Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 164: Rơi Xuống Nước
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:49:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Vi còn chẳng chuyện xưa nhiều dưa để hóng thế cơ đấy.
Xem Hứa Lai Đệ còn gây chuyện hơn cả cô nhiều?
Trong giọng điệu của các thím đều tràn đầy sự khinh thường đối với Hứa Lai Đệ.
Thực cũng dễ hiểu thôi.
Ai mà ưa nổi một kẻ cả ngày coi thường , còn chiếm món hời khắp nơi lấy một đống đạo lý lớn phản bác chứ.
Tống Vi cũng gây chuyện, từ khi đến Đại đội Bình An ít đ.á.n.h với .
cô lý lẽ.
Bản xinh , sức khỏe vô song, tháo vát nhanh nhẹn.
Cô cũng chẳng thèm chiếm món hời nhỏ nhặt, nhiều khi còn hào phóng xởi lởi, lũ trẻ trong làng đều thích cô.
Thêm đó cái miệng cô ăn , chuyện hóng hớt với dễ hòa nhập.
Thế nên tuy Tống Vi cũng gây chuyện, nhưng ấn tượng của về cô khá .
“Tống tri thanh, cô cẩn thận một chút đấy nhé, tuyệt đối để trai cô dính bẫy của Hứa tri thanh .”
Bao nhiêu cô gái trong đại đội tóm rể , tuyệt đối thể để hạng như Hứa tri thanh chiếm hời , nếu các bà tức c.h.ế.t mất.
Tống Vi híp mắt gật đầu.
Cô dậy vươn vai một cái: “Các thím ơi, cháu tìm trai cháu đây, các thím cứ thong thả nhé.”
Cô cũng nhét đầy một gùi cải thảo cõng lên rời .
Cô linh cảm hôm nay Hứa Lai Đệ sẽ tay, chỉ là khi nào và sẽ trò gì thôi.
Đi men theo bờ ruộng phía bờ sông, thính giác nhạy bén của cô thấy tiếng vật gì đó rơi tõm xuống nước.
Giây tiếp theo, tiếng lũ trẻ hốt hoảng hét ầm lên:
“Mau đến đây với, rơi xuống nước ! Hứa tri thanh rơi xuống nước !”
Không chỉ một đứa trẻ mà mấy đứa liền, đứa nọ truyền đứa , nhanh thu hút sự chú ý của những đang việc ở ruộng cải thảo cách bờ sông xa.
Mọi lập tức vứt hết đồ đạc trong ruộng chạy thục mạng về phía bờ sông.
Tống Vi ngay từ tiếng hô đầu tiên của lũ trẻ rảo bước chạy tới.
Lúc bên bờ sông chỉ trai cô, Hắc Đản và Cao Nhạc.
Tống Vi Hứa Lai Đệ đang vùng vẫy trong nước liên tục gào “Đồng chí Tống cứu mạng”, lập tức hiểu đây trượt chân rơi xuống sông, rõ ràng là ả tự nhảy xuống!
Trời lạnh thế , Hứa Lai Đệ đúng là tàn nhẫn với chính thật đấy!
“Anh nhảy xuống! Anh nhảy xuống là mất luôn trong sạch đấy!”
Tống Cảnh là quân nhân, phản ứng đầu tiên của đúng là định nhảy xuống cứu .
Cao Nhạc ôm chặt cứng lấy.
Cao Nhạc chính là Tống Vi nhồi nhét một bụng kiến thức phòng liên quan.
Nhìn thấy phụ nữ rơi xuống nước tuyệt đối đừng tùy tiện nhảy xuống cứu, cứu lên là nửa đời ăn vạ đấy!
Tống Cảnh bình tĩnh : “Đi tìm cành cây thứ gì tương tự !”
Cao Nhạc vội vàng gật đầu: “ đúng đúng... tìm cành cây dài và to một chút, mấy đứa nhỏ mau tìm xem cành cây nào dài dài !”
Hứa Lai Đệ nước thấy lời Cao Nhạc thì trong lòng hận đến c.h.ế.t, cái tên Cao Nhạc lo chuyện bao đồng gì , rõ ràng sắp thành công mà!
“Khụ khụ khụ... Đồng chí Tống mau cứu với, bơi... sắp chìm ...”
Lúc kéo đến càng lúc càng đông, nhóm Cao Nhạc cũng tìm cành cây chìa :
“Mau nắm lấy cành cây!”
Hứa Lai Đệ thèm nắm, chỉ một mực gào thét kêu đồng chí Tống cứu mạng.
Hứa Lai Đệ thực bơi một chút, nếu ả cũng chẳng dám mạo hiểm như thế, dáng vẻ vùng vẫy bơi lúc là giả vờ.
Thế nhưng dù bơi thì ngâm trong nước sông giữa thời tiết lạnh giá thế một lát thôi thể lạnh buốt chịu nổi, môi tím tái cả , sức lực trôi nhanh.
Tống Cảnh mím chặt môi, trán toát cả mồ hôi lạnh: “ bơi! Cô mau túm lấy cành cây leo lên !”
Thực bơi, nhưng khi nhắc nhở cũng dám nhảy xuống.
Bỗng nhiên “tõm” một tiếng nhảy tót xuống nước, còn kịp rõ thì nọ bơi vèo tới bên cạnh Hứa Lai Đệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-164-roi-xuong-nuoc.html.]
