Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 151: Sóc Nhỏ Tâm Cơ

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:49:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vốn cứ ngỡ con sóc Hắc Đản dọa cho một trận sẽ dám nữa.

 

Ai ngờ lá gan của nó lớn đến thế.

 

Ngay lúc Tống Vi cặm cụi đào đám rễ chằng chịt của củ nhân sâm rừng đến mức hoa cả mắt, nó mò về.

 

Hắc Đản gốc cây ngước nó, nó thì ở cành cây trố mắt Hắc Đản.

 

Một một sóc cứ thế trợn tròn mắt trân trân nửa ngày trời.

 

Hắc Đản chống nạnh, đang nhíu đôi mày nhỏ định chất vấn xem nó giở trò gì thì con sóc bỗng nhiên cử động.

 

Nó thoăn thoắt men theo cành cây nhảy sang một cái cây khác, đó ngoái đầu hướng về phía Hắc Đản mà kêu “chít chít”.

 

Hắc Đản hiểu ý nó là gì.

 

Đến khi thấy con sóc nhảy qua nhảy mấy nào cũng ngoái đầu kêu với , bé mới lờ mờ hiểu đôi chút.

 

“Chị Tống, hình như con sóc chúng theo nó kìa.”

 

Tống Vi đang thụp đất với đôi mắt phần đờ đẫn, sắc mặt mấy vui vẻ ngước về phía con sóc.

 

đào ở đây suốt hai tiếng đồng hồ .

 

Cảm giác đều tê dại cả .

 

Quan trọng nhất là vẫn còn thiếu một chút nữa mới xong.

 

Trời đất ơi, lúc cô chẳng còn chút hưng phấn kích động nào khi tìm thấy nhân sâm rừng nữa. Ai mà ngờ rễ sâm nhiều và dài đến mức cơ chứ.

 

Cô thà đ.á.n.h với hổ lợn rừng còn hơn!

 

Uống một ngụm nước, Hắc Đản cầm mấy hạt dẻ bóc vỏ ân cần chạy , dùng bàn tay nhỏ đút cho cô.

 

“Chị Tống ơi, là chỗ rễ sâm còn đừng lấy nữa, giật đứt luôn chị.”

 

Cậu bé cũng giúp một tay nhưng chị Tống cho.

 

Tống Vi nghiến răng: “Không , chị đào lâu như , chỗ còn dù thế nào cũng thể đứt . Không thì chẳng công sức nãy giờ đều uổng phí hết ?”

 

“Chít chít!”

 

Con sóc ở cây nhảy nhót tưng bừng, liên tục kêu chít chít nhằm thu hút sự chú ý của hai .

 

Tống Vi liếc nó một cái, bốc hai nắm quả hạch rang chín đặt xuống gốc cây.

 

Còn mấy quả óc ch.ó lớn, vỏ ngoài đều đập nứt sẵn, chỉ cần nhẹ nhàng tách là lộ ngay phần nhân thơm lừng béo ngậy bên trong.

 

Đặt xong, cô xắn tay áo lên tiếp tục cặm cụi đào.

 

Con sóc ở cây quan sát một hồi lâu, tỏ cảnh giác hơn nhiều.

 

rốt cuộc vẫn cưỡng bản năng của một kẻ hám ăn, nó vẫn lóc cóc bò từ cây xuống.

 

Nó nhanh thoăn thoắt nhét mấy hạt hai bên má phúng phính, đó ôm lấy một quả óc ch.ó lớn vèo một cái trèo tót lên cây, chẳng dám nán nửa giây.

 

Hắc Đản trông thấy thì hừ hừ vài tiếng.

 

“Ai thèm bắt mày chứ, quần áo của tao quý giá lắm đấy.”

 

Con sóc lưng về phía hai , chỉ để lộ chiếc đuôi xù to tướng vểnh cao, lúc đang dùng hai móng vuốt ôm chặt quả óc chó, cắm răng cạy vỏ .

 

Bởi vì vốn vết nứt nên nó cạy dễ dàng. Sau khi nhấm nháp chút thịt óc ch.ó giòn thơm bên trong, đôi mắt ti hí của nó lập tức sáng rực lên.

 

Điều đó cũng càng củng cố thêm một quyết tâm nào đó trong lòng nó.

 

“Tốt quá , cuối cùng cũng đào xong...”

 

Nhìn củ nhân sâm rừng nguyên vẹn mỹ tay, Tống Vi suýt nữa thì mừng đến phát .

 

Thật sự quá dễ dàng, cái còn khó hơn cả g.i.ế.c lợn rừng săn gà rừng nhiều!

 

Thật khổ cho một sức lực ngút trời như cô cái việc tỉ mỉ nhọc nhằn .

 

Hắc Đản còn nhỏ nên hiểu hết tầm quan trọng của củ nhân sâm rừng .

 

Tống Vi rành cách phân biệt nhân sâm rừng lắm, nhưng qua cũng niên đại của củ chắc chắn hề nhỏ.

 

Phần đầu củ sâm nhiều đường vân giống như vân gỗ tuổi đời của cây, Tống Vi sơ qua cũng đếm xuể, thậm chí những đường vân dày đặc mọc sát rạt .

 

Thân củ sâm tính là quá lớn, phần chính trông như một hình nhân nhỏ ngũ quan.

