Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 153: Phát Hiện Lợn Rừng
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:49:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Có lợn rừng xuống núi .
Tin tức khiến thể đại đội kinh động.
Tác hại của lợn rừng thì những sống ở nông thôn là hiểu rõ hơn ai hết.
Đại đội trưởng: “Vì sự an của , tối nay chúng tổ chức lùng sục khắp làng, đây chuyện nhỏ . Bây giờ nhà nào thanh niên trai tráng thì mỗi nhà bắt buộc cử một .”
“Đại đội trưởng ơi, chuyện là do ai phát hiện thế? Chúng thấy bóng dáng con lợn rừng nào .”
Dù tính chất nghiêm trọng của việc , nhưng vẫn vài kẻ thích gây chuyện và những kẻ lười biếng nhọc công mạo hiểm.
Trời đông giá rét thế , cuộn tròn trong chăn ấm ở nhà sướng hơn .
Hơn nữa đụng độ với lợn rừng là cực kỳ nguy hiểm.
Đại đội trưởng: “ phát hiện đấy! thấy dấu chân lợn rừng trong rừng núi, vấn đề gì hả?”
Đây là chuyện Tống Cảnh bàn bạc kỹ với bọn họ từ .
Tống Cảnh là ngoài, nếu là phát hiện dấu chân lợn rừng thì chắc chắn trong làng sẽ nhiều phục, thậm chí còn kiếm cớ gây sự cãi vã lằng nhằng.
Để nhanh chóng giải quyết dứt điểm vấn đề, quyết định bảo là do Đại đội trưởng phát hiện.
“ cần trong đầu các nghĩ cái gì, chuyện lợn rừng xuống núi là chuyện của riêng một một nhà, mà là chuyện của cả đại đội chúng ! Đêm hôm khuya khoắt thế mau chóng tìm cho lũ lợn rừng, lỡ chúng tràn làng thì tính ? Nhất là mấy hộ sống sát chân núi kìa, cửa nẻo cửa sổ nhà các chịu nổi một cú húc của lợn rừng ?”
Đại đội trưởng đanh mặt quát lớn, đám bên còn ai dám giở trò ngang bướng nữa.
Mỗi nhà đều cử một đàn ông khỏe mạnh, mang theo d.a.o phát cỏ, cuốc xẻng vũ khí.
Đại đội trưởng và mấy thợ săn trong làng thì trực tiếp vác theo cả s.ú.n.g hỏa mai.
Trong lúc về nhà chuẩn , Tống Cảnh cũng sang tìm em gái .
Đến nhà Lâm Chấn uống nước gừng, ăn một bát canh bột mì còn nhét thêm hai cái màn thầu nóng hổi.
Tống Cảnh quả thực cũng chẳng còn mặt mũi nào mà bày vẻ mặt khó chịu với Lâm Chấn nữa.
Bên hông Tống Vi giắt một con d.a.o phát cỏ, trong túi áo cũng nhét hai cái màn thầu cùng trai tới điểm tập hợp.
Hai em Lâm Chấn và Hắc Đản ôm sói con, mắt tròn xoe theo bóng lưng hai rời .
Hắc Đản: “Anh ơi, chân chừng nào mới khỏi hẳn thế, em cứ cảm giác bây giờ chúng dựa chị Tống nuôi thế .”
Ánh mắt bé như “Anh thật là vô dụng quá .”
Mặt Lâm Chấn đen như đ.í.t nồi, trực tiếp vò đầu em trai một cái thật mạnh: “Mày tưởng tao khỏi sớm chắc? Vết thương chân nó lời tao cơ chứ!”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Trong lòng vốn bực bội lắm , thằng nhóc còn chọc ngoáy nỗi đau của .
Lâm Chấn thầm nghĩ, là đem hết tiền bạc trong nhà giao cho cô giữ hộ nhỉ?
hai còn kết hôn, giờ mang đưa liệu cho là quá vội vã ?
Thật là đau cả đầu.
Đám thanh niên trai tráng săn lợn rừng tập hợp , giữa một bầy đàn ông cao to vạm vỡ bỗng lọt thỏm một cô gái nhỏ nhắn, mềm mại phần thấp bé, ai nấy đều trố mắt Tống Vi.
Tống Vi thì chằm chằm Đại đội trưởng.
Đại đội trưởng:...
“Khụ... Đông đủ cả chứ gì, bây giờ chia ba đội nhỏ lượt tìm theo ba hướng khác .”
Ba đội, mỗi đội một đội trưởng. Đại đội trưởng và một tiểu đội trưởng khác đảm nhận vị trí đội trưởng của hai đội.
Đội còn giao cho Tống Cảnh.
Mà những quyền Tống Cảnh, ngoài Tống Vi thì còn mấy nam thanh niên tri thanh ở điểm tri thanh, cùng vài dân làng khỏe mạnh.
Mấy dân làng vẻ mặt vô cùng bất mãn. Cái đội hình quái quỷ gì thế , phụ nữ thì thôi , đội trưởng là lạ hoắc, còn kèm theo mấy gã tri thanh vô dụng ẻo lả nữa chứ.
Nếu xui xẻo đụng lợn rừng thì bọn chỉ nước kéo chân vướng víu thôi.
Tống Cảnh liếc đội hình một lượt: “Xuất phát thôi.”
Đội của bọn họ tổng cộng chỉ hai chiếc đèn pin, mà khu vực tuần tra là trong làng, nơi tương đối an .
