Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 158: Nghe Được Tin Tức Về Lâm Đại Hải Ở Bệnh Viện

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:49:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tống Vi tỏ vẻ đầy lo lắng: “Bác sĩ, bác chứ?”

 

Nói đoạn, cô liếc xéo gã đàn ông một cái: “Ối chao, lúc nãy cuống quá nên lỡ chân, xin nha, cứ hễ cuống lên là khống chế nổi cái chân của mà.”

 

Cả nhà cô bằng ánh mắt hận thù ngút trời, nhưng chẳng Tống Vi, con bé đ.á.n.h đ.ấ.m kinh quá.

 

Bác sĩ mặt nặng mày nhẹ liếc cả nhà một cái.

 

“Không , thấy khỏe chán, chỉ trầy da chút xíu thôi.”

 

Ông đấy, ông thiên vị mặt đấy thì nào!

 

Lời dứt, phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i ôm bụng bắt đầu kêu la.

 

... hình như sắp đẻ .”

 

Mụ già lập tức sang quan tâm đến đứa cháu đích tôn chào đời của .

 

“Bác sĩ, bác sĩ mau tới đây, cháu đích tôn của sắp đời .”

 

Bác sĩ vẻ mặt khó coi: “Mau tới vài đưa sản phụ phòng sinh ! Bà cụ , chúng từ , đứa bé trong bụng sản phụ là trai gái do bà quyết định , bà cứ gào thét lung tung thế hả.”

 

Ghét nhất là cái ngữ trọng nam khinh nữ còn cắm đầu đẻ lắm con , đẻ chẳng chịu chăm sóc, ba đứa con gái bỏ đói gầy trơ xương mà thấy tội nghiệp.

 

Sau một hồi nhốn nháo lộn xộn, sản phụ đưa phòng sinh, mụ già cũng lật đật chạy theo.

 

Gã đàn ông ôm cái mũi đang chảy máu, buông một câu đe dọa với Tống Vi cũng nhanh chóng chuồn mất.

 

Chịu thiệt hai liên tiếp, vốn tưởng con bé đó dễ bắt nạt ai ngờ đụng cục đá cứng, gã chẳng tiếp tục ăn đòn nữa.

 

Thực một điểm đám hóng hớt trúng phóc, gã đúng là loại ngoài mạnh trong yếu, chuyên bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh.

 

Cả nhà đó , gian mới yên tĩnh thanh tịnh .

 

Tống Vi vươn vai một cái, tâm trạng chẳng hề ảnh hưởng chút nào, cô thò tay túi áo móc một nắm hạt dẻ rừng nhai tóp tép.

 

Thấy trong phòng bệnh hai đứa trẻ con đang chằm chằm bằng ánh mắt thèm thuồng, cô bèn chia cho chúng một ít.

 

Mấy thứ nhà cô nhiều lắm, cho trẻ con thì cô chẳng tiếc.

 

Nhờ thế mà cô lập tức chiếm trọn thiện cảm của hai vị phụ , Tống Vi cũng thuận thế chen chân đám đông bọn họ buôn dưa lê hóng hớt.

 

Tô Phương Tống Vi, trong lòng khỏi dâng lên niềm ngưỡng mộ, giá như cũng giỏi giang lợi hại như thế thì mấy.

 

Tuy tính tình vẫn còn phần mềm yếu, nhưng từng hành động của Tống Vi tiếp thêm cho cô nhiều dũng khí trong lòng.

 

Cô nhất định thoát khỏi cái nơi địa ngục trần gian đó!

 

Người ở bệnh viện đến từ khắp các nơi khác , các loại chuyện giật gân nhiều hơn ở trong làng nhiều.

 

cho các nhé, ở khu tập thể nhà chúng một cô mới ly hôn, con bé đó đúng là tàn nhẫn thật sự, thấy chân chồng phế một cái là vứt bỏ luôn hai đứa con, còn kéo cả nhà đẻ đến đòi một đống tiền mang về nữa chứ.

