Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 163: Những Việc Hứa Lai Đệ Từng Làm Trước Kia

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:49:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hứa Lai Đệ nghĩ nhiều cách, thậm chí còn dùng trứng gà luộc chín để tìm Tống Cảnh, nhưng hiệu quả đều như ý.

 

Không hiểu bên cạnh Tống Cảnh lúc nào cũng theo.

 

Ngay cả lúc Tống Vi mặt thì cũng Hắc Đản, Cao tri thanh, Triệu tri thanh, thậm chí là những đứa trẻ khác.

 

ngọt nhạt thế nào thì những đó cũng để ả ở riêng với Tống Cảnh.

 

Đương nhiên bản Tống Cảnh cũng .

 

Mắt thấy Tống Cảnh sắp rời , ả sốt ruột vô cùng.

 

Đồ đem tặng ăn, bản cũng cách nào tiếp xúc riêng với .

 

Thế là Hứa Lai Đệ chỉ thể dùng đến hạ sách cuối cùng.

 

tin một lính như Tống Cảnh thể giương mắt khác c.h.ế.t.

 

Trong làng một con sông, hôm nay là ngày thu hoạch cải thảo.

 

Mảnh đất Tống Vi nhận khoán qua bờ sông, Tống Cảnh đương nhiên cũng cùng để giúp em gái.

 

Dọc đường gặp trong làng, đều chào hỏi cô.

 

“Tống Vi về đấy , Tô tri thanh ?”

 

Đây là một nhóm các thím, các đại nương mê hóng chuyện, tay thoăn thoắt việc ngừng nghỉ, tai cũng vểnh lên ngóng thêm tin tức.

 

Dạo bận rộn, họ cứ nhai nhai chuyện lợn rừng hôm nọ, sớm hồi thế nào.

 

“Cả nhà họ La thế cũng quá đáng thật. Tô tri thanh lúc mới đến đại đội chúng là một cô gái xinh xắn khỏe mạnh thế , mà giờ biến thành nông nỗi .

 

Trông khác gì dân tị nạn , đang m.a.n.g t.h.a.i mà cũng dám đẩy từ ghế xuống, may mà các cô đến kịp thời, thì Tô tri thanh mất mạng .”

 

“Nhà họ La hình như từ phương nam chạy nạn tới, với làng cũng chẳng hòa đồng gì. Mụ già nhà họ La là thích buôn chuyện đặt điều nhất, chuyện của Tô tri thanh tám phần mười là do chính mụ tung , cô bảo loại vô liêm sỉ đến thế chứ.”

 

Nhà họ La thuộc ba dòng họ lớn của Đại đội Bình An, là từ nơi khác tới.

 

Mấy năm mất mùa đói kém, điều kiện bên Đại đội Bình An còn đỡ hơn đôi chút, tuy cũng khó khăn nhưng ít nhất vẫn cầm cự đến cùng.

 

những nơi cả nhà di cư chuyển , miền nam cũng miền bắc.

 

Đại đội Bình An tiếp nhận ít , thế nên họ của một bộ phận dân khá lộn xộn.

 

Tống Vi đại khái kể tình hình hiện tại của Tô Phương.

 

“Các thím ơi, các thím bảo tình huống như Tô tri thanh mà ly hôn ?”

 

“Ly hôn á!”

 

Mấy thím lập tức trố tròn mắt: “Sao cháu nghĩ thế, cái đó khác gì bỏ , ngày tháng về nhà đẻ cũng chẳng dễ sống cháu ơi.”

 

đấy, con gái gả như bát nước đổ , bỏ mà về là em, chị dâu em dâu nhà đẻ ghét bỏ đấy.”

 

Dù là nơi lớn lên từ nhỏ, nhưng khi kết hôn thì con gái nhà khác, về cảm giác ăn nhờ ở đậu.

 

Nhà đẻ t.ử tế thì còn đỡ, gặp nhà đẻ gì, bắt việc quần quật suốt ngày , cơm chẳng cho ăn no, gì cũng sắc mặt , đừng hỏi uất ức thế nào.

 

Thế nên nhiều phụ nữ khi đối mặt với sự đối xử bất công của nhà chồng đều chọn c.ắ.n răng chịu đựng cho qua chuyện, chứ chẳng ai nghĩ tới việc ly hôn về nhà đẻ.

 

mà trường hợp của Tô tri thanh thì đúng là khó thật.”

 

Cái mạng suýt nữa thì còn mà.

 

“Đổi thì khi cũng ầm lên với bọn họ, dù con cũng mất cũng suýt c.h.ế.t, nhà họ La quả thực quá đáng quá.”

 

Dù cảm thấy ly hôn lắm, nhưng cảnh của Tô Phương quả thực khiến mủi lòng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-163-nhung-viec-hua-lai-de-tung-lam-truoc-kia.html.]

“Hơn nữa Tô tri thanh là tri thanh mà, ly hôn xong hình như cũng chẳng về nhà đẻ, về điểm tri thanh sống thôi. bảo , kiểu như cô ly hôn hơn, đằng nào cũng chẳng con cái vướng bận, ở để nhà họ La tiếp tục bắt nạt ? Thế thì thà một về điểm tri thanh sống qua ngày, tuy vất vả hơn một chút nhưng trong lòng thoải mái!”