Bị ôm từ phía , sức lực gần như cạn kiệt, Hứa Lai Đệ mơ màng đầu , ả tưởng Tống Cảnh cuối cùng cũng nhảy xuống cứu .
Nào ngờ đầu , đập mắt là một đàn ông trông vẻ già nua, tướng mạo xí, toe toét để lộ một hàm răng vàng khè.
Ả lập tức hét t.h.ả.m một tiếng vùng vẫy kịch liệt.
“Buông ! Buông ... ùng ục ục...”
Bị sặc một ngụm nước lớn, nỗi sợ hãi cái c.h.ế.t khiến ả còn bận tâm gì nữa, túm chặt lấy chiếc phao cứu sinh duy nhất phía .
Trên bờ, rõ nhảy xuống lập tức xôn xao bàn tán.
“Đây chẳng là lão Lưu độc ?”
“Ối dồi ôi động tác nhanh nhẹn gớm kìa, lão Lưu độc hơn ba mươi tuổi đầu còn cưới vợ đấy.”
“Mấy bà bảo Hứa tri thanh nghĩ cái gì , cành cây đưa tận nơi còn chịu nắm lấy mà leo lên, giờ thì .”
“Còn nghĩ cái gì nữa, thấy cô cứ mở mồm là gọi một tiếng đồng chí Tống, hai tiếng đồng chí Tống ? Rõ ràng là mong đồng chí Tống nhảy xuống cứu cô đấy chứ.”
Cú nhảy của lão Lưu độc , ai nấy đều đoán tâm tư của gã là gì .
Lão Lưu độc và già cũng là dân chạy nạn tới Đại đội Bình An.
Vì nghèo lười, tướng mạo xí già tuổi, nên chỉ Đại đội Bình An mà các đại đội quanh vùng chẳng ai thèm dòm ngó tới gã.
Mẹ gã vì chuyện hôn nhân của gã mà nhờ vả ít bà mối, nhưng nhà nghèo là dân ngụ cư, xung quanh họ hàng giúp đỡ, trong tay tiền trả sính lễ, ngay cả những nhà nghèo khó trọng nam khinh nữ cũng chẳng thèm ngó ngàng tới loại như thế .
Cho nên gã cứ thế dây dưa đến tận bây giờ vẫn mụn vợ nào.
“Hứa tri thanh rơi xuống nước thế?”
Dù nhiều suy đoán hóng chuyện, nhưng dẫu cũng là một mạng , bờ đều xúm phụ giúp kéo lên.
Hứa Lai Đệ sặc nước ngất , lạnh ngắt mặt mày trắng bệch.
“Quần áo mặc phong phanh thế ?”
Trên Hứa Lai Đệ mặc áo bông, chỉ hai lớp áo đơn, mà đưa mắt .
Trời lạnh thế sợ là đầu óc vấn đề mới mặc quần áo mỏng dính như thế chạy ngoài lượn lờ.
Lại còn rơi xuống sông nữa chứ.
“Thế tính đây? Người ngất cần đưa bệnh viện ?”
“Tránh hết , thầy t.h.u.ố.c trong làng đến để ông xem cho.”
Thầy t.h.u.ố.c trong làng liếc một cái : “Phải ép tim ngoài lồng n.g.ự.c với hô hấp nhân tạo, dạy cho, ai nào?”
Thầy t.h.u.ố.c trong làng tuy học đông y nhưng một kiến thức cấp cứu cũng lên bệnh viện học tập.
ông là bác sĩ nam, ở cái tuổi , ép tim với hô hấp nhân tạo cho một cô gái trẻ thì mà , nước bọt phun cho c.h.ế.t ngập, mụ vợ ở nhà cũng đ.á.n.h c.h.ế.t ông mất.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Để , để ! Ông bảo thế nào?”
Người lên tiếng là lão Lưu độc . Dù ướt sũng run cầm cập, nhưng khó để nhận sự kích động và phấn khích của gã lúc .
Tống Vi rẽ đám đông bước tới bên cạnh trai : “Anh, chứ?”
Tống Cảnh khẽ lắc đầu, vẻ mặt chút phức tạp về phía Hứa Lai Đệ đằng .
“Cô là cố ý đúng ?”
Dù cũng là lính, giờ cứu lên , bình tĩnh là phát hiện nhiều điểm bất thường, đoán ngay Hứa Lai Đệ là cố tình.
Tống Vi gật đầu: “Chắc là , nhưng liên quan đến nữa .”
Tống Cảnh đầu tiên chứng kiến lòng con hiểm độc đến mức , lão Lưu độc ép tim cho Hứa Lai Đệ, cũng chỉ lạnh lùng .
“Về thôi.”
Tống Vi bảo Hắc Đản và mấy đứa nhỏ dẫn trai về, cô về, cô còn đợi xem kịch cơ.
Mọi diễn biến quả thật là quá đỗi đặc sắc.
Lão Lưu độc do cô sai khiến, việc duy nhất cô chỉ là bảo lũ trẻ cùng Cao Nhạc, Triệu Tốc trông chừng trai cẩn thận, đừng để cơ hội ở riêng với Hứa Lai Đệ.
Chỉ cần đợi trai rời , Hứa Lai Đệ dù tơ tưởng cũng vô dụng.
ngờ mớ kiến thức phòng dạy cho bọn Cao Nhạc đây hôm nay trai cô áp dụng thực tế.
Diễn biến phía chỉ thể là Hứa Lai Đệ xui tận mạng.