Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 162: Không Có Nếu Như

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:49:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nếu Tô Phương thật sự ả mắng đến mức như thế thì còn đỡ, mặt ả dày, dù cũng chẳng đau chẳng ngứa gì.

 

rõ ràng chuyện đều do Tô Phương gài bẫy hãm hại, Hứa Lai Đệ ả nuốt trôi cục tức .

 

Ngặt nỗi nỗi khổ mà .

 

Tống Vi sắc mặt biến đổi như bảng pha màu của Hứa Lai Đệ mà trong lòng đến phát điên.

 

Ha ha ha...

 

Hứa Lai Đệ đây vì việc vô liêm sỉ khiến trong điểm tri thanh ghê tởm chịu nổi, mượn bao nhiêu đồ đạc, tiền phiếu các thứ đến giờ vẫn trả.

 

bất kể gì ả cũng vờ như điếc, cãi với ả thì ả đuối lý cũng thể giở trò cùn.

 

Thế nhưng bây giờ, rốt cuộc cũng một cho ả tởm lợm .

 

Trong lòng Tống Vi như đang hát vang vui vẻ.

 

Bên phòng giường chung, đồ đạc của Hứa Lai Đệ quả thực hất tung xuống giường sưởi. Ả chỉ đống đồ đất gào tướng lên:

 

“Thấy , thấy hả? Toàn bộ đều do cô đấy, con tiện nhân giả vờ cả đấy!”

 

Mọi đưa mắt , chuyện chứ?

 

Tô Phương cúi gằm mặt xuống, lúc sang mới phát hiện cô đang âm thầm rơi nước mắt, hình gầy gò mảnh khảnh trông đáng thương bất lực.

 

“Xin Hứa tri thanh, cố ý , đáng lẽ nhịn mới .”

 

Giọng cô tuy nhỏ nhưng đều thấy rõ ràng.

 

Hứa Lai Đệ cô thừa nhận thì lập tức vênh váo: “Mọi thấy cả chứ, chính cô tự thừa nhận đấy!”

 

Tô Phương nén tiếng nức nở : “... bác sĩ hiện tại phần khống chế tính tình, dễ mấy chuyện mà bản kiểm soát nổi. Trước đó Hứa tri thanh mắng , còn mắng cả nữa, nhịn nên mới... Xin , cô mắng , sẽ cố gắng nhịn.”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Khóe miệng Bạch Vân Kiều giật giật.

 

Hình tượng thấy quen quen thế nhỉ, điều trông vẻ điên hơn cô một chút.

 

Dù cô thấu nhưng vạch trần, trái đưa mắt sang Tống Vi.

 

Quả nhiên thấy bờ vai Tống Vi đám đông đang khẽ run lên vì cố nhịn .

 

Tống Vi cảm giác nhạy bén, nhận ánh mắt của Bạch Vân Kiều sang là phát hiện. Cô cũng chẳng sợ, trái còn nhe răng với cô , để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp.

 

Diễn biến sự việc theo dự tính của Hứa Lai Đệ, trái càng chỉ trích ả gay gắt hơn.

 

“Nếu do cái mồm thối của cô trêu chọc Tô tri thanh thì cô thế ? Người mới chỉ hất đồ giường cô xuống thôi đấy, đổi thì lao đ.á.n.h với cô luôn !”

 

Hứa Lai Đệ câm nín, tức đến nghẹn họng.

 

Cuối cùng, chuyện kết thúc trong nỗi nghẹn khuất của Hứa Lai Đệ và những lời an ủi của dành cho Tô Phương.

 

Lúc đưa Tô Phương lên giường sưởi, đám Lưu Lâm Lâm còn lo lắng khi rời Tô Phương Hứa Lai Đệ bắt nạt .

 

Mặt Hứa Lai Đệ đen như đ.í.t nồi:

 

“Ai dám bắt nạt cô chứ!”

 

Ả mới là bắt nạt hả!

 

Tô Phương cảm kích : “Cảm ơn , , sẽ cố gắng chung sống hòa thuận với Hứa tri thanh.”

 

Hứa Lai Đệ thấy mấy chữ cuối cùng thì run rẩy một cái, cảm giác rợn tóc gáy thế ?

 

Dưới lời khuyên của Tô Phương, cảnh cáo Hứa Lai Đệ vài câu rời .

 

Hắc Đản theo bên cạnh Tống Vi, bé nhỏ con vô cùng siêng năng giơ bàn tay nhỏ , để lộ những nhân hạt dưa bóc vỏ bên trong, đầy ắp một vốc tay nhỏ.

 

“Chị Tống cho chị ăn .”

 

Tống Vi mà thấy ấm lòng, thằng bé chu đáo thế chứ.

 

Những khác mà ngưỡng mộ: “Tống tri thanh, Hắc Đản đối xử với cô thật đấy.”

 

Lưu Lâm Lâm ghé gần: “Hắc Đản cho chị một ít em?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-162-khong-co-neu-nhu.html.]

