Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 156: Chương Gộp Hai Trong Một

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:49:10
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tống Vi: “...”

 

Cả vai bắt nạt lẫn vai bắt nạt bà đều diễn trọn đấy nhỉ?

 

Nói là bắt đầu giở trò nổi cáu .

 

Cô đảo mắt một cái, vốn dĩ chẳng buồn để ý đến mụ nữa, nào ngờ mụ già đạo lý, ngoắt sang công kích Tô Phương đang giường bệnh.

 

“Cô tri thanh gả chồng đúng , bác sĩ sảy thai. Mọi mà xem, bảo cái ngữ thế nhà chồng ưa mà, bộ dạng chẳng hầu hạ chu đáo nhà chồng .

 

Đã thế còn vô dụng, bụng to ngần mà còn để sảy thai, tạo nghiệp kìa, đứa nhỏ đầu t.h.a.i bụng cô đúng là uổng công vô ích.

 

Mấy đứa tri thanh các cô đứa nào đứa nấy mắt cao hơn đầu, vai thể gánh tay thể xách, dòm cái eo với cái m.ô.n.g bé tí xem, ngoài việc câu dẫn đàn ông thì chẳng tích sự gì, đẻ con mới là chuyện lạ đấy.”

 

Tô Phương nắm chặt mép chăn, sắc mặt càng lúc càng trắng bệch.

 

Thế thì quá quắt lắm .

 

“Bà cụ , bà cũng bớt vài câu , mới sảy t.h.a.i trong lòng cũng đang khó chịu đấy.”

 

Trong phòng bệnh mắt bèn lên tiếng khuyên can đôi câu, nhưng nhanh mụ già đốp chát .

 

Sức chiến đấu của mụ cũng chẳng dạng .

 

“Hai đứa cùng một giuộc, thì mà dính lấy . Mặt mũi hồ ly lẳng lơ còn ăn mặc lòe loẹt, chẳng đến đây để câu dẫn ai, cái ngữ hổ, cũng may hôm nay con trai tới.”

 

Lời chẳng khác nào chỉ thẳng mặt Tống Vi mà mắng.

 

Nghe mụ , sản phụ giường Tống Vi bằng ánh mắt đầy vẻ cảnh giác.

 

Nét mặt Tống Vi lạnh tanh, ánh mắt mang theo vài phần sắc bén: “ gì cũng từ cái mồm bà mà nhỉ. Nói ? Thế thì bà khiêm tốn quá đấy, cái mồm độc địa hôi hám thế mấy năm đ.á.n.h răng hả?

 

Bà khen xinh thì nhận, nhưng bà dám vu khống chúng thì xong . Hai cô gái trong sạch chúng về nông thôn để xây dựng Tổ quốc, qua mồm bà thành cái ngữ gì thế hả!”

 

Mọi trong phòng bệnh trố mắt kinh ngạc.

 

Thật... thật là màn tự khen ngượng mồm, cơ mà ngặt nỗi chẳng ai phản bác nổi.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Người thời vốn kín đáo, kiểu tự khen thẳng thừng mặt dày như thế đúng là họ từng thấy bao giờ.

 

Ánh mắt Tống Vi đảo một lượt từ xuống mụ già, khẩy: “Bà cũng khéo dát vàng lên mặt con trai quá cơ, bất tài còn thích mơ mộng hão huyền.

 

Mấy cô tri thanh đàng hoàng xinh như chúng dẫu tìm đối tượng thì ít nhất cũng chọn phẩm hạnh . Cái ngữ nhà bà dột từ nóc dột xuống thì dạy dỗ đứa con trai t.ử tế nỗi gì.

 

Lùi một bước mà , cho dù con trai bà nữa, thì với cái ngữ chồng độc mồm độc miệng, một cái là trọng nam khinh nữ cay nghiệt như bà, gái nhà lành đắn nào dám gả chứ, bà hành hạ đến c.h.ế.t.”

 

Lúc , phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i giường bệnh trông già dặn, da dẻ vàng vọt khô khốc, bụng to tướng, trông phần đáng sợ.

 

Có điều đáng sợ bằng dáng vẻ của Tô Phương lúc .

