Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 154: Thai Phụ Tô Phương

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:49:08
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tống Cảnh vốn định chạy giúp em gái một tay, nhưng liếc sang hướng đó thì im lặng rụt chân về.

 

Lúc Tống Vi chẳng khác nào sát thần giáng thế, vung nắm đ.ấ.m trắng trẻo nhỏ nhắn nện thùi thụi liên hồi con lợn rừng.

 

Cô thậm chí còn chẳng buồn rút con d.a.o phát cỏ giắt bên hông dùng.

 

Con lợn rừng liều mạng giãy giụa, bốn cái cẳng chân đạp loạn xạ đến mức chỉ còn thấy tàn ảnh.

 

Rõ ràng là hình to lớn kềnh càng như thế, nhưng thể lay chuyển hình mảnh mai của Tống Vi dù chỉ nửa phân.

 

Ngược , cặp răng nanh Tống Vi bẻ gãy ngọt xớt, xương hàm đ.ấ.m vỡ lún sâu trong, hai mắt cũng đ.á.n.h đến ứa máu.

 

Tống Cảnh:... Thôi giúp khác thì hơn, em gái lúc trông chút đáng sợ.

 

Bên phía dân làng sự giúp sức của Tống Cảnh nên dễ thở hơn nhiều, nhanh đó một con lợn rừng c.h.é.m gục.

 

Đến khi những dân làng khác cùng các đội tìm lợn rừng kéo đến nơi, con lợn rừng Tống Vi đ.ấ.m cho tơi bời hoa lá kêu lên một tiếng t.h.ả.m thiết, cuối cùng đổ rầm xuống đất gượng dậy nổi nữa.

 

Nhìn thấy cảnh tượng , đám dân làng lập tức hít một ngụm khí lạnh, ánh mắt Tống Vi đều tràn ngập vẻ kinh hãi tột cùng.

 

Mẹ ơi, Tống tri thanh là sát thần chuyển thế đấy ?

 

Sao sức lực kinh khủng đến thế chứ, đó là lợn rừng đấy, một con lợn nặng hơn hai trăm cân cứ thế cô đ.ấ.m c.h.ế.t tươi.

 

Cú sốc thị giác thực sự quá lớn.

 

Lúc trong đầu tất cả đều thầm nghĩ: “Bình thường chắc là đắc tội gì với Tống tri thanh nhỉ?”

 

Con lợn rừng to thế còn cô đ.ấ.m c.h.ế.t, nắm đ.ấ.m đó mà nện thì đau đến mức nào chứ, xương cốt e là gãy vụn hết mất.

 

Cả ba con lợn rừng trưởng thành đều c.h.ế.t, năm con lợn con thì tóm gọn sống.

 

“Tô tri thanh sảy t.h.a.i , mau tìm thầy t.h.u.ố.c làng !”

 

Không còn mối đe dọa từ lợn rừng, t.h.a.i p.h.ụ ở bên bắt đầu xảy chuyện.

 

Do xô ngã xuống đất cộng thêm nỗi sợ hãi quá độ, bên Tô Phương chảy một vũng m.á.u đỏ tươi chói mắt.

 

thậm chí yếu ớt đến mức thể phát tiếng kêu rên.

 

“Gọi thầy t.h.u.ố.c làng cái gì, đồ vô dụng đến đứa con cũng giữ nổi! Nhà đúng là xui xẻo tám đời mới rước thứ con dâu như mày, cứ thế mà đẻ đứa bé , còn mau tìm bà đỡ tới đây!”

 

“Cháu trai tao mà mệnh hệ nào thì hôm nay mày cũng đừng hòng sống yên!”

 

Tiếng bà lão the thé chói tai vang lên, Tống Vi nhíu chặt mày bước gần.

 

Lúc tiếng một gã đàn ông chen : “Phi! là cái thứ đàn bà xui xẻo, ban nãy chạy chậm như rùa ông đây suýt nữa lợn rừng húc trúng, bây giờ đứa bé vấn đề. Cưới cái thứ đàn bà về nhà đúng là chẳng một ngày nào bớt lo.”

