Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 160: Học Đi Đôi Với Hành

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:49:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lâm Chấn lập tức nâng cao cảnh giác.

 

Không chứ, đối tượng nhà thấy suy nghĩ quá đỉnh, thế chẳng đang lâm tình thế nguy hiểm ?

 

Lâm Chấn hạ giọng khúm núm : “Cô nghĩ thế thì , chứ em thì nhé.”

 

Nhìn cuống quýt lên kìa, chữ cuối cùng còn kéo dài giọng nữa chứ.

 

Tống Vi liếc bật : “Biết , mà.”

 

Lâm Chấn đưa tay lau mồ hôi hột trán, đưa mắt sang Tống Cảnh.

 

Không chứ, cái trò “văn học phát điên” gì đó học ở , ngộ nhỡ áp dụng hết lên thì .

 

Chỉ nghĩ đến thôi mà một gã đàn ông to xác như Lâm Chấn cũng rùng ớn lạnh một cái.

 

Tống Cảnh: “...” Đừng , cũng chẳng .

 

Giờ phút , bỗng thấy chút đồng cảm với Lâm Chấn, em gái ... đúng là giỏi bày trò thật đấy.

 

Xe bò đưa thẳng bọn họ về đến tận điểm tri thanh.

 

Cửa mở , trong sân một đám chờ sẵn, ở giữa còn đặt một chậu than đỏ rực.

 

“Về , về kìa!”

 

“Mau mau mau, bước qua chậu than để xua bớt xui xẻo, va cái chuyện đen đủi thế cơ chứ.”

 

Nhìn thấy Tô Phương gầy trơ cả xương, hốc mắt Lý Quyên hoe đỏ.

 

“Tô tri thanh qua , xua tan hết xui xẻo, mong vận may sẽ tới.”

 

Đương nhiên mấy chuyện bọn họ chỉ lén lút riêng với thôi, còn dùng cả cành thông quét quét quanh bọn họ nữa.

 

“Chào mừng Tô tri thanh trở về.”

 

Tô Phương những trong điểm tri thanh, mảnh đất quen thuộc mà mắt cũng đỏ hoe.

 

Sau khi gả nhà họ La, cô từng nhiều khao khát trở đây.

 

Tô Phương của khi lấy chồng vĩnh viễn thể ngờ rằng, cái điểm tri thanh vốn chẳng coi là nhà trở thành nơi mà cô tha thiết về nhưng thể nào về .

 

Mà giờ đây cô trở về , đa hề chút chê bai bài xích nào.

 

Còn về một hai kẻ cá biệt thì cô chẳng thèm để mắt nữa.

 

Hứa Lai Đệ c.ắ.n hạt dưa đảo mắt khinh bỉ, cảm thấy đám đúng là rỗi kiếm chuyện .

 

Cái ngữ như Tô Phương chẳng về thì trò trống gì.

 

Thế nhưng ả cũng dám loạn, bởi vì đó ả bọn Lưu Lâm Lâm cảnh cáo một trận . Lúc đó ả phục liền xông đ.á.n.h với Lưu Lâm Lâm, đó...

 

Rồi đó ả ba cô nữ tri thanh xúm hội đồng cho một trận, hai nam tri thanh là Cao Nhạc và Triệu Tốc còn kéo bè kéo cánh can ngăn thiên vị nữa chứ, tức c.h.ế.t ả mất thôi!

 

Hơn nữa ả cũng thật sự sợ nếu bây giờ loạn thì Tống Vi sẽ bồi cho ả một cú đá.

 

Đó là thể tay đ.ấ.m c.h.ế.t một con lợn rừng đấy, tuy ả tận mắt chứng kiến tại hiện trường, nhưng nhiều tận mắt thấy và đồn ầm lên khắp nơi .

 

Tô Phương bước qua chậu than, cành thông quét quanh một lượt.

 

Thực đúng dùng ngải cứu để quét, nhưng ngặt nỗi lúc lấy thứ đó.

 

Bọn Tống Vi cũng bước qua chậu than một lượt, quây quần tụ họp đông đủ.

