Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 150: Dã Sơn Sâm

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:49:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thế nhưng đầu , Hắc Đản liền thấy một cảnh tượng khiến bé tức giận dựng ngược cả lông mày.

 

Số nhân hạt mà bé cực khổ bóc nãy giờ để dành cho chị Tống Vi, lúc đang một con sóc liều mạng nhét lấy nhét để trong miệng.

 

Hai cái móng vuốt của nó thoăn thoắt lia lịa, chốc chốc ngước mắt lên liếc Hắc Đản một cái.

 

Thấy phát hiện, con sóc nhỏ vẫn quên dùng cả hai vuốt vơ nốt hạt cuối cùng nhét tọt miệng. Lúc hai bên má của nó phúng phính phồng to tướng lên trông thấy.

 

Hắc Đản tức nghẹn họng, trực tiếp nhào tới: “Mày đó cho tao!”

 

Con sóc nhẹ nhàng né tránh cái vồ của bé, đó men theo cây thoăn thoắt trèo tót lên cành cao.

 

Tống Vi tiếng Hắc Đản quát to một tiếng liền dừng ngay động tác tay , đầu sang phía bé, và cũng phát hiện con sóc .

 

Tống Vi: “...” Trông quen mắt thật đấy.

 

“Chị Tống Vi ơi nó quá đáng lắm luôn! Hạt em bóc cho chị nó trộm sạch sành sanh , nó là đồ trộm cắp!”

 

Hắc Đản tức tối giậm chân, chỉ tay thẳng con sóc cây.

 

“Chít!”

 

Con sóc từ cao xuống hai , đặc biệt là khi về phía Tống Vi, ánh mắt nó như thể đang lên án, trách móc điều gì đó.

 

Tống Vi: Giờ thì cô chắc chắn con sóc chính là con sóc xui xẻo từng cướp sạch tổ lương thực hôm nọ .

 

Cái duyên nợ oan gia đúng là khó đỡ thật.

 

“Khụ...”

 

Tống Vi xoa xoa cái đầu nhỏ của Hắc Đản: “Không , chị ăn cũng mà.”

 

Hắc Đản: “ mà nó trộm hạt của em chứ!”

 

Tống Vi: “Thực thì... hạt chính là do chị trộm từ tổ của nó đấy.”

 

Hắc Đản: “...”

 

Cậu bé ngây mất hai giây: “Nghĩa là hả chị?”

 

Tống Vi liền kể đầu đuôi câu chuyện móc trộm cả cái tổ cất giấu lương thực của con sóc như thế nào cho .

 

“Chắc đúng là con , hình như nó vẫn còn nhớ mặt chị đấy. Cho nên chút đồ đó nó lấy thì cứ coi như trả cho nó .”

 

Vẻ mặt Hắc Đản bắt đầu trở nên rối rắm: “Vậy... c.h.ế.t đói chị?”

 

Hình như thế cũng thất đức một chút, nhưng bé tuyệt đối sẽ bao giờ bảo chị Tống Vi sai.

 

thì chị Tống Vi của cũng chỉ đào tổ lương thực của nó chứ lấy mạng nó , hai con gà rừng mà xem, lát nữa thôi là thành món ngon bàn ăn của họ .

 

Tống Vi giải thích rằng địa điểm giấu lương thực của loài sóc chỉ một nơi duy nhất. Đừng là mất một cái tổ, cho dù mất liền ba cái tổ thì nó cũng chẳng c.h.ế.t đói .

 

Hắc Đản xong liền gật gù: “Loài sóc giỏi thật đấy, giấu nhiều đồ ăn như . Nếu em cũng giấu giỏi như nó thì chẳng bao giờ chịu đói bụng .”

 

Nói đoạn, bé Hắc Đản liền nảy sinh ý đồ xa: “Vậy chị Tống Vi tìm mấy cái tổ giấu đồ ăn khác của nó nữa ? Chúng đào thêm mấy tổ nữa chị!”