 

Nhìn qua là ở nhà chẳng sống ngày nào hồn.

 

Có thể những lời Tống Vi thốt vô cùng đúng đúng cảnh.

 

Mụ già tức đến mức bật dậy xông đ.á.n.h , mụ thật sự cãi Tống Vi.

 

Tống Vi lạnh, bẻ khớp ngón tay kêu răng rắc: “Bà già nghĩ cho kỹ nhé. đang tuổi trẻ khỏe mạnh, còn bà thì nửa bước quan tài , đừng để “lỡ chân” ngã một cái trúng gió liệt giường đấy, đến lúc đó trong nhà chẳng ai chăm sóc bà .”

 

Mụ già run rẩy chỉ tay cô: “Mày... con ranh con dám trù ẻo tao!”

 

“Bà ăn kiểu gì đấy, chỉ phân tích hợp tình hợp lý thôi mà.”

 

Mụ già quanh quẩn cũng chỉ mắng mấy câu , ở nông thôn phát ngán và cũng quen tai .

 

Thế nhưng cái kiểu đốp chát sắc lẹm như Tống Vi thì họ từng thấy, nhất thời cảm thấy khá mới mẻ.

 

Tuy nhiên cũng chẳng ai đồng tình với mụ già, dẫu chuyện cũng do mụ tự chuốc lấy.

 

Thời buổi nhà nào đem bánh bao bánh hấp chia cho dưng nước lã cơ chứ.

 

Nhìn mụ già mắng đến mức thụp xuống ghế thở dốc, đưa tay vuốt ngực, tâm trạng Tống Vi vô cùng sảng khoái.

 

Ánh mắt Tô Phương tràn đầy vẻ ngưỡng mộ, nếu cô cũng bản lĩnh như thế thì chẳng cả nhà ức h.i.ế.p đến nông nỗi .

 

Tô Phương bỗng cất tiếng, khi húp cháo cô lấy chút sức lực, giọng cũng to hơn lúc đôi chút.

 

hề gả cho , gài bẫy, đẩy xuống sông. Người đó đợi sẵn bên bờ sông từ sớm, chờ rơi xuống nước là nhảy cứu, đó chồng gào toáng lên gọi nhiều kéo đến. gả cho , nhưng chịu nổi áp lực từ những lời đàm tiếu trong làng...”

 

Đây là đầu tiên cô giãi bày trải nghiệm nhục nhã ê chề của mặt nhiều như .

 

Trước đây mỗi khi nhắc đến, cơ thể cô đều run rẩy, nhưng lúc , dường như Tống Vi tiếp thêm cho cô nhiều dũng khí.

 

Tô Phương nghĩ... cô thể cứ mãi rụt rè co cụm chờ khác bảo vệ .

 

“Sau khi gả qua đó họ đối xử với tệ, việc trong nhà đều do một tay . Người đàn ông đó là một kẻ lười biếng, chịu đồng việc kiếm điểm công, chồng liền bắt , còn đ.á.n.h nữa.”

 

Tô Phương để lộ một vài vết thương cánh tay : “Vết thương nặng hơn thế chỗ nào cũng .”

 

“Lần sảy t.h.a.i cũng là vì trong nhà lợn rừng xông , chúng định trèo tường trốn ngoài. vì bụng to trèo qua nổi, thấy lợn rừng lao tới, đàn ông đó đẩy từ ghế xuống khiến ngã mạnh xuống đất. Nếu nhờ Tống tri thanh và kịp thời chạy tới, suýt chút nữa lợn rừng giẫm nát .”

 

Nghĩ cảnh tượng lúc đó, đến giờ Tô Phương vẫn còn sợ hãi.

 

Tô Phương thẳng mụ già với ánh mắt kiên định: “Cho nên, chúng loại như lời bà . Tống tri thanh giỏi giang, cô tự kiếm điểm công nuôi sống bản , từng câu dẫn bất kỳ ai cả.”

 

“Hóa là như , nguy hiểm quá chừng.”

 

“Tội nghiệp con bé, đúng là xui xẻo thật, va cái ngữ gia đình như thế chứ, tri thanh về nông thôn chẳng nhà ngoại chống lưng.”