 

Lưu Lâm Lâm: “Tô tri thanh cô đừng sợ, nhà họ La đến tìm cô gây sự thì chúng cũng sẽ chống lưng cho cô, dẫu tri thanh chúng đều là một nhà mà.”

 

Trước đoàn kết như thế , nội bộ điểm tri thanh của họ nảy sinh ít mâu thuẫn.

 

từ khi Tống Vi tới, bọn họ đều Tống Vi dùng nắm đ.ấ.m thu phục cho ngoan ngoãn, so với thì đoàn kết hơn nhiều.

 

Đương nhiên ngoại trừ một vài kẻ da mặt dày như thớt, đ.á.n.h thế nào cũng sợ .

 

Tô Phương gật đầu, rơm rớm nước mắt lời cảm ơn.

 

Tô Phương hiện tại một xu dính túi, thậm chí ngoài bộ quần áo mặc lúc sảy t.h.a.i thì chẳng còn bộ nào khác, chứ đừng đến những thứ như chăn màn đệm gối.

 

Hai ấm nhà giàu Cao Nhạc và Triệu Tốc lập tức tài trợ chăn đệm.

 

“Mẹ sợ lạnh nên gửi hẳn hai cái chăn bông mới toanh qua đây, lấy một cái cho cô dùng tạm nhé.”

 

Triệu Tốc: “Chỗ ít lương thực chia bớt cho cô một ít, ráng chống đỡ qua giai đoạn .”

 

Những khác cũng cho mượn vài bộ quần áo cũ, khăn mặt, chậu rửa mặt và mấy món đồ lặt vặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-160-hoc-di-doi-voi-hanh.html.]

 

Hứa Lai Đệ mà thèm nhỏ dãi, trong lòng ghen tị chịu nổi: “ cũng nghèo rớt mồng tơi đây , chẳng thấy các giúp đỡ như thế bao giờ.”

 

“Cô chẳng qua chỉ là sảy t.h.a.i thôi mà, thời buổi sảy một đứa con thì gì to tát chứ.”

 

Thế nhưng những lời chẳng còn tạo bao nhiêu sát thương đối với Tô Phương nữa .

 

thèm để ý đến lời của Hứa Lai Đệ, chỉ dậy cúi gập thật sâu mặt , chân thành và trịnh trọng lời cảm ơn.

 

“Cảm ơn , thực sự cảm ơn nhiều...”

 

Cô hiểu rằng, chỉ lời cảm ơn suông thì nhẹ bẫng quá, cho nên cô nỗ lực sống thật , cơ hội nhất định sẽ báo đáp bọn họ.

 

Tô Phương tiền mua phòng riêng, cho dù hai vị thiếu gia ngỏ ý giúp đỡ thì cô cũng từ chối.

 

ngủ ở giường lớn tập thể là .”

 

Hứa Lai Đệ giở giọng mỉa mai xách mé: “Lúc bày đặt bộ tịch, chẳng hưởng thụ sự giúp đỡ của khác sướng lắm ?”

 

Tô Phương mỉm , chằm chằm Hứa Lai Đệ bằng ánh mắt thẳng thừng: “Cô chọn ở chung phòng với cô ?”

 

Cô đưa tay vén lọn tóc bên tai : “Rất nhanh thôi cô sẽ , Hứa tri thanh, ... nhờ cô chiếu cố nhiều hơn nhé.”

 

Nét mặt , ánh mắt , trông thật sự vài phần điên dại khó lường.

 

Hứa Lai Đệ đến mức da đầu tê rần, đó tức giận ném vỏ hạt dưa xuống chân cô c.h.ử.i rủa bỏ .

 

Tống Vi khẽ nhướng mày, chỉ mới vài câu mà Tô Phương tiếp thu nhanh thế ?

 

Chậc... là vốn dĩ do chịu đựng những đòn roi ngược đãi nên tâm lý cô chút vặn vẹo , chỉ là bình thường bộc lộ ngoài mà thôi.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Bắt đầu thấy mong chờ cuộc sống tương lai đấy nha.

