Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 161: Hứa Lai Đệ Tức Đến Nhảy Dựng
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:49:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Những khác trố mắt , ngờ sức chiến đấu của Tô Phương mạnh đến thế.
Không chứ, nếu cô sớm như thì thể nhà họ La ức h.i.ế.p đến nông nỗi ?
nghĩ những gì cô trải qua, sảy t.h.a.i suýt lợn rừng giẫm c.h.ế.t, sự đổi như thế dường như cũng là điều dễ hiểu.
Dù là chiếc bánh bao mềm đến cũng thể nhẫn nhịn mãi , thỏ cuống lên còn c.ắ.n nữa là.
Tống Vi gật đầu hài lòng, xem cần lo cô bắt nạt nữa .
Thế là giải tán trở về phòng , chỉ còn Hứa Lai Đệ và Tô Phương.
Tô Phương chẳng buồn để ý sắc mặt xanh mét của Hứa Lai Đệ, cứ tự nhiên trải chăn chiếu.
Hứa Lai Đệ bên cạnh lời cay nghiệt châm chọc đủ điều, cô đều cho từ tai nọ lọt qua tai .
Thế thấm , nghĩ đến hồi ở nhà họ La mụ già c.h.ử.i rủa đủ lời cay độc khó , cô sớm chai sạn .
Chút sức chiến đấu của Hứa Lai Đệ chẳng bõ bèn gì với cô.
Cho đến khi Hứa Lai Đệ : “ bảo , cô thực sự nghĩ bọn Tống Vi đối với cô đấy chứ? Một lũ đạo đức giả vờ vịt, chừng bắt cô trả gấp bội . Còn con tiện nhân Tống Vi cậy xinh quyến rũ khắp nơi, Lâm Chấn cũng đúng là mù mắt , chắc chắn sẽ hối hận!”
Ban đầu ả chỉ c.h.ử.i một Tô Phương, thấy Tô Phương cãi câu nào, Hứa Lai Đệ phần đắc ý, nghĩ rằng đó Tô Phương chỉ cậy thế khác, giờ Tống Vi bọn họ thì ngoan ngoãn ngay.
Thế nhưng mãi mà Tô Phương vẫn chẳng chút phản ứng nào, Hứa Lai Đệ thấy mất hứng, sang nhắm mấy nữ tri thanh như Bạch Vân Kiều, Tống Vi.
Tay Tô Phương chợt khựng , đột nhiên bước tới bên giường Hứa Lai Đệ, ánh mắt bàng hoàng của ả, cô giật phăng chăn ném phắt xuống đất, lật tung cả giường lên.
“A a a, cô cái gì đấy, cô điên !”
Hứa Lai Đệ phát tiếng thét chói tai.
Vẻ mặt Tô Phương phần điên loạn : “, điên đấy!”
Gương mặt cô âm u: “Hứa tri thanh, đó chẳng bảo với cô ? Bác sĩ cảm xúc của hiện tại định, sẽ mấy chuyện mất lý trí, cô thấy ?”
Sắc mặt Hứa Lai Đệ tái mét, ả phát điên là phát điên ngay như .
“Cô... cô rõ ràng là cố ý!”
Hứa Lai Đệ định giơ tay đánh, nhưng kịp vung xuống thì Tô Phương ngã lăn đất co giật liên hồi, dáng vẻ trông vô cùng đáng sợ.
“Không , liên quan đến !”
Hứa Lai Đệ kinh hãi rụt tay , sợ đến mức mặt cắt còn giọt máu, vội vàng xô cửa chạy thục mạng ngoài.
“ thèm ở chung với con điên đó nữa, mau đuổi cô !”
Đêm hôm khuya khoắt, cả điểm tri thanh cho náo loạn chui ngoài.
Lưu Lâm Lâm bưng chậu nước rửa chân, hận thể tạt thẳng ả.
“Hứa Lai Đệ, mày phát điên cái gì thế!”
Cô trừng mắt ả: “Đêm hôm ngủ, bọn tao chuẩn ngủ cả , ầm ĩ cái gì, đừng ép tao hắt cả chậu nước rửa chân mày!”
Tống Vi bốc một nắm hạt dưa dựa khung cửa, đôi mắt sáng rực c.ắ.n hạt dưa xem kịch.
Ối chà, Tô Phương giỏi thật đấy, giờ bắt đầu tay cơ ?
Hắc Đản lưng chị Tống, thò cái đầu nhỏ .
Chị hóng chuyện , bé cũng góp vui.
Cùng góp vui còn hai con sói con chạy nhảy lon ton.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-161-hua-lai-de-tuc-den-nhay-dung.html.]
Hứa Lai Đệ chỉ gian phòng giường chung: “ thèm ở cùng Tô Phương nữa, cô bệnh còn phát điên, sợ cô lây bệnh điên sang cho !”