 

Chồng cô đây lái xe tải đấy, oai phong bao nhiêu, gãy chân cũng là do t.a.i n.ạ.n lao động, bên nhà máy bồi thường cho cả một khoản tiền trợ cấp lớn, đàn bà đó cướp trắng luôn một nửa.”

 

Tống Vi đem chỗ hạt dẻ rừng cống hiến cho , cả đám c.ắ.n hạt kể chuyện càng thêm hào hứng, ánh mắt Tống Vi cũng đặc biệt hiền từ.

 

“Rồi nữa?”

 

Chẳng cần Tống Vi giục, những khác tò mò hỏi dồn.

 

“Người đàn bà đó m.a.n.g t.h.a.i , mắt tinh lắm nhé, cái bụng nhô lên rõ mồn một , trông gần bốn tháng đấy, nhưng chồng của cô thương ở chân năm tháng .

 

Kể từ khi chồng thương, cô cứ hở là chạy về nhà đẻ, ly hôn cũng mới ba tháng thôi. Mọi bảo chân cẳng thương như thế thì còn tâm trí cái chuyện nữa.”

 

Nghe lập tức phụ họa theo: “Úi chao, thế thì đúng còn gì.”

 

“Vậy đứa bé trong bụng cô là con hoang ? Vừa mới ly hôn dính bầu , chậc chậc...”

 

“Bốn tháng, thế tức là từ hồi ly hôn tằng tịu với thằng đàn ông bên ngoài chứ gì.”

 

mà cô mặc quần áo rộng thùng thình nên ngoài . Nhà đó ba thằng con trai đ.á.n.h dữ dằn lắm, dẫu phát hiện cũng chẳng dám hé răng, nhưng từng tận mắt thấy cô chung với một gã đàn ông lạ hoắc, bộ dạng mật lắm, gã hình như cũng là công nhân.”

 

Tống Vi: “...” Sao cứ quen quen thế nhỉ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-158-nghe-duoc-tin-tuc-ve-lam-dai-hai-o-benh-vien.html.]

Cô chợt nảy ý nghĩ, bèn cất tiếng hỏi: “Bác ơi, phụ nữ đó tên là gì thế ạ?”

 

“Tên là Lưu Xuân Diễm.”

 

Tống Vi: Chuẩn cơm nấu , đúng là Lâm Đại Hải nhà họ Lâm với ả bồ nhí bên ngoài của gã.

 

Thật ngờ, ở tận trong bệnh viện mà cũng hóng dưa của hai .

 

“Dạo gần đây hai đó hình như vì chuyện gì đấy mà cãi ầm ĩ lên. Có thấy gã đàn ông đến tìm Lưu Xuân Diễm, giọng điệu chẳng , nhưng cụ thể vì mà cãi thì chịu.”

 

Mọi đều chút tiếc nuối, nhưng nhanh chuyển chủ đề sang những chuyện lê đôi mách khác.

 

Tống Vi xoa xoa cằm, quyết định lát nữa về nhà sẽ hỏi Lâm Chấn thử xem, cô ăn trọn vẹn cả quả dưa !

 

...

 

Đứa bé nhà sản phụ bên chào đời lúc bốn giờ chiều.

 

Một bà cụ thích hóng hớt cùng phòng bệnh vô cùng tự nhiên sà sang chỗ Tống Vi .

 

“Cô bé ơi, cháu vợ nhà đẻ cái gì ?”

 

Tống Vi thầm oán thán trong lòng, đẻ chứ còn cái gì nữa.

 

cô cũng hiểu ý của bà cụ .

 

Nhìn vẻ mặt hả hê hả lòng hả của bà , Tống Vi cũng thấy hứng thú hẳn lên.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Tống Vi ý hỏi bà cụ: “Đẻ cái gì thế ạ?”