 

“Chứ còn gì nữa, thù oán gì sâu nặng , cô bé đủ đáng thương bà đừng bắt nạt nữa.”

 

“Bà là lớn mà so đo với con bé gì, mới tỉnh nhòm ngó đồ ăn của .”

 

Những trong phòng bệnh vốn chướng mắt mụ già lập tức hùa lên tiếng chỉ trích mụ già trọng nam khinh nữ .

 

Mụ già tức hộc máu, cãi cuối cùng đành tung tuyệt chiêu sát thủ, phịch xuống đất bắt đầu ăn vạ.

 

“Tạo nghiệp quá mà, bà già sắp con tri thanh từ thành phố về cho tức c.h.ế.t , mày... con ranh hổ ! Ai mà lời mày là thật giả, cái thứ mất sự trong trắng thì vốn dĩ an phận mà gả chứ, ức h.i.ế.p già , ối giời đất ơi sống nổi đây...

 

Chẳng gia đình dạy dỗ kiểu gì, con ranh tâm địa đen tối sinh mà dạy, cả một lũ mặt dày hùa bắt nạt bà già , các ép c.h.ế.t mà...”

 

Tô Phương mím môi, trong lòng tuy hoảng loạn nhưng hề hối hận.

 

Tống Vi cũng vỗ vỗ vai an ủi cô, trong lòng cảm thấy khá hài lòng. Tô Phương dám những chuyện đó mặt bao nhiêu thế , tuy rằng phần lớn là vì bản , nhưng dũng khí lên là .

 

May mà vì tiếng động bên khá lớn, bác sĩ và y tá thấy liền vội vàng chạy tới, nhờ sự quát tháo nghiêm khắc của họ mới dẹp yên màn kịch ầm ĩ .

 

Tuy nhiên mụ già rõ ràng trả đũa, định mách tội .

 

Tống Vi còn nhanh chân hơn mụ .

 

Cô với thái độ vô cùng hòa nhã mặt bác sĩ : “Xin bác sĩ, chúng tỉnh phiền . Đáng lẽ nên nhẫn nhịn một chút, đem bánh bao bánh hấp của chia cho ba đứa cháu gái của bà .

 

Dù cho bà nội ruột của chúng đồ ăn nhưng cho chúng ăn, thì khi bà mắng là hồ ly tinh hổ, vu khống , cũng nên nhịn một chút cãi mới .”

 

Bác sĩ: “...”

 

Y tá: “...”

 

Cô đây là đang xin đấy ? Lời mà như d.a.o găm bọc nhung thế.

 

Mụ già trừng mắt hung dữ Tống Vi, miệng lẩm bẩm c.h.ử.i rủa những lời lẽ vô cùng bẩn thỉu.

 

Mọi xong ai nấy đều cau mày.

 

“Im miệng, đây là bệnh viện chứ chỗ cho các cãi đ.á.n.h lộn, ảnh hưởng đến các bệnh nhân khác , còn ầm ĩ nữa thì ngoài hết!”

 

Bác sĩ thời vẫn uy quyền, bà lão sợ bác sĩ thật sự đuổi con dâu nên lập tức dám c.h.ử.i bới nữa.

 

“Thế , cháu đích tôn của còn đời mà.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-156-chuong-gop-hai-trong-mot.html.]

Mụ vốn định tìm bà đỡ đẻ trong làng đỡ đẻ tại nhà, nhưng mụ nhờ thầy xem bói , cái t.h.a.i chắc chắn là con trai. Vì cháu đích tôn thuận lợi chào đời, cộng thêm việc đứa con dâu lắm chuyện mắt thấy sắp tới ngày sinh ngất xỉu ngoài đồng, nên mới đưa đến bệnh viện.

 

Dưới lời cảnh cáo của bác sĩ, mụ già hậm hực lườm Tống Vi một cái, nhưng dám loạn nữa.

 

Tống Vi nở một nụ rạng rỡ đáp mụ .

 

Mụ già càng tức hơn, bèn nhéo mạnh cánh tay đứa cháu gái bên cạnh một cái.