 

Thân còn to bằng lòng bàn tay Hắc Đản, hai bên hai cánh “tay” nhỏ nhắn, hai chiếc “chân” mảnh dẻ bắt chéo , nhưng phần rễ sâm mọc phía chân cực kỳ rậm rạp và dài thườn thượt.

 

Tống Vi cẩn thận dùng một chiếc túi nhỏ bọc nó , đó cất sát bên trong áo.

 

Thứ tuyệt đối thể để rơi mất .

 

“Chít chít...”

 

lúc Tống Vi dậy vươn vai thư giãn gân cốt, con sóc nhảy nhót cây gọi với xuống.

 

“Nó gì thế?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-151-soc-nho-tam-co.html.]

 

Hắc Đản lắc đầu: “Em , hình như nó dẫn chúng đó.”

 

Cậu bé miêu tả mấy động tác ban nãy của con sóc cho Tống Vi , đôi mắt đen láy cô chăm chú.

 

“Chị Tống, con sóc thông minh thật đấy.”

 

Tống Vi xoa cằm: “ chút thông minh quá mức .”

 

“Đi theo xem thử , chị đất lâu như cảm giác cả như rỉ sét , cho giãn gân cốt.”

 

Cô xoay khớp tay một chút, khớp vai lập tức phát những tiếng kêu rôm rốp.

 

Con sóc dẫn đường phía , chốc chốc ngoái đầu nhóm Tống Vi một cái, chắc chắn theo mới tiếp tục bước tới.

 

Cuối cùng, bọn họ đến một góc rừng, con sóc nhảy tót xuống đất chỉ vị trí chân kêu chít chít liên hồi.

 

Tống Vi nhướn mày, dắt Hắc Đản bước tới.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Con sóc liền lùi xa.

 

“Đào xem thử.”

 

xem rốt cuộc con sóc đang giở trò quỷ gì.

 

Hai một dùng d.a.o phát cỏ, một dùng cành cây bắt đầu đào bới.

 

Chẳng mấy chốc phát hiện một cái hố đất.

 

bên trong hố, đập mắt là các loại quả hạch đủ loại.

 

Tống Vi:...

 

Hắc Đản: “Oa!”

 

Cậu nhóc Hắc Đản mở to hai mắt: “Chị Tống ơi, nhiều quả hạch quá chừng.”

 

Tống Vi chằm chằm con sóc, ý gì đây?

 

Hắc Đản cơn kinh ngạc cũng con sóc bằng ánh mắt khó tin: “Nó đem lương thực của tặng cho chúng hả chị?”

 

Tống Vi khẽ híp mắt: “Chị thấy nó ngốc đến mức đó .”

 

Con sóc tinh ranh như quỷ .

 

kệ , đào thì chính là của bọn họ .

 

Thế là hai bắt đầu nhặt quả hạch trong hố đất bỏ giỏ.

 

Kho lương còn khá tươm tất, đáy hố đất lót một lớp lá thông, quả hạch bên trong trông sạch sẽ.

 

“Chít chít...”

 

Con sóc nhỏ chạy , nhảy nhót tưng bừng để biểu đạt điều gì đó, nó móc mấy hạt quả hạch trong má chỉ cái hố lương thực, trong mắt tràn ngập vẻ mong đợi.

 

Tống Vi lờ mờ hiểu ý của nó.

 

“Ý mày là dùng cái kho lương để đổi lấy chỗ quả hạch rang chín của tao?”

 

“Chít chít...”

 

Tống Vi bèn lấy quả hạch mang theo bên một ít, chừng hai nắm tay.

 

đó rang nhiều quả hạch nên ngày nào trong túi áo cô cũng nhét ít.

 

“Chít!”

 

Con sóc nhỏ vui sướng nhảy cẫng lên, ôm lấy đống quả hạch rang chín hí hửng bắt đầu công cuộc vận chuyển.

 

Bên Tống Vi mới nhặt một nửa thì thấy một tiếng rít chói tai vang lên.

 

Hắc Đản và Tống Vi cùng lúc sang, liền thấy một con sóc khác đang quẫy chiếc đuôi to chạy thục mạng tới.

 

Con sóc màu nâu trông to hơn con sóc một chút, màu lông cũng dễ phân biệt.

 

Con dẫn đường cho bọn họ màu lông ngả đỏ hơn.

 

Lúc , chính chủ của kho lương hai với ánh mắt và biểu cảm vô cùng phẫn nộ.

 

Đột nhiên con sóc thấy ngay bên cạnh nhóm Tống Vi, kẻ kịp vận chuyển một chuyến đang nhét thêm quả hạch má, nó lập tức nổi cơn lôi đình, chẳng chẳng rằng lao thẳng đ.á.n.h túi bụi.

 

Hai con sóc lao hỗn chiến, đuổi từ cây xuống tận mặt đất, ôm chặt lấy lăn lộn c.ắ.n xé thành một cục.

 

Tống Vi, kẻ đầu sỏ móc trộm kho lương, chẳng những chút cảm giác hổ nào khi bắt quả tang tại trận, ngược còn xem kịch một cách vô cùng thích thú.

 

Hắc Đản thấy tình cảnh dường như cũng vỡ lẽ điều gì, bé khẽ há hốc mồm.

 

“Hóa ... con sóc dẫn chúng đến là để móc trộm kho lương của con sóc khác .”

 

là một con sóc tâm cơ!

 

Rốt cuộc là thù hằn sâu đậm gì cơ chứ.

 

 

Loading...