 

Tống Vi chằm chằm con sóc: “Không tìm , với bây giờ chị đang việc quan trọng hơn cần , tạm thời tha cho nó một .”

 

Được .

 

Hắc Đản cũng chẳng buồn so đo với con sóc nữa, thấy nó chạy xa cũng thèm để ý, tiếp tục cặm cụi bóc hạt.

 

Cậu bé nhất định bóc thật nhiều hạt cho chị Tống Vi ăn mới !

 

Tống Vi tiếp tục công việc đào nhân sâm núi hoang.

 

Nhìn bộ rễ sâm chằng chịt, lượng rễ phụ nhiều vô kể cắm sâu lòng đất, cô khỏi thở dài một .

 

Cuối cùng vẫn ngoan ngoãn kiềm chế tính nóng nảy , nhẫn nại dùng cành cây bới từng chút đất mùn .

 

Kinh nghiệm sinh tồn từ kiếp ở thời mạt thế khiến cô hình thành thói quen bao giờ lãng phí bất kỳ thứ gì ích, đặc biệt là lương thực và d.ư.ợ.c liệu.

 

Lương thực thì khỏi , còn d.ư.ợ.c liệu càng là thứ cực kỳ khan hiếm. Bởi vì thực vật thời đó đều biến dị và nhiễm phóng xạ, nên thảo d.ư.ợ.c chữa bệnh còn khó tìm hơn cả thức ăn.

 

Một củ nhân sâm núi hoang hảo thế tuyệt đối thể hư hại .

 

Khi cô đào một nửa thì con sóc chạy lúc nãy trở .

 

cành cây, lén lút chằm chằm Hắc Đản.

 

dùng chiêu cũ, vo tròn những cục tuyết ném thẳng Hắc Đản.

 

Hắc Đản ngẩng đầu lên, còn ngốc nghếch tưởng là tuyết cây tự rơi xuống nữa.

 

Vẻ mặt bé phụng phịu, đôi mắt to tròn đảo quanh một vòng, nhờ thị lực cực nên liền thấy cái đuôi sóc xù bông đang lấp ló giấu kỹ.

 

Hắc Đản chống nạnh: “Nói cho mày nhé, mày đừng mà quá đáng đấy!”

 

Tống Vi thấy tiếng động liền ngẩng đầu một cái, thấy con sóc mò về thì khẽ nhướng mày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-150-da-son-sam.html.]

 

Cái tên nhóc là ăn hạt nướng chín nghiện đấy chứ?

 

“Đừng ném tao nữa, ném nữa là tao dùng s.ú.n.g cao su b.ắ.n trả đấy!”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Cảnh cáo con sóc một câu xong, Hắc Đản tiếp tục cặm cụi bóc hạt.

 

Thế nhưng chẳng bao lâu, một cục tuyết khác bay trúng bé.

 

Hắc Đản: “...”

 

Cậu bé nổi cơn thịnh nộ, nhặt s.ú.n.g cao su lên, nắm một cục tuyết bắt đầu lao trận chiến sống còn với con sóc.

 

Tuy nhiên kỹ thuật b.ắ.n s.ú.n.g cao su của bé hiển nhiên là tệ, căn bản chẳng trúng phát nào.

 

Thậm chí còn con sóc cây phát tiếng chít chít như đang nhạo.

 

Tống Vi liếc một cái, thấy một một sóc “chơi đùa” khá vui vẻ nên cũng can thiệp.

 

Hắc Đản tức đến nghiến răng nghiến lợi, đôi mắt đảo quanh một vòng liền nghĩ một kế.

 

Lần bé trực tiếp bốc một nắm hạt rang chín đặt sang một bên, đó vờ như quan tâm nữa, tiếp tục cắm cúi việc của .

 

Bị ném trúng mấy cục tuyết bé cũng mặc kệ, chỉ phủi phủi tuyết dính chứ chẳng thèm ngẩng đầu lên lấy một .