 

Tô Phương ngoảnh đầu cô thì nở một nụ bẽn lẽn ngượng ngùng, dường như là cùng một với kẻ đối mặt với Hứa Lai Đệ lúc nãy.

 

Những khác nhận điểm bất thường của Tô Phương, xúm giúp cô chuyển đồ đạc căn phòng kê giường lớn tập thể.

 

Căn phòng giường lớn của nữ bên vốn dĩ chỉ một Hứa Lai Đệ ở. Ả một chiếm trọn một gian rộng lớn như thế thực trong lòng đắc ý lắm, còn nghĩ những khác đều là đồ ngu xuẩn.

 

Cho nên ả gần như coi nơi thành gian riêng của , chiếc giường sưởi lớn chất đầy đồ đạc của ả.

 

Quần áo bẩn giặt vứt bừa bãi, mặt đất thì bẩn thỉu lem luốc, bàn chất đống đủ các loại rác rưởi.

 

Cả căn phòng bốc lên một mùi hôi thối khó tả.

 

Mọi đều Hứa Lai Đệ bằng ánh mắt đầy vẻ ghê tởm chán ghét, nhưng cái đồ mặt dày chẳng những thấy hổ mà còn lấy tự hào.

 

“Đừng động đống đồ đó của đấy nhé.”

 

Lưu Lâm Lâm tức chịu nổi: “Hứa Lai Đệ cô ý gì hả, cái giường sưởi lớn là tài sản chung của điểm tri thanh, cô thật sự coi nơi là nhà riêng của đấy !”

 

Hứa Lai Đệ như con lợn c.h.ế.t sợ nước sôi: “Sao nào, bảo cho các ? Đã là tài sản chung thì cũng quyền thế nào thì , liên quan quái gì đến các .”

 

Lưu Lâm Lâm và Lý Quyên còn định thêm gì đó thì Tô Phương đưa tay đè .

 

“Không cần phiền phức , để tự dọn dẹp là .”

 

Đối mặt với cái mùi hôi hám nồng nặc bên trong, cô coi như thấy và sắc mặt hề biến đổi, cứ thế bước thẳng trong, chọn một vị trí cách chỗ chăn đệm của Hứa Lai Đệ quá xa cũng chẳng quá gần.

 

Sau đó, cô dứt khoát gạt phăng bộ đống đồ đạc giường sưởi xuống đất.

 

“Mày cái gì đấy! Không thấy đống đó là quần áo với đồ đạc của tao ? Mày lấy tư cách gì mà đụng đồ của tao!”

 

Bọn Lưu Lâm Lâm vốn định tiến lên giúp đỡ nhưng Tống Vi ngăn .

 

“Cứ xem tiếp .”

 

Tô Phương rõ ràng khắc sâu lời cô dặn trong đầu, lúc bắt đầu vận dụng thực tế luôn. Khi Hứa Lai Đệ tự tìm đường c.h.ế.t lao đầu họng súng, cô liền lấy luôn Hứa Lai Đệ đối tượng thử nghiệm đầu tiên.

 

nỗ lực vượt qua những khiếm khuyết trong tính cách của , để khi đối mặt với nhà họ La mới thể thành thạo ung dung ứng phó.

 

“Hóa đống là quần áo của cô , cứ tưởng là rác rưởi chứ.”

 

“Hứa tri thanh cô đừng đ.á.n.h nhé, mới từ bệnh viện còn yếu lắm, nếu thương nhập viện thì cô trả tiền viện phí đấy.”

 

“Hứa tri thanh cô giận ? Nếu cảm thấy sai thì chúng tìm đại đội trưởng tới phân xử nhé.”

 

“Hứa tri thanh cô đừng dọa , hồi ở nhà họ La đ.á.n.h sợ đến phát hoảng , còn sảy t.h.a.i nữa, bác sĩ bảo đầu óc chút vấn đề, thể sẽ vài chuyện mất lý trí, đến lúc đó xin cô ngàn vạn đừng để bụng nhé.”

 

Hứa Lai Đệ: “...”

 

Hứa Lai Đệ tức đến mức sắp phát điên lên !

 

 

Loading...