Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 16: Thân Thế Của Hắc Đản
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:42:15
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên mặt đại đội trưởng mang theo vẻ giận dữ: “Ngày nào việc cũng chẳng hồn, lười biếng thì lúc nào cũng mặt bà, còn loạn nữa là trừ điểm công!”
Mắng Ngưu bà t.ử xong, ông trừng mắt Tống Vi một cái: “Còn cô nữa, bớt gây chuyện cho .”
Tống Vi cũng chống đối đại đội trưởng, vô cùng ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng ạ, chú đội trưởng.”
Ngưu bà t.ử cũng dám ầm ĩ nữa, suy cho cùng nếu còn tiếp tục quậy, bà những chẳng xơ múi gì mà khi còn trừ điểm công thật.
Thế là bà chỉ đành hậm hực trừng mắt lườm Tống Vi một cái, miệng lầm bầm c.h.ử.i rủa sạch sẽ.
Tống Vi bây giờ cũng lười để ý đến bà , đôi tay thoăn thoắt tách hạt ngô.
Các đại nương chứng kiến bộ sự việc Tống Vi bằng ánh mắt khác hẳn.
Cô Tống tri thanh thật sự lợi hại nha, thể khiến Ngưu bà t.ử chịu thiệt mà chẳng chiếm nửa phần hời, bọn họ thì chịu thua.
Biết Ngưu bà t.ử c.h.ử.i rủa lầm bầm là vì chiếm tiện nghi nên trong lòng khó chịu, đều chẳng ai thèm tiếp lời bà .
Một đám các bà các thím xúm với , ngoại trừ tay việc ngừng thì đương nhiên cái miệng thể nào yên , kiểu gì cũng buôn chuyện trong thôn.
“Cái nhà họ Lâm đúng là chẳng gì, hôm qua Hắc Đản mang về một bó củi to như thế, muộn mà cả cái nhà đó cứ trơ chừa cho thằng bé chút đồ ăn nào, đứa trẻ mới năm tuổi mà hành hạ trông cứ như đứa lên ba.”
Giọng điệu của Vương a bà tỏ rõ vẻ khinh thường nhà họ Lâm.
“Nhà họ Lâm đúng là tạo nghiệp, bà xem đó cũng là cháu nội ruột thịt của hai ông bà già nhà họ Lâm, họ thể những chuyện như thế cơ chứ.”
Tống Vi đến cái tên Hắc Đản, cộng thêm những lời phía của Vương đại nương thì cơ bản chắc chắn bà chính là bé hôm qua.
Cô giả vờ tò mò hỏi: “Nhà họ Lâm cũng ở thôn chúng ạ? Hắc Đản hình như cháu từng gặp , trong thôn chẳng bé trai nào gầy gò hơn thằng bé cả.”
“Chứ còn gì nữa, Tống tri thanh cô mới đến nên , nhà họ Lâm tâm địa độc ác lắm…”
Tống Vi cách hùa theo, Vương đại nương và cũng vô cùng sẵn lòng kể cho cô vài chuyện hóng hớt trong thôn.
Thôn Lão Tảo ba họ lớn là họ Khương, họ Lâm và họ Vương.
Những khác đều là do năm xưa chạy nạn đói đến đây định cư. Sau khi thành lập công xã nhân dân, mấy thôn xung quanh họ sáp nhập thành đại đội Bình An, tạo thành nhiều họ tộc, bao nhiêu năm trôi qua cũng chẳng còn chuyện bài xích ngoài nữa.
Hắc Đản là cháu nội của nhà Lâm Thiết Ngưu. Lâm Thiết Ngưu và Lâm Chu thị sinh tổng cộng bốn con trai và một con gái. Trong đó, lúc sinh con trai thứ ba thì khó sinh, cộng thêm lúc đó Lâm Thiết Ngưu núi lợn rừng húc suýt mất mạng.
Thế nên từ lúc Lâm lão tam đời, Chu lão bà t.ử cho rằng đứa trẻ khắc cha khắc , thậm chí còn lén lút tìm bà đồng trong thôn để xem bói, kết quả nhận cũng là mấy từ như thiên sát cô tinh gì đó, tóm chẳng từ ngữ gì.
Nói đến những chuyện , giọng Vương đại nương hạ thấp xuống nhiều, dù bây giờ cũng phép tuyên truyền mê tín phong kiến.
“Lâm lão tam cứ thế lớn lên đầy trắc trở sự ghét bỏ mặt của hai ông bà già nhà họ Lâm. Người nhà họ Lâm quả thực coi Lâm lão tam như con trâu già mà sai bảo, quan trọng là chỉ bắt việc chứ cho ăn no.”
“Về , mấy em trai của nhà họ Lâm đều cưới vợ, cả cái nhà đó cứ như quên mất Lâm lão tam . Cuối cùng vẫn là tự Lâm lão tam gặp của Hắc Đản, dùng hai bao gạo lứt để đưa Hắc Đản về nhà họ Lâm.”
Tú đại nương ở bên cạnh bổ sung: “Bên nhà đẻ của Hắc Đản cũng chẳng thứ gì, cả nhà trọng nam khinh nữ coi con gái trong nhà con . Năm đó đúng lúc thu hoạch lương thực kém, Lâm lão tam mới dùng hai bao gạo lứt đưa về .”
“Chỉ thế thôi mà hai ông bà già nhà họ Lâm chuyện suýt chút nữa đ.á.n.h c.h.ế.t Lâm lão tam, bảo biển thủ lương thực trong nhà, trong khi lương thực đó rõ ràng đều do tự tay Lâm lão tam .”
Vương đại nương thở dài: “Hai vợ chồng đó đều là khổ mệnh mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-16-than-the-cua-hac-dan.html.]
