Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 157: Hoạt Động Gân Cốt
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:49:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Vi đảo mắt một cái, chẳng buồn bắt lời.
Một ngày trôi qua, nhờ công hiệu của món canh gà hầm nhân sâm mà sang ngày thứ hai, tình trạng của Tô Phương khá hơn nhiều.
Cô thậm chí thể xuống giường .
Tống Vi thấy tâm trạng cũng vui vẻ hơn hẳn, tình hình khéo hôm nay là về .
So với việc chôn chân ở bệnh viện, cô đương nhiên thích về Đại đội Bình An hơn nhiều.
Lúc ăn bữa sáng, cô chạm trán cãi cọ với mụ già cực phẩm dở một trận, mụ suýt chút nữa Tống Vi cho tức đến mức nhập viện luôn.
Tống Vi mụ vui thì trong lòng thấy sảng khoái hẳn.
Thế nhưng tâm trạng chỉ duy trì vỏn vẹn một buổi sáng.
Bởi vì con trai của mụ già tìm đến bệnh viện.
Tống Vi vốn đang tựa bên mép giường của Tô Phương chợp mắt ngủ trưa, nhưng cô ngủ sâu, lúc mụ già cùng con trai bước là cô ngay.
Mụ già chắc hẳn thấy Tống Cảnh ở đây, con trai chống lưng, thấy con trai đến liền như vớ cọc rơm cứu mạng, lập tức xả một tràng ấm ức kể khổ với con trai.
Qua lời kể của mụ, tất cả chuyện đều là của Tống Vi.
Gã đàn ông dáng khá cao lớn, lớn lên trong một gia đình trọng nam khinh nữ thì tính tình thế nào bàn tới, nhưng vóc dáng cơ bắp thì to hơn hẳn so với đa .
Nghe kể lể, gã lập tức trừng mắt giận dữ Tống Vi đang ở giường bệnh.
Chẳng gã hiếu thảo gì cho cam, gã chỉ cảm thấy mất mặt mà thôi.
“Mẹ kiếp, dám bắt nạt tao , mày dậy cho ông!”
Tống Vi mở mắt dậy: “Anh việc gì?”
“Xin tao mau!”
Mụ già đắc ý vênh váo bồi thêm một câu: “Còn bồi thường tiền nữa!”
Nghe thấy lời , mắt gã đàn ông sáng rực lên, khí thế càng thêm hung hãn, trừng mắt dữ tợn Tống Vi.
“, đền tiền! Bắt nạt tao thì thể bỏ qua như thế , thì ông đây đ.á.n.h c.h.ế.t mày!”
Chứng kiến hành vi của gã đàn ông, những khác trong phòng bệnh phần thuận mắt nên lên tiếng khuyên can vài câu.
mới khuyên xong gã trừng mắt quát : “Bớt lo chuyện bao đồng nhé, thì ông đ.á.n.h luôn cả bọn mày bây giờ!”
Mụ già chẳng những thấy hổ mà còn lấy hãnh diện, ưỡn n.g.ự.c lớn tiếng mắng trả .
Mụ đắc chí khoe khoang: “Dòm , đấy chính là cái lợi của việc con trai đấy. Con trai đến chống lưng cho , giống mấy đứa con gái lỗ vốn vô dụng . Mấy bảo trọng nam khinh nữ, bộ mấy con trai cháu trai chắc?”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Lời tuy vô liêm sỉ nhưng thực tế đa trong phòng bệnh đều ngầm đồng tình.
Người thời đại trọng nam khinh nữ, chỉ vì đàn ông là thừa kế hương hỏa trong nhà, quan niệm nuôi con trai để dưỡng già ăn sâu bám rễ, mà còn vì trong nhà đàn ông thì ngoài bắt nạt cũng bảo bọc.
Đặc biệt là con gái gả , ở nhà chồng bắt nạt nếu nhà đẻ nhiều em trai thì cũng thể kéo đến đ.á.n.h trả .