 

Bà cụ vỗ đùi đ.á.n.h đét một cái: “Lại là một đứa con gái! Cả nhà đó thấy là con gái một cái mặt mày xám xịt như đưa đám, hận thể nhét ngược đứa bé trong bụng nó. Bọn họ còn chịu từ bỏ, cứ gào toáng lên bảo bệnh viện tráo con của nhà bọn họ cơ đấy.”

 

Bà cụ bĩu môi: “Làm như bệnh viện thèm khát con cái nhà bọn họ lắm bằng, chỉ tội cho mấy đứa bé gái , thể nào cũng cả nhà đó hành hạ đến khổ sở.”

 

Tống Vi cũng thở dài theo: “Thế thì cũng chịu thôi ạ.”

 

“Ừ, ai bảo chúng nó đầu t.h.a.i nhầm chỗ chứ. Bác thấy tám phần là do cả cái nhà đó quá nhiều chuyện thất đức, nên mới chẳng cái sinh con trai!”

 

Cả nhà trở , phía còn công an kèm.

 

Vừa ở ngoài phòng sinh còn gào ầm lên bảo bệnh viện tráo đổi con nhà bọn họ, giờ đây ánh mắt nghiêm nghị của công an thì đến một cái rắm cũng dám thả.

 

Bế đứa trẻ sơ sinh đang oa oa, bọn họ nhanh chóng thu dọn đồ đạc để rời .

 

Bác sĩ: “Sản phụ mới sinh xong mà các luôn ?”

 

Mụ già đầy vẻ oán hận: “Lại đẻ một đứa con gái lỗ vốn mà còn một già như hầu hạ nó , mơ giữa ban ngày ! Con trai còn về việc kiếm điểm công, rảnh mà chăm sóc hai con nó.”

 

Nói đoạn, mụ đầu nhổ một bãi nước bọt về phía con dâu đang giường bệnh: “Sáng mai trời hửng sáng là cuốn xéo về nhà cho tao, chỉ tại tao tính tình mới cho mày đến bệnh viện đẻ con, chứ chồng nhà ai mà rộng lượng như tao. Mày cũng đừng mặt dày mà lì ở đây, ở thêm một ngày là tốn thêm bao nhiêu tiền, mày với cái thứ con gái lỗ vốn xứng để tiêu tiền ?”

 

Người con dâu vì sinh thêm một đứa con gái nên lưng chẳng dám thẳng lên, cũng chỉ khúm núm gật đầu , dám hé răng phản bác nửa lời.

 

Mụ già dẫn theo con trai hầm hầm rời , trong suốt quá trình đó chẳng dám liếc Tống Vi lấy một cái, càng dám kiếm chuyện gây sự.

 

Dẫu con trai mụ đ.á.n.h đến mức chẳng dám ho he lời nào .

 

Sau khi cả nhà đó rời , chỉ còn trơ sản phụ mới sinh xong giường bệnh lóc thút thít.

 

Mọi ban đầu còn chút xót thương, nhưng giây tiếp theo thấy ả nhéo đứa trẻ sơ sinh một cái thật đau.

 

“Sao mày vô dụng thế hả, tại là con trai, khổ thế cơ chứ.”

 

Tống Vi: “...”

 

là kẻ đáng thương tất chỗ đáng hận.

 

Đêm đến, đứa bé sơ sinh là do đói mà cứ ngằn ngặt ngừng.

 

Tiếng ầm ĩ khiến những khác trong phòng bệnh đều phát bực.

 

Người đàn bà mắng c.h.ử.i chẳng buồn dỗ dành, ai ả thì ả liền bảo sữa đứa bé đói, nếu đứa bé thì tự mà kiếm sữa cho nó bú.

 

Mọi ai nấy đều đảo mắt khinh bỉ, đúng là mặt dày mày dạn, con của chính mà bản còn chẳng thèm lo, trông mong dưng nước lã.

 

 

Loading...