 

Có thím suy nghĩ thấu đáo đưa lời khuyên xác đáng.

 

Đương nhiên cũng tán thành, dù tư tưởng từ đến nay của họ vẫn là như .

 

Thế nhưng, Tống Vi cảm thấy trong làng đối với chuyện Tô Phương ly hôn mức độ tiếp nhận vẫn khá cao.

 

Một là nhà họ La là dân ngụ cư đến , lẽ vì tính cách và cách đối nhân xử thế nên mấy thiết với đa trong làng.

 

Thêm nữa tình cảnh của Tô Phương ai ai cũng thấy rõ mồn một, mắt thấy suýt mất mạng, nhà quá tàn nhẫn, La Đại Tráng là một gã lười biếng, trong làng khối ghét.

 

Cho nên nếu thực sự ly hôn, phần lớn trong làng chỉ coi như xem trò vui hóng hớt một phen, đối với Tô Phương cũng chẳng ác ý gì.

 

Tống Vi trong lòng hiểu rõ, bèn trò chuyện sang chuyện khác với các thím.

 

Tống Cảnh cõng một gùi cải thảo rời .

 

Tuy em gái khỏe thật, nhưng là đàn ông, việc nặng nhọc cứ để thì hơn.

 

Tống Vi hái cải thảo, hai tay ôm lấy vặn một cái, “rắc” một tiếng là bắp cải đứt , vô cùng nhẹ nhàng thoải mái.

 

Cái còn dễ hơn nhổ củ cải nhiều.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

“Tống tri thanh, trai cô thật đấy, lúc cô ở đây một ngày cũng kiếm giúp cô bảy tám điểm công, nếu đưa cơm cho cô thì kiếm trọn điểm công .”

 

Các thím ngưỡng mộ vô cùng, trai vóc dáng đoan chính, tính tình lễ phép, việc nhanh nhẹn tháo vát.

 

Quan trọng nhất là còn bộ đội.

 

Người như thế đúng là con rể trong mơ của các bà.

 

“Anh trai cháu thật sự tính tìm đối tượng ? Làng con gái xinh xắn cũng ít , bác thấy mấy đứa đến tìm đấy, nhưng hình như chẳng thành đứa nào.”

 

“Ở điểm tri thanh của các cháu cũng đấy thôi, chính là Hứa tri thanh kìa, lúc cháu ở đây ngày nào cô cũng chạy mấy bận đến tìm trai cháu, nếu đám nhóc Hắc Đản chắn thì cô sán gần .”

 

Các thím bĩu môi.

 

Họ thực sự ưa nổi hạng như Hứa Lai Đệ.

 

Hứa Lai Đệ chỉ chiếm tiện nghi ở điểm tri thanh, tiện nghi trong làng cơ hội là ả cũng chẳng tha.

 

Chỗ nhổ vài cọng rau, chỗ vặt mấy nhánh hành.

 

Thậm chí mùa vụ bận rộn, còn bắt gặp ả lén nhét lương thực trong áo mang về.

 

Cho dù bắt quả tang thì cái mồm ả cũng cãi, đem mấy đạo lý lớn với trích dẫn danh ngôn chặn họng , ỷ việc các bà ít học mồm mép lanh lợi bằng ả.

 

Quan trọng là tướng mạo chẳng mà tâm cơ cao ngút trời.

 

“Hồi Hứa tri thanh mới đến , tuy trông nổi bật gì nhưng dẫu cũng từ thành phố về, mặt mũi sạch sẽ hơn con gái trong làng chúng .

 

Thế nhưng cái con chẳng nghĩ cái gì trong đầu, mắt cứ liếc xéo chúng , cằm thì hếch lên tận trời suốt ngày bằng lỗ mũi. Lại còn chê đường sá trong làng phân gà bẩn thỉu, nhà cửa trông già nua rách nát, chê cái chê cái nọ.

 

Mở mồm là “dân nhà quê các ”, “ thành phố như ”, mà bà đây nắm chặt nắm đ.ấ.m đập cho một trận.”

 

Tống Vi đến đây suýt chút nữa bật phì .

 

Phải công nhận đây đúng là chuyện mà Hứa Lai Đệ thể .

 

Nghe cái tên là ở nhà coi trọng , mà tâm cao khí ngạo, cứ nghĩ cao hơn nhà quê một bậc.

 

“Đợt Hứa tri thanh mới tới gây ít mâu thuẫn với trong làng , cũng vì cô mà danh tiếng đám ở điểm tri thanh các cháu ở Đại đội Bình An đều chẳng .

 

Về là do cô chọc trúng Ngưu bà tử, cả nhà Ngưu bà t.ử túm tóc đập cho một trận tơi bời. Đi mách đại đội trưởng nhưng cả hai bên đều nên đại đội trưởng phạt cả hai, Hứa tri thanh còn suốt ngày rêu rao đại đội trưởng thiên vị làng nữa cơ.

 

Sau vụ đó chắc là đ.á.n.h sợ , cộng thêm đợt cả làng cũng bàn tán về cô , nên cô mới yên phận giở trò quái đản nữa.”

 

 

Loading...