Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 166: Mấy Bà Cụ Phát Hiện Điểm Bất Thường

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:49:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cho nên vì chị dâu tương lai của em cũng như vì tiền đồ sự nghiệp của , nhất là nên để tâm nhiều hơn một chút .”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Bị em gái răn dạy, Tống Cảnh đỏ bừng mặt: “Anh… !”

 

Bây giờ nghĩ vẫn còn thấy sợ. Bản lính, nếu Hứa Lai Đệ thật sự ầm ĩ lên, lẽ vẫn giải quyết , nhưng chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến cơ hội thăng chức .

 

Quả nhiên lời dặn dò đó của em gái là đúng đắn, may mà một , đến thời khắc mấu chốt còn Cao Nhạc giữ chặt .

 

Lâm Chấn nhân cơ hội bày tỏ lòng trung thành: “Anh nhiều tâm cơ lắm, tuyệt đối sẽ để phụ nữ khác bám dính !”

 

Tống Vi: Cái miệng đúng là dẻo quẹt.

 

Cô đảo tròn mắt: “Em thấy mặt mũi mày rậm mắt to vẻ khờ khạo thế , chẳng giống nhiều tâm cơ chút nào.”

 

Lâm Chấn cuống lên, thiếu điều giơ tay thề thốt.

 

Anh nghiêm túc : “Anh… tướng mạo dữ dằn, các cô gái khác chẳng ai thèm như , chỉ em thích thôi.”

 

Sắc mặt Tống Cảnh tối sầm : “Sao hả, ý bảo em gái mù mắt ?”

 

Lâm Chấn câm nín.

 

Sao câu nào cũng sai thế ?

 

Tất nhiên là em , nếu thì thành cái thứ gì chứ.

 

Lâm Chấn đành ngậm miệng , tự nhủ nên xen .

 

Anh ấm ức trông như một chú ch.ó to xác, đôi mắt tha thiết Tống Vi.

 

Tống Vi nén , giơ tay xoa xoa mái tóc ngắn cũn cỡn như gai nhọn của .

 

Lâm Chấn lập tức an ủi, toét miệng lộ cả lợi.

 

Tống Cảnh quả thực buồn cảnh tượng thêm nữa.

 

.

 

Chuyện Hứa Lai Đệ rơi xuống nước kinh động cả làng. Trong thôn cũng nhiều thông minh, nhất là mấy bà cụ vốn sống dày dạn.

 

Lúc tình thế nguy cấp nên kịp suy nghĩ nhiều, nhưng giờ thấy , mấy bà cụ tụm năm tụm ba buôn chuyện liền vài điểm đáng ngờ.

 

Chỉ thể Hứa Lai Đệ thật sự kẻ khôn ngoan. Kế hoạch do ả lâm thời nghĩ nên cả màn kịch sơ hở trăm bề.

 

“Trước đó thấy con bé Hứa tri thanh lén lén lút lút về phía bờ sông, chào nó một câu mà nó cắm đầu chạy rõ nhanh. Lúc bà già còn nghĩ bụng con bé mà mất lịch sự thế.”

 

“Cháu trai bảo chính mắt nó thấy cô tự nhảy xuống nước đấy. Cũng chẳng gặp chuyện gì khúc mắc, nghĩ quẩn mà nhảy sông chứ.”

 

“Vô lý ở chỗ đó đấy, nếu thật sự nhảy sông tự vẫn thì nhảy xuống gào thét kêu cứu om sòm như thế.”

 

“Lúc tình hình thế nào nhỉ? , cô cứ luôn mồm gọi đồng chí Tống xuống cứu, nhưng đồng chí Tống bảo bơi.”

 

“Sao cứ thấy chuyện mờ ám thế nào nhỉ?”

 

Vương đại nương nhổ vỏ hạt dưa: “Trước đây cứ thấy cô Hứa suốt ngày chạy tìm đồng chí Tống, đoán chừng là mắt . Mấy bà bảo xem, liệu cố tình ở bờ sông đợi đồng chí Tống, nhảy xuống nước để chờ đồng chí Tống nhảy xuống cứu ?”

 

“Cô mưu tính cái gì chứ? Làm thế nguy hiểm đến tính mạng như chơi.”

 

Mấy bà cụ chụm đầu , giọng mỗi lúc một nhỏ dần.

 

“Mấy bà nghĩ mà xem, đây Tô tri thanh rơi xuống nước La Đại Tráng cứu, cuối cùng dù tình nguyện cũng gả cho nó đấy thôi.”

 

“Chuyện đó là do mấy cái mồm bậy bạ trong đại đội ăn thất đức quá. Chẳng đó ai đồn bảo Tô tri thanh và La Đại Tráng tằng tịu từ sớm, còn bảo hai đứa đang yêu đương, rủ chui đống rơm nữa chứ.”

 

“Chuyện các bà còn ? Là do thằng La Đại Tráng đồn đấy. Có con mụ già thất đức lỡ miệng , mụ chuyên tìm mấy kẻ mồm loa mép giải để rêu rao.”

 

Vương đại nương ngắt lời: “Khoan hãy chuyện Tô tri thanh, chúng bàn chuyện của Hứa tri thanh với đồng chí Tống . Tình huống chẳng y hệt chuyện của Tô tri thanh ?

 

Nếu đồng chí Tống thật sự nhảy xuống cứu lên, với cái tính của cô thì chẳng ăn vạ ? Mấy bà thử nghĩ xem, nếu con bé họ Hứa vu cho tội lưu manh, đồng chí Tống nếu bắt điều tra thì chẳng bắt buộc cưới nó !”