 

“Cái đồ mắt , thấy bà nội bắt nạt cũng đường giúp đỡ, đúng là ba đứa con gái vô dụng chuyên đòi nợ...”

 

Tuy còn cãi cọ với Tống Vi nữa, nhưng mụ cứ nhéo thịt cánh tay cháu gái buông lời hạ thấp, nào là đồ con gái lỗ vốn, đồ ăn cháo đá bát, ai mà chẳng mụ đang c.h.ử.i xéo bóng gió.

 

Tống Vi áp dụng phương châm: chỉ cần bắt nạt thẳng mặt thì coi như tai điếc rùa tụng kinh.

 

Chỉ tội cho ba đứa bé gái , nhéo đau điếng cũng chỉ ôm chặt cánh tay dám hé răng nửa lời, ngay cả né tránh cũng dám.

 

Tống Vi nhíu mày, chuyện tuy cô mắt, nhưng cô là ngoài, tiện quản mà cũng chẳng quản.

 

“Còn cả mày nữa, mà dám đẻ đứa con gái lỗ vốn nữa thì liệu hồn với bà già , phỉ phỉ phỉ... xem cái mồm thối của tao , đứa chắc chắn là cháu đích tôn của tao, đừng cháu đích tôn của tao sợ mà chạy mất.”

 

Tống Vi đảo tròn mắt khinh bỉ.

 

Người phụ nữ bụng mang chửa cũng nịnh nọt với chồng: “Con cũng sợ con trai bảo bối giật đấy chứ.”

 

Ả xoa xoa bụng, giọng điệu đầy vẻ chắc nịch.

 

“Mẹ yên tâm , m.a.n.g t.h.a.i của con cảm giác khác hẳn mấy , chắc chắn là con trai.”

 

Không buồn để ý đến gia đình giường bên cạnh nữa, Tống Vi ăn no nê xong liền tìm bác sĩ hỏi thăm tình hình.

 

Tình trạng của Tô Phương chăm sóc là xong, tối qua tình huống khẩn cấp, theo chỉ cô là nữ nên đành ở chăm sóc một chút.

 

bao giờ mới về đây, cứ ở mãi trong bệnh viện cô chán c.h.ế.t mất.

 

Nhân tiện cô bảo bác sĩ kê đơn thuốc, mấy loại thảo d.ư.ợ.c thể tìm thấy núi thì thôi lấy, chỗ cô sẵn .

 

Cầm t.h.u.ố.c trả tiền xong, Tống Vi trở phòng bệnh.

 

Tô Phương cô, trong lòng hoảng hốt: “... tạm thời còn đồng nào.”

 

Cô vô cùng áy náy: “Tiền tiêu hết sạch .”

 

Nói đúng hơn là cả nhà lừa gạt cướp đoạt mất.

 

Hồi mới gả qua đó, lúc trong tay cô còn chút tiền thì cuộc sống vẫn tạm .

 

khi tiền trong tay bọn họ dỗ ngon dỗ ngọt lẫn đe dọa bòn rút hết sạch, thấy cô thật sự còn đồng nào nữa, cả nhà đó liền bắt đầu tăng cường hành hạ ngược đãi cô.

 

Tống Vi: “ ứng cho cô.”

 

xuống hỏi: “Hồi cô gả qua đó bao nhiêu tiền? Gồm những đồ đạc gì?”

 

Tô Phương: “Hơn bảy mươi đồng, còn một ít phiếu, quần áo các thứ nữa.”

 

“Vậy cô lấy những thứ thuộc về ?”

 

Tô Phương cúi đầu, một lát mới khẽ gật đầu một cái.

 

“Muốn chứ.”

 

sợ về đó.

 

Tống Vi: “Vậy thì đợi cơ thể khỏe đến lấy về.”

 

...

 

Bữa tối là do trai cô mang tới.

 

Còn cả thịt, mà là thịt lợn rừng.

 

Tống Cảnh với cô: “Mấy con lợn rừng xông làng bắt . Sở dĩ chúng làng là vì La Đại Giang lúc ở núi bắt một con lợn con, che giấu mùi và dấu vết cẩn thận nên lợn rừng đuổi theo tận làng.”