Hai đội thì một đội lên rừng tìm, một đội lùng sục ngoài đồng gần chân núi.
Tính thì trong làng là an nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-153-phat-hien-lon-rung.html.]
Thế nhưng sự an phá vỡ ngay khi bọn họ tuần tra tới khu vực chân núi.
“Lợn rừng, cứu mạng với!”
“Mau tới cứu với!”
Tiếng gõ xoong nồi loảng xoảng vang lên inh ỏi, hòa lẫn với những tiếng kêu cứu hỗn loạn hoảng loạn.
Tống Cảnh và Tống Vi đưa mắt , lập tức lao nhanh hết tốc lực về phía phát âm thanh.
Còn những khác trong đội lúc hoảng loạn cả lên, nhất là mấy tay thanh niên tri thanh.
Tống Cảnh ngoái đầu quát lớn: “Còn đực đấy gì, mau đuổi theo!”
Dù sợ hãi nhưng mấy tay tri thanh vẫn run rẩy bám theo phía .
La Nghiệp Thành bụng lắm mưu mô, chạy tít ở vị trí cuối cùng.
Gã vốn chỉ cho đủ quân , cứ ngỡ tuần trong làng là an nhất, ai mà ngờ đen đủi đến mức đ.â.m đầu trúng bọn chúng thế !
Mấy dân làng vạm vỡ bám sát ngay lưng hai em nhà họ Tống.
Khoảng cách càng gần, những tiếng la hét gào thét t.h.ả.m thiết càng lúc càng rõ mồn một.
Kèm theo đó là tiếng lợn rừng húc rầm rầm cánh cửa.
Cặp răng nanh và lực húc của lợn rừng chuyện đùa, đừng là cửa gỗ, đến cả tường đất nó cũng thể húc thủng .
Cái gia đình xui xẻo lúc đang cuống cuồng trèo tường trốn chạy.
“Nhanh lên, kiếp mày nhanh cái chân lên xem nào!”
“Bụng đau quá, trèo qua nổi.”
Một phụ nữ trẻ mặt mày vàng vọt, gầy trơ xương run rẩy cất tiếng. Bụng cô nhô cao, rõ ràng là một t.h.a.i phụ.
Người đàn ông lưng cô lúc nãy liền giận dữ c.h.ử.i rủa: “Sao mày vô dụng thế hả, hại c.h.ế.t ông đây ?!”
Khi cánh cửa lũ lợn rừng húc tung , đàn ông lộ vẻ mặt dữ tợn, thẳng tay đẩy ngã phụ nữ đang ghế đẩu, bản gã thì dẫm lên ghế ba bước hai bước thoăn thoắt trèo qua tường chạy thoát .
“Á!”
Người phụ nữ ngã sóng soài đất kêu lên một tiếng t.h.ả.m thiết, cơn đau đớn khiến khuôn mặt hốc hác của cô vặn vẹo biến dạng.
điều đáng sợ hơn là, bầy lợn rừng khi húc vỡ cửa lúc xông thẳng sân.
Một con lợn rừng trưởng thành to lớn hung hãn lao thẳng về phía phụ nữ đang đất.
Người phụ nữ tuyệt vọng nhắm nghiền mắt .
“Bốp!”
Cơn đau xé thịt ập đến, phụ nữ run rẩy mở mắt , chứng kiến một cảnh tượng mà cả đời cô cũng thể nào quên .
Một cô gái với vóc dáng nhỏ nhắn, mảnh mai đang dùng đôi bàn tay trắng nõn nắm chặt lấy cặp răng nanh sắc nhọn của con lợn rừng, sừng sững chắn ngay mặt cô .
Đầu óc Tô Phương lúc trống rỗng, trong đôi mắt tràn ngập nỗi sợ hãi chỉ in bóng lưng của Tống Vi.
Một đàn ông lao tới bế cô lên.
“Em gái, em trụ nổi ?”
Thực Tống Cảnh cũng chút ngây . Qua một ngày ngắn ngủi tiếp xúc, sức lực của em gái lớn.
ngờ lớn đến mức khó tin như thế , dám tay chộp lấy răng nanh lợn rừng để đọ sức với nó, mà còn hề lép vế.
Con lợn rừng giữ chặt cặp nanh lúc mắt đỏ ngầu, bốn móng guốc cào loạn xạ trượt dài nền đất, thế nhưng cứ thế tài nào đẩy lùi em gái lấy nửa bước.
Giọng Tống Vi vô cùng nhẹ nhõm: “Chuyện nhỏ.”
Dứt lời, hai tay cô xoay mạnh một vòng, hình đồ sộ của con lợn rừng lập tức lộn ngược theo động tác của cô, bốn chân chổng vó lên trời nện huỵch một tiếng kinh thiên động địa xuống đất.
Ngay đó là tiếng kêu la t.h.ả.m thiết chói tai của con lợn rừng.
Tống Cảnh vội vàng giao phụ nữ bụng bầu cho nhóm Cao Nhạc đang sợ hãi dám đối đầu với lợn rừng, đó rút d.a.o lao thẳng chiến trường.
Tổng cộng ba con lợn rừng trưởng thành và bốn con lợn rừng con.
Lúc Tống Vi đang đối phó với con to khỏe hung hãn nhất, hai con còn thì dân làng bao vây cầm chân.