Tuy nhiên, bởi vì những chuyện ả từng , uy tín của ả trong lòng coi như bằng , chẳng ai tin ả mà trái còn thấy ả ăn quá đáng.
Lý Quyên thuận mắt liền lên tiếng: “Hứa tri thanh, phòng giường chung ai trong tri thanh chúng cũng thể ở, Tô tri thanh cũng là tri thanh, sức khỏe cô vốn yếu những chuyện , cô thể năng sỉ nhục như thế . Lời mà để ngoài thấy thì sẽ đồn đại thành cái dạng gì .”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Bạch Vân Kiều cất giọng dịu dàng yếu đuối: “Hứa tri thanh, đây chẳng cô tri thanh chúng giúp đỡ lẫn ? Chúng nên đoàn kết , Tô tri thanh gặp nạn trở về, chúng đều nên giúp đỡ cô một tay, cô bài xích cô như chứ?”
Trước Hứa Lai Đệ những lời đạo lý lớn lao chủ yếu là các tri thanh khác giúp đỡ ả.
Dù bằng mắt thường cũng thấy, cả điểm tri thanh ả là nghèo nhất.
giờ đây, chiếc boomerang cuối cùng cắm thẳng ả.
Hứa Lai Đệ định giải thích thì Tô Phương bước .
Cô rụt rè ở cửa: “Hứa tri thanh, xin , nên cãi lúc cô mắng . ... nhưng cô mắng thế nào cũng , những khác chứ, bọn họ đều thật lòng giúp đỡ , chắc chắn kẻ đạo đức giả vờ vịt như miệng cô .”
Hứa Lai Đệ:.
“Mày...”
Ả tức run cả chỉ Tô Phương, thốt một chữ thì Lưu Lâm Lâm châm chọc ngắt lời.
“Hóa lòng giúp đỡ khác của chúng trong mắt Hứa tri thanh là đạo đức giả vờ vịt đấy ? Thế chúng giúp cô thì tính là cái gì? Sau lưng coi chúng là lũ ngốc hết chắc?!”
“ là đồ điều, e là chiếm hời từ chỗ chúng , lưng còn chê chúng cho đủ nhiều chứ. Ngày đúng là chúng mù mắt mới thương hại cô.”
Hứa Lai Đệ thật sự trăm miệng khó bào chữa, mấu chốt là những chẳng ai tin ả, chỉ tin kẻ hãm hại ả là Tô Phương mà thôi.
Mặc dù quan hệ giữa họ rạn nứt từ , nhưng chỉ thẳng mũi mắng, còn tất cả cùng hùa cô lập mắng nhiếc, trong lòng ả cũng uất ức đến phát .
Dù rằng... Lưu Lâm Lâm đúng sự thật.
Trước khi ả giả nghèo giả khổ để xin giúp đỡ, mặt thì nhận đồ cảm ơn, lưng chê bai keo kiệt.
... nhưng tại bây giờ khó chịu thế chứ.
Hứa Lai Đệ tức đến trợn ngược mắt, đôi mắt đỏ hoe hằn học chằm chằm Tô Phương.
Đều tại cô , chính vì cô mà tự dưng chịu một trận mắng .
“Tô Phương, con tiện nhân , mày...”
Sắc mặt Tô Phương tái , hình lảo đảo ngất lịm , cho Hứa Lai Đệ cơ hội c.h.ử.i mắng.
Lý Quyên ở gần cô nhất vội vàng đỡ lấy .
“Có chuyện gì thế ? Mau gọi thầy t.h.u.ố.c chân đất !”
“Tô tri thanh, Tô tri thanh cô .”
Tống Vi bước qua bấm nhân trung cho Tô Phương, cô mới từ từ tỉnh .
“Xin , lo lắng . , đây là bệnh cũ thôi, do suy dinh dưỡng với ...”
Cô ngập ngừng tiếp, nhưng ai nấy đều hiểu và cô bằng ánh mắt đầy thương cảm.
Tống Vi chép miệng một cái, cô cứ cảm giác Tô Phương trò giỏi hơn thầy thế nhỉ? Ngón nghề còn học .
“ , cần gọi thầy t.h.u.ố.c chân đất , đêm hôm thế phiền quá.”
Lưu Lâm Lâm lườm Hứa Lai Đệ một cái: “Tất cả là tại mày, rõ ràng Tô tri thanh sức khỏe yếu còn lắm lời kích động cô như thế, mày thể yên phận chút ? Ngày nào cũng loạn, thanh danh của điểm tri thanh chúng đều mấy con sâu rầu nồi canh phá hỏng hết.”
Hứa Lai Đệ thở hổn hển, gần như gầm rú thét lên: “Nó giả vờ đấy! Lúc ở trong phòng nó hề như thế ! Đồ đạc giường phòng đều nó hất tung xuống hết , tin cứ mà xem!”