“Hai đó đều là chăm chỉ, tiếc là hai ông bà già nhà họ Lâm đều chướng mắt bọn họ. Chu lão bà t.ử càng suốt ngày đày đọa vợ Lâm lão tam, đang m.a.n.g t.h.a.i mà giữa mùa đông giá rét còn bắt sông giặt quần áo.
Về , đứa con đầu lòng của vợ chồng Lâm lão tam còn đang trong bụng cô em gái nhà họ Lâm đẩy sẩy mất. Lúc mới chọc giận khiến Lâm lão tam lạnh lòng, tìm đại đội trưởng và các trưởng bối trong tộc họ Lâm ầm ĩ đòi ở riêng, nếu hai vợ chồng họ sẽ đ.â.m đầu c.h.ế.t cổng nhà họ Lâm.
Chắc là sự tàn nhẫn của Lâm lão tam cho hoảng sợ, cuối cùng cũng chia nhà. Người nhà họ Lâm cũng tuyệt tình, trực tiếp đuổi tay trắng chẳng cho thứ gì, đến cái bát mẻ cũng .”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Mấy vị đại nương rõ ràng vô cùng chướng mắt nhà họ Lâm.
“ hai vợ chồng đó chăm chỉ, đại đội trưởng chủ cấp cho họ một căn nhà tranh vách đất rách nát, cuối cùng cuộc sống của họ cũng dần khấm khá lên, nhà cửa dọn dẹp gọn gàng, mỗi năm còn nhận ít điểm công.
Ngược bên nhà họ Lâm, năm đầu tiên mất con trâu già Lâm lão tam, điểm công thấp t.h.ả.m hại, suýt chút nữa chẳng chia lương thực, cả cái nhà đó chính là một lũ lười biếng.”
“Đáng tiếc, lúc vợ Lâm lão tam m.a.n.g t.h.a.i Hắc Đản thì nhà họ Lâm ầm ĩ đến mức sức khỏe sa sút cần t.h.u.ố.c để tẩm bổ. Lâm lão tam núi tìm t.h.u.ố.c thì ngã xuống vách núi c.h.ế.t.
Vợ tin kinh hãi nên sinh non, cuối cùng Hắc Đản sinh hai ngày thì cô cũng theo. Cả cái nhà đó chỉ còn một thiếu niên choai choai và một đứa trẻ sơ sinh.
Đã thế nhà họ Lâm còn chiếm đoạt căn nhà của Lâm lão tam. Thằng nhóc Lâm Chấn c.ắ.n răng bế đứa em trai mới sinh cầu cứu đại gia gia của nó tòng quân, hứa mỗi tháng sẽ gửi một ít tiền về chi phí nuôi em trai. Những năm qua cũng chỉ về một lúc Hắc Đản hơn một tuổi, chỉ ở ba ngày vội vã rời . Hắc Đản lúc đó còn nhỏ xíu, đoán chừng chẳng nhớ nổi mặt trai trông như thế nào.
Tiếc là năm đó bên ngoài căng quá, nhà họ Lâm ầm ĩ cuối cùng cướp Hắc Đản lúc đó mới hai tuổi, và lấy cớ đó để nắm giữ khoản tiền cấp dưỡng mà Lâm Chấn gửi về. tiền , chẳng rơi Hắc Đản một đồng nào.”
Nghĩ cũng tiền đó ỉm .
Tống Vi kinh ngạc: “Bọn họ cướp về nuôi nấng đàng hoàng? Còn cần mặt mũi nữa ?”
Vương đại nương lạnh: “Bọn họ cần mặt mũi gì chứ? Cứ chờ xem, thằng nhóc Lâm Chấn đó dạng , đợi nó về phát hiện em trai nuôi thành cái dạng đó, chắc chắn sẽ tìm nhà họ Lâm tính sổ.”
Dù năm xưa lúc Lâm Chấn m.a.n.g t.h.a.i Hắc Đản nhà họ Lâm ầm ĩ suýt sẩy thai, thằng nhóc đó dám xách d.a.o phay chạy sang nhà họ Lâm loạn .
Nghe xong câu chuyện của nhà họ Lâm, Tống Vi chỉ cảm thấy mở mang tầm mắt, đồng thời công việc trong tay cũng xong.
Cô tìm nhân viên ghi điểm để ghi điểm công phủi m.ô.n.g rời .
Trong lúc đó, Ngưu bà t.ử còn ghen tị đến mức trực tiếp chỉ mặt gọi tên c.h.ử.i cô.
Tống Vi: “Ngưu đại nương, tốc độ của bà , lười biếng .”
Giọng cô to, tiểu đội trưởng thấy động tĩnh liền nhanh chóng tới.
Tống Vi tiếp: “Bà đừng chỉ mải bắt nạt cháu lười biếng việc chứ, bắt nạt cháu là chuyện nhỏ, nhỡ lỡ dở công việc đến lúc đó trong đội nộp đủ lương thực công thì đó mới là chuyện lớn.
Bà , vẫn học tập Vương đại nương, Tú đại nương bọn họ. Bà xem họ đều nhiều thế mà bà mới ngần , chậc chậc, giác ngộ của bà kém quá.”
Vương đại nương và Tú đại nương điểm danh tự hào ưỡn n.g.ự.c lên.
Tiểu đội trưởng bước tới , sắc mặt lập tức đen sì.
“Ngưu bà t.ử là bà, ngày nào bà cũng thế , rốt cuộc việc đàng hoàng ? Có lấy điểm công nữa !”
Tống Vi kêu lên một tiếng “a”, nhặt lõi ngô rơi mặt đất bên phía Ngưu bà t.ử lên.
“Ây da, cái còn tách sạch , còn dính bao nhiêu là hạt ngô, lãng phí quá mất.”
(Hết chương )