 

Sau khi xâu chuỗi chuyện, Vương đại nương tức giận nhổ bãi nước bọt: “ là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, cô dám nghĩ thật đấy! Đồng chí Tống như thế, loại bám dính thì nghĩ thôi cũng thấy tức cành hông!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-166-may-ba-cu-phat-hien-diem-bat-thuong.html.]

“Chứ còn gì nữa!”

 

Mấy bà cụ khác cũng đầy vẻ bất bình: “Đến đứa cháu gái nhà còn hơn con bé Hứa tri thanh gấp vạn .”

 

Mấy bà cụ mồm năm miệng mười bàn tán, cuối cùng quyết định tìm Tống Vi để nhắc nhở một tiếng.

 

quan hệ giữa bọn họ và cô cũng .

 

Lúc , Tống Vi và Tống Cảnh đang ăn cơm ở nhà Lâm Chấn.

 

Mấy bà cụ canh đúng lúc ăn xong bữa mới kéo sang, Lâm Chấn thì đang bận rửa bát.

 

Một nhóm bà cụ mặc áo bông dày cộm, tinh thần phấn chấn bước : “Tống tri thanh, chúng tới tìm cháu chút chuyện.”

 

“Ối chà, đồng chí Tống cũng ở đây , đúng lúc lắm, chuyện cũng cần với cháu một tiếng.”

 

“Lâm Chấn đang rửa bát đấy , đúng là đàn ông . Tống tri thanh, cháu nhanh tay giữ cho chặt đấy nhé. Bác thấy chân Lâm Chấn sắp khỏi hẳn , đàn ông trai nấu cơm rửa bát thế hiếm lắm, cả đại đội đếm đầu ngón tay cũng chẳng hết.”

 

Lâm Chấn thì đắc ý lắm, thầm nghĩ đại nương thật khéo ăn , mau nhiều thêm chút nữa .

 

mấy bà cụ lập tức chuyển chủ đề, bắt đầu kể chuyện của Hứa Lai Đệ.

 

“Bọn bác về ngẫm nghĩ thấy chuyện gì đó sai sai. Con bé Hứa tri thanh đoán chừng là cố tình đợi đồng chí Tống qua mới nhảy xuống nước đấy…”

 

Nghe các bà cụ mỗi một câu kể những phát hiện và điểm bất thường, Tống Vi khỏi thầm cảm thán.

 

Tuyệt đối thể xem thường những nông dân trong làng dẫu họ học.

 

Họ bằng cấp, nhưng vốn sống từng trải chính là pho sách quý giá nhất của họ.

 

Tống Cảnh thì rơi tình cảnh vô cùng ngượng ngùng.

 

Bởi vì lúc đang mấy bà cụ vây quanh, một câu kẻ một câu truyền dạy kinh nghiệm cho.

 

Hôm qua mới em gái răn dạy, hôm nay các bà cụ giáo d.ụ.c tiếp.

 

Thế nhưng sự nhiệt tình của các bà cụ khiến lúng túng cảm thấy ấm áp vô cùng.

 

Anh và em gái ít , mất sớm, bố khác gì bố dượng .

 

Người duy nhất chỉ một , còn họ hàng bên phía “ông bố dượng” thì thèm nhắc tới cũng .

 

Anh thực sự từng trải qua cảm giác nhiều bậc trưởng bối vây quanh truyền thụ kinh nghiệm và ân cần dặn dò như thế .

 

“Thằng bé , cháu tự khôn ngoan lên một chút, đừng khờ khạo để lừa gạt, .”

 

“Phải đấy, suýt chút nữa là trúng kế của con bé Hứa tri thanh .”

 

Tống Cảnh vội vàng gật đầu: “Cháu ạ, cháu cảm ơn các đại nương.”

 

Trong lòng dâng lên niềm xúc động sâu sắc.

 

Lâm Chấn mang một ít đồ ăn vặt mời các bà cụ.

 

Mấy bà cụ chơi với Tống Vi tuy ai nấy đều khuyết điểm riêng, nhưng tính tình hợp gu của cô.

 

“Chị Tống ơi, một chị bảo em tới báo cho chị , thằng cha độc họ Lưu với tới điểm tri thanh đấy.”

 

Nghe , Tống Vi cùng mấy bà cụ đang trò chuyện lập tức bật dậy.

 

Ai nấy vốc vội một nắm quả khô, hạt thông lao thẳng ngoài sân.

 

“Tới , tới ! Không ngờ nhà thằng cha Lưu độc tới nhanh thế.”

 

“Hứa tri thanh đấy? Chứ nhà thằng Lưu độc đến vồ hụt thì bây giờ.”

 

Chuyện Tống Vi rõ: “Khỏe re ạ, nửa đêm hôm qua Tô tri thanh nấu cho cô mấy bát canh gừng, hôm nay cũng nấu tiếp .”

 

Chuyện nấu canh gừng là do Tô Phương khi ngóng chuyện nhà Lưu Đại Khang sắp tới cầu hôn, vô cùng chủ động nhận việc nấu canh gừng giúp Hứa Lai Đệ, hơn nữa còn dùng loại gừng già cay xé lưỡi nhất.

 

Mấy bà cụ rõ nội tình liền lập tức cảm thán: “Tô tri thanh đúng là phúc hậu, chỉ tiếc phận khổ quá.”

 

 

Loading...