 

Mà La Đại Giang chính là chồng của Tô Phương.

 

gánh chịu tai họa cuối cùng là Tô Phương.

 

“Thịt lợn rừng chia xong , vì em tự tay g.i.ế.c một con nên đại đội trưởng quyết định chia cho em nhiều hơn một chút.”

 

Một cái đùi lợn nguyên vẹn, cộng thêm hơn hai mươi cân thịt lợn nữa.

 

Tuy nhiên chuyện ầm ĩ xảy lúc chia thịt lợn thì kể cho Tống Vi .

 

Tống Cảnh dùng một cái bát to mang đồ ăn tới, cả thịt gà và canh gà.

 

Món ăn vô cùng phong phú, ăn kèm với bánh bột ngô và bánh nướng thì ngon gì sánh bằng.

 

Món ăn qua là do chính tay Lâm Chấn nấu.

 

Tống Vi đưa canh gà cho Tô Phương uống, kèm theo một ít thịt gà rừng.

 

Đây là gà rừng cô bắt , Lâm Chấn dùng râu nhân sâm để hầm, trong thịt gà còn lẫn cả hai cọng râu sâm nữa.

 

Tô Phương bát canh gà thơm nức mũi và thịt gà mà nuốt nước miếng ừng ực: “, ăn đại cái gì là .”

 

Kể từ ngày gả nhà họ La, cô từng nếm một miếng thịt nào.

 

Dù là lúc mang thai, chồng cô mỗi tháng cũng chỉ cho ăn hai ba quả trứng gà.

 

“Uống , vẫn còn, Lâm Chấn múc cho hai phần lận. Tình trạng của cô bây giờ mà tẩm bổ cho thì cơ thể sẽ để di chứng đấy.”

 

Hết gà rừng thì cô lên núi bắt tiếp.

 

Cuối cùng Tô Phương cũng bưng lên uống.

 

Trong phòng bệnh vang lên ít tiếng nuốt nước miếng ừng ực, đặc biệt là mụ già và sản phụ giường bên cạnh, ánh mắt họ sang quả thực thể dùng từ thèm thuồng nhỏ dãi để miêu tả.

 

Tống Cảnh ở đây nên mụ già dám giở trò quấy phá.

 

Tống Vi thầm đảo mắt một cái.

 

Sao nào, cứ nhè quả hồng mềm mà nắn hả, tưởng cô dễ bắt nạt chắc!

 

Tống Vi hậm hực nhịn đưa tay sờ sờ mặt .

 

Trông cô giống kẻ dễ bắt nạt lắm ?

 

chỉ rầu rĩ đúng hai giây, Tống Vi liền cắm cúi vùi đầu ăn cơm.

 

Tay nghề nấu nướng của đối tượng nhà đúng là đỉnh thật, hạnh phúc quá thôi.

 

Mụ già giường bên cạnh xị mặt , miệng lẩm bẩm cái gì đó.

 

Không cần cũng mụ đang lải nhải mấy lời khó , nhưng dám to miệng.

 

Ba đứa bé gái từ hồi chiều dắt về , giọng điệu của mụ già thì là bắt về nhà để phụ giúp việc.

 

Tình trạng của Tô Phương viện theo dõi hai ngày mới về .

 

Phòng bệnh chật chội, Tống Cảnh là đàn ông to xác tiện ở .

 

Đợi hai ăn xong, thu dọn bát đũa rời .

 

Khá khen cho mụ già bên , mới bước chân là mụ bắt đầu giở giọng mỉa mai xách mé.

 

“Cái ngữ tri thanh đúng là sướng, ăn lắm đồ ngon thế sợ nứt bụng mà c.h.ế.t ! là phẩm hạnh chẳng gì, chẳng kính già nhường trẻ một tí nào.”

 

Vừa mụ chằm chằm cả buổi đấy, bao nhiêu là thịt mà chẳng chừa lấy một miếng.

 

Làm mụ thèm nhỏ dãi, nếu thằng đàn ông ở đây thì mụ nhào tới cướp .

 

 

Loading...