 

Những xung quanh khuyên can: “Hay là tìm thầy t.h.u.ố.c làng , nông nỗi ngộ nhỡ xảy án mạng thì .”

 

Bà lão the thé cãi : “Đàn bà sinh đẻ ai mà chịu rủi ro? Chỉ nó là mẩy! Chúng sinh nở chẳng đều đẻ ở nhà đó , gọi thầy t.h.u.ố.c làng cái gì. Hơn nữa thầy t.h.u.ố.c làng là đàn ông, để ông thấy hết thì cái ngữ đàn bà còn giữ thanh danh nữa ?”

 

Tống Vi đanh mặt bước tới, mặt cô vẫn còn dính vết máu, cộng thêm dáng vẻ tàn bạo lúc đ.á.n.h c.h.ế.t lợn rừng ban nãy nên cô đến là đám đông tự động dạt nhường đường đến đó.

 

“Cô là tri thanh ?”

 

Tống Vi xổm xuống Tô Phương cất tiếng hỏi.

 

Một thanh niên tri thanh lâu năm vội vàng gật đầu: “Là Tô tri thanh.”

 

Tống Vi nhớ chuyện đây Lý Quyên từng kể cho , về một nữ tri thanh gài bẫy ép gả.

 

dậy, vung một cước đạp thẳng bụng gã đàn ông .

 

Gã đàn ông hét t.h.ả.m một tiếng bay thẳng ngoài, những xung quanh ai ngờ Tống Vi động thủ là động thủ ngay lập tức như .

 

Bà lão sững sờ mất hai giây gào thét: “Mày cái gì đấy?!”

 

Tống Vi trực tiếp bế bổng Tô Phương lên: “Người bước từ điểm tri thanh chúng các ức h.i.ế.p đến nông nỗi , ngứa mắt đá cho tên cặn bã một phát thì vấn đề gì ?

 

Vừa chính mắt thấy gã đàn ông đẩy cô ngã từ ghế xuống đất, suýt chút nữa là lợn rừng húc c.h.ế.t , gã mà cũng xứng đàn ông ?”

 

Nói xong, cô ôm Tô Phương sải bước chạy nhanh rời .

 

Tống Cảnh cũng vội vã chạy theo .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-154-thai-phu-to-phuong.html.]

Cao Nhạc và Triệu Tốc tuy mệt lử nhưng cũng vội vàng đuổi theo.

 

Mấy thanh niên tri thanh khác ngơ ngác, La Nghiệp Thành đột nhiên lên tiếng: “ về báo tình hình cho các nữ tri thanh .”

 

Gã chẳng mà chạy theo chịu khổ, lúc gã chỉ về phòng nghỉ ngơi.

 

Bên , Tống Vi lấy áo khoác của bọc kín Tô Phương, nhưng tốc độ chạy khi bế của cô hề chậm chút nào.

 

Thấy Tống Cảnh đuổi kịp, cô liền vội : “Anh mau về nhà tìm Lâm Chấn lấy ít rễ nhân sâm rừng mang đây.”

 

Tình hình của Tô Phương lúc nguy cấp, e là dùng rễ nhân sâm rừng để giữ mạng.

 

Tống Cảnh gật đầu, lập tức tăng tốc chạy .

 

Tống Vi tìm đến nhà thầy t.h.u.ố.c làng.

 

Nửa đêm nửa hôm chuẩn ngủ thì gọi dậy, thầy t.h.u.ố.c làng thấy tay Tống Vi liền kịp cằn nhằn câu nào, vội vàng bắt tay khám bệnh.

 

“Sảy t.h.a.i băng huyết, cộng thêm suy dinh dưỡng nghiêm trọng, cái chịu chữa .”

 

Ông chỉ là một thầy t.h.u.ố.c làng, xem mấy bệnh vặt vãnh chứ bệnh nặng nguy kịch thế thì bất lực.

 

“Có cách nào giữ mạng tạm thời ?”