Đương nhiên cũng kiểu em nhà đẻ mặc kệ , thậm chí còn đem con gái trong nhà đổi lấy sính lễ để vơ vét lợi lộc, thậm chí trường hợp mới là đông.
“Đền tiền, hai ba trăm đồng thì chuyện đừng hòng xong xuôi!”
Tống Vi mỉa mai: “Sao thế, cả nhà rủ ăn mày đấy ?”
Gã đàn ông nổi trận lôi đình: “Con ranh , ông đây đập c.h.ế.t mày!”
Nói đoạn, gã vung thẳng bàn tay tát tới tấp về phía Tống Vi.
Những khác trong phòng bệnh đều trợn tròn mắt: “Mau dừng tay !”
Tô Phương cũng sốt ruột bật dậy định lao giúp Tống Vi.
Đáng tiếc gã đàn ông vốn chẳng kẻ lời.
Thế nhưng cảnh tượng một cô gái nhỏ yếu ớt đ.á.n.h như tưởng tượng hề xảy .
Cô gái trông vẻ gầy gò mảnh khảnh nghiêng một cái, né tránh một cách vô cùng dứt khoát. Người cô tuy nhỏ nhắn nhưng khí thế bức , đối phương tay thì cô cũng chẳng việc gì khách sáo.
Cô tóm lấy cổ tay gã đàn ông vặn ngược một cái, ngay đó tung một cú đá thẳng bụng gã.
Tống Vi cảm thấy chút phấn khích, cô ở bệnh viện đang buồn chán c.h.ế.t , ngờ kẻ tự dâng tận cửa cho cô hoạt động gân cốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-157-hoat-dong-gan-cot.html.]
Cú đá trong mắt qua thì vẻ chẳng mạnh chẳng nhẹ, theo phản xạ tự nhiên ai nấy đều nghĩ một cô gái gầy yếu thế sức lực lớn đến .
Thế nhưng, gã đàn ông đá đến mức hét t.h.ả.m một tiếng, loạng choạng lùi mấy bước đè thẳng lên mụ già phía , cả hai ngã vật đất đ.á.n.h rầm một tiếng.
“Ối giời ơi, ối đau c.h.ế.t ...”
Bị đứa con trai to xác lấy đệm thịt, mụ già la oai oái rên rỉ liên hồi, thằng con nặng trịch đè lên , mụ cảm giác như bộ bộ xương già nua của sắp gãy vụn .
đau hơn là gã đàn ông , chỉ cánh tay đau nhức mà bụng cũng quặn thắt khiến gã co giật cả .
Ả sản phụ vốn giường bệnh im lặng tiếng nãy giờ cũng gào thét nhào tới.
“Mày đ.á.n.h chồng tao cái gì!”
Phòng bệnh trở nên hỗn loạn vô cùng, thủ phạm Tống Vi vỗ vỗ n.g.ự.c giả vờ như dọa cho sợ khiếp vía, giọng điệu vô tội hết sức.
“Xin nhé, sức khỏe một chút, các dọa sợ quá nên mới phản xạ tự nhiên chống trả thôi, chứ?”
Cả ba nhà dùng tiếng địa phương c.h.ử.i rủa ầm ĩ, thôi thấy bẩn thỉu thô tục.
Tống Vi nheo mắt , đang cân nhắc xem nên nhân cơ hội tẩn cho bọn họ một trận nữa thì bác sĩ chạy tới.
Tống Vi lập tức thu ý định, trưng bộ mặt của hại: “Bác sĩ, cuối cùng các bác cũng tới .”
Nhìn thấy hai bên nổ tranh chấp trong phòng bệnh, mặt vị bác sĩ đen như đ.í.t nồi.
“Các cái trò gì đấy, xong dứt đúng hả, đây là bệnh viện chứ chỗ cho các gây chuyện!”