 

Con sóc thấy thèm đếm xỉa đến nữa, ánh mắt liền dán chặt đống hạt thơm phức đặt ở bên cạnh.

 

Do dự một hồi lâu, nó dè dặt trèo từ cây xuống.

 

Con vật nhỏ vẫn cảnh giác, cứ bước hai bước là dừng Hắc Đản một lúc.

 

Đến khi tiến sát gần đống hạt nhỏ , nó liền thoăn thoắt dùng hai vuốt nhét lia lịa mồm.

 

Ngay khi nó đang mải mê nhét hạt, Hắc Đản bất thình lình xoay nhào tới!

 

Cậu bé kéo rộng vạt áo khoác bông của vồ tới, nhưng sợ đè c.h.ế.t con sóc nên dám dùng quá nhiều sức, chỉ dùng vạt áo trùm kín lấy nó.

 

“Bắt mày nhé!”

 

“Chít chít!”

 

Con sóc bắt đầu hoảng loạn kêu ré lên và giãy giụa kịch liệt.

 

Suýt chút nữa là nó luồn qua phần cổ áo của bé chui ngoài.

 

Răng và móng vuốt của loài sóc hoang dã sắc nhọn, Hắc Đản cũng chút sợ hãi, vội vàng bốc một nắm hạt rang nhét trong áo: “Mày đừng quẫy đạp nữa, cho mày ăn hết chỗ !”

 

Thế nhưng con sóc đang trong cơn hoảng loạn chịu nhận lòng , cuối cùng nó vẫn vùng vẫy thoát .

 

Con sóc nhỏ hồn xiêu phách lạc thoăn thoắt mấy cái phóng vọt lên cành cây cao biến mất tăm mất tích.

 

Hắc Đản cúi đầu chiếc áo khoác của cào rách mấy đường mà tiếc đứt ruột.

 

Đây là chiếc áo bông mới toanh của bé cơ mà.

 

Nhìn những vết cào rách toạc, Hắc Đản xót xa đến mức viền mắt đỏ hoe.

 

“Chị Tống Vi ơi, em hỏng áo mất .”

 

Hắc Đản vẫn là một đứa trẻ chịu trách nhiệm, tuy đau lòng đến suýt nhưng vẫn chạy tìm Tống Vi thú nhận.

 

“Em xin chị, em cố ý , em ngờ con sóc nhỏ thế mà móng vuốt sắc nhọn như .”

 

Tống Vi vội vàng kiểm tra, vạt áo bên trong cào rách vài đường, lớp bông gòn bên trong móc lòi một chút.

 

điều cô quan tâm kiểm tra hết chính là bản Hắc Đản.

 

Bên trong Hắc Đản mặc một chiếc áo len, còn là loại cổ cao.

 

“Em thương ở ?”

 

Hắc Đản lắc đầu, giọng mang theo vẻ tủi : “Không ạ, chỉ áo rách thôi.”

 

“Người thương là , chỗ rách về chị tìm khâu vá cho em là .”

 

Tâm trạng Hắc Đản vẫn ủ rũ vui: “Đây là áo mới của em mà.”

 

Bị vá một miếng là biến thành áo cũ mất .

 

Tống Vi suy nghĩ một lát : “Em Bạch tri thanh chứ? Chị thêu thùa đấy, chị nhờ chị thêu đè lên chỗ rách một con hổ con thật oai phong cho em, chịu nào?”

 

Nghe thấy lời , đôi mắt Hắc Đản bỗng sáng rực lên, lộ rõ vẻ mong chờ: “Em thích hổ con , em thêu một con sói con chị? Giống y như hai con sói con ở nhà .”

 

“Được chứ, đợi lát nữa về chị sang hỏi chị xem .”

 

Chuyện Bạch Vân Kiều thêu thùa là do vụ chiếc yếm đây cô mới . Chiếc yếm đó là do