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn khôi ngô của Hắc Đản, nụ ân cần lập tức biến mất, tốc độ lật mặt còn nhanh hơn cả Tôn Ngộ Không.

 

“Không , cái em để dành cho chị Tống, ai cũng ăn!”

 

Tốt lắm, vẫn là con sói con giữ đồ ăn ngày nào, chỉ điều nhóc Hắc Đản phân biệt đối xử vô cùng rõ ràng, ngoài Tống Vi thì đối với bất kỳ ai bé cũng khư khư giữ của.

 

Tống Vi véo má Hắc Đản một cái, trông cũng phần đắc ý.

 

“Hắc Đản nuôi cho trắng trẻo mập mạp thế , đương nhiên là với .”

 

Hắc Đản cũng vô cùng tán thành gật đầu, chị Tống của như , chút việc của là gì.

 

Những khác:.

 

Cuối cùng Tống Vi lấy tới một nửa nhân hạt dưa, phần còn bảo nhóc Hắc Đản tự ăn.

 

.

 

Sau khi bọn họ rời , bên trong phòng giường chung, ánh nến, Tô Phương khôi phục dáng vẻ ban đầu, còn vẻ yếu đuối nữa.

 

Hứa Lai Đệ hậm hực cô, ngay con tiện nhân giả vờ: “Rốt cuộc cô cái gì!”

 

Tô Phương vuốt lọn tóc bên tai, khóe miệng mỉm , ánh mắt u tối ả.

 

“Hứa tri thanh, cô đừng phản ứng thái quá như chứ, chỉ chung sống “hòa thuận” với cô thôi mà, cô đừng la hét gọi khác tới nữa đấy.”

 

Tô Phương : “Muộn thế , đến giờ ngủ đấy Hứa tri thanh.”

 

Nói xong liền xoay xuống, cô ngủ thật ngon, dưỡng tinh thần và sức khỏe cho thì mới đối phó với cả nhà .

 

Dưới màn đêm, Tô Phương sờ lên cánh tay, sờ lên những vết sẹo xí vĩnh viễn thể xóa nhòa .

 

Hóa những gì Tống tri thanh đều là thật, chỉ cần dùng đúng cách thì cũng thể báo thù.

 

Ở phía bên , Hứa Lai Đệ lúc thật sự dám gì với Tô Phương nữa. Ả bỗng nhiên chút sợ , thật sự quá tà môn.

 

điều cũng càng củng cố quyết tâm tiếp tục ở điểm tri thanh của Hứa Lai Đệ. Nghĩ đến đều ở cùng con điên Tô Phương , cùng với Tống Cảnh thể ngày mai sẽ rời , trong lòng Hứa Lai Đệ sốt ruột thôi.

 

Đêm hôm đó, Hứa Lai Đệ ngủ ngon giấc.

 

Sáng hôm thức dậy với hai quầng thâm mắt, ánh mắt dán chặt Tống Cảnh đang đến điểm tri thanh tìm Tống Vi.

 

Cảnh tượng rơi mắt Tô Phương.

 

Ánh mắt cô trầm xuống, cụp mi che giấu vẻ chế giễu nơi đáy mắt.

 

Hứa Lai Đệ, ả đúng là dám nghĩ thật đấy.

 

Sau khi Hứa Lai Đệ rời , Tô Phương thu dọn một chút tìm Tống Vi, kể tình hình thấy cho cô .

 

“Tống tri thanh, nhiều tri thanh vì rời khỏi đây mà chuyện gì cũng dám , cho dù trả giá bằng việc tự tổn thương thể . Mà hiện tại, trai cô chính là con đường duy nhất thể đưa Hứa Lai Đệ rời khỏi nơi , hơn nữa cô ở tuổi , chắc chắn sẽ liều lĩnh bày mưu tính kế khi trai cô rời .”

 

Tống Vi kinh ngạc vì Tô Phương chỉ dựa một ánh mắt mà thể đoán nhiều chuyện đến thế.

 

Trong lòng cô khỏi mắng nhà họ La con , chà đạp một cô gái thành thế .

 

Tô Phương sợ cô tin liền sốt sắng : “Tuy rằng tất cả những điều chỉ là suy đoán của , nhưng cẩn thận một chút vẫn hơn. Một như trai cô đáng những toan tính hiểm độc hủy hoại nửa đời .”

 

Bản cô chính là ví dụ, nửa đời sống trong địa ngục, thực sự quá đỗi dày vò.

 

.”

 

Tống Vi lên tiếng, tuy chỉ ba chữ nhưng cũng trấn an cô.

 

sớm đề phòng Hứa Lai Đệ .”

 

Tô Phương thì thở phào nhẹ nhõm, nở nụ với cô.

 

Chỉ là trong nụ , khóe mắt ngân ngấn lệ.

 

“Thật , đề phòng là .”

 

Nếu như lúc ...

 

Thôi, nếu như, hiện tại cô nên về phía . Chỉ dứt khoát thoát khỏi nhà họ La, cô mới phụ công Tống tri thanh nỗ lực cứu lấy mạng sống của như .

 

 

Loading...