Tống Vi: “ cũng thế, rõ ràng đang ngủ ngon lành thì gọi dậy, chỉ ăn vạ đòi tiền mà còn đ.á.n.h nữa. Nếu nhờ phản ứng nhanh thì cái tát to như cái quạt nan giáng thẳng . Người to như hộ pháp thế mà bắt nạt một cô gái nhỏ như thì đúng là quá mặt dày vô sỉ. Không tin bác sĩ cứ hỏi những khác xem, định đ.á.n.h .”
Người ở thời đại vẫn nhiệt tình và thích giúp đỡ khác, cộng thêm thái độ của cô mực hòa nhã nên bác sĩ cũng chẳng nỡ trách mắng cô.
“Cả nhà các rốt cuộc là thế hả, đây là thứ mấy loạn , lúc mới đến bệnh viện cũng quậy phá tưng bừng...”
Gã đàn ông ôm cánh tay lồm cồm bò dậy, lúc dường như còn đau đớn như nữa. Nghĩ đến cảnh tượng gã cảm thấy mất hết cả thể diện, gã vốn là trụ cột một tay che trời trong nhà, giờ đây chỉ mất mặt mà đến một đứa con gái nhỏ cũng đ.á.n.h , còn bác sĩ lên lớp dạy đời khiến tính tình càng thêm cáu bẳn dữ dội.
“Ông đây cần mày quản chắc, kiếp mày là cái thá gì chứ!”
“Bệnh viện các rõ ràng là cùng một phe với con ranh đó, còn lải nhải nữa tin ông đây tát cho mày một phát luôn .”
Bác sĩ tức đến mức ngón tay run lẩy bẩy.
Đặt lên bàn cân so sánh, thái độ nhận sai của Tống Vi vô cùng và bộ sự việc cũng do của cô, ngược gia đình thái độ hung hăng ngông cuồng, ấn tượng của bác sĩ đối với họ càng thêm tệ hại.
“Đi gọi công an tới đây!”
Ông tin là trị nổi cái ngữ lưu manh vô !
“Mày dám!”
Gã đàn ông trừng mắt giận dữ, lập tức xắn tay áo định tay.
Mắt Tống Vi sáng rực lên, đang tìm cơ hội trừng trị mày đây.
“Bác sĩ cẩn thận!”
Tống Vi hét lớn một tiếng, ảo giác của bác sĩ mà luôn cảm thấy tiếng hét mà phấn khích thế .
“Tránh !” Tống Vi tung một cú đá thẳng lưng gã đàn ông.
Bác sĩ là một đàn ông trung niên, thấy tiếng cô hét liền theo phản xạ né sang một bên. Gã đàn ông đau đớn rú lên một tiếng t.h.ả.m thiết, hình vạm vỡ mất kiểm soát lao thẳng về phía , cuối cùng đập mạnh tường phát một tiếng “rầm” chói tai.
Tiếng va chạm vang dội thôi cũng đủ đám đông vây xem cảm thấy buốt hết cả óc.
“Cô bé bảo sức khỏe, quả nhiên là khỏe thật đấy.”
“Nhìn luôn, cô gái thành phố gầy gò mảnh mai thế mà tay dữ dằn ghê.”
Mấy bà thím thích xem kịch mắt sáng rực lên, xúm chỉ trỏ gã đàn ông đang bẹp đất.
“ , cái thằng đàn ông chỉ cái mã ngoài to xác chứ bên trong rỗng tuếch.”
“Mụ già còn khoe khoang con trai đến chống lưng cho mụ cơ đấy, quả lưng đập thẳng xuống đất , mất mặt đến tận rốn.”
Mụ già lúc đang sốt vó lo cho con trai , nhào tới ôm chầm lấy gào: “Con ơi là con ơi”, giọng cứ réo rắt như đang luyện thanh .
Vợ của gã đàn ông cũng ôm cái bụng bầu vượt mặt chạy thoăn thoắt tới bên cạnh.