 

Thầy t.h.u.ố.c làng toát mồ hôi hột vì sốt ruột: “Có, dùng nhân sâm rừng nhiều năm tuổi ngậm , nhưng chỗ thứ đó.”

 

Tống Vi nhíu mày, thế thì chỉ thể chờ trai cô mang sâm tới.

 

“Bác kê tạm ít t.h.u.ố.c giúp cô bớt đau đớn .”

 

Lúc sắc mặt Tô Phương trắng bệch như c.h.ế.t, mồ hôi lạnh toát đầm đìa khắp . Vì quá đau đớn nên gân xanh trán nổi hằn lên, nhưng cô yếu ớt đến mức còn sức mà kêu rên thành tiếng.

 

Tống Cảnh chạy đua với từng giây từng phút, về đến nhà Lâm Chấn liền vội vàng : “Nhanh lên, em gái bảo cần củ nhân sâm rừng để cứu mạng .”

 

Lâm Chấn chẳng cần nghĩ ngợi, trực tiếp nhét củ nhân sâm rừng tươi rói tay .

 

Tống Cảnh cũng chẳng kịp ngắm, cầm lấy củ sâm đầu chạy thục mạng.

 

Khi Tống Cảnh thì Đại đội trưởng cũng mặt ở chỗ thầy t.h.u.ố.c làng.

 

“Nhân sâm rừng tới đây.”

 

Tống Vi vội vàng đưa củ sâm cho thầy t.h.u.ố.c làng: “Cái ạ?”

 

Thầy t.h.u.ố.c làng thấy liền trố mắt kinh ngạc: “Được , quá luôn chứ! Chỉ cần dùng hai cọng rễ sâm là đủ .”

 

Ông cẩn thận ngắt lấy hai cọng rễ sâm nhét miệng Tô Phương.

 

Đợi đến khi sắc mặt Tô Phương chút huyết sắc, Lâm Chấn và Hắc Đản cũng chống gậy tới.

 

“Bây giờ tính đây? Đưa lên bệnh viện thị trấn ? đêm hôm khuya khoắt thế đưa liệu kịp ?”

 

Xe bò xóc lạnh, với tình trạng hiện tại của Tô Phương liệu chịu nổi sự xóc nảy đó ? Hơn nữa quãng đường quá xa xôi, e là kịp đưa tới nơi thì qua khỏi .

 

Lâm Chấn: “Cháu một cách, nhưng nhờ Đại đội trưởng mặt mới .”

 

Những ở chuồng bò phận gì thì dân làng ai , bình thường cũng chẳng mấy khi tiếp xúc.

 

Ngay cả Đại đội trưởng cũng họ từng nghề gì.

 

Ông ngờ rằng ở trong đó một vị lão Trung y.

 

Liên quan đến một mạng , Đại đội trưởng lập tức quyết định dứt khoát đưa Tô Phương sang bên chuồng bò.

 

Trong chuồng bò, Quý lão từng nghĩ một ngày nơi náo nhiệt đến thế, còn đến tìm ông nhờ cứu mạng.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Sau khi Lâm Chấn giải thích rõ ngọn ngành cho Quý lão, Đại đội trưởng cũng liên tục bảo đảm chuyện tuyệt đối sẽ gây ảnh hưởng gì đến ông.

 

Quý lão Tô Phương khẽ thở dài một tiếng, cuối cùng vẫn lấy bộ kim châm giấu kín bấy lâu, bắt đầu châm cứu Tô Phương.

 

Một tiếng , tình trạng của Tô Phương rõ ràng chuyển biến , m.á.u chảy ồ ạt cũng cầm .

 

Lúc , ánh mắt thầy t.h.u.ố.c làng Quý lão chẳng khác nào đang một vị đại tông sư.

 

Quý lão lau mồ hôi trán: “Giữ mạng , nhưng cô vẫn đến bệnh viện một chuyến để lấy cái t.h.a.i c.h.ế.t lưu trong bụng mới .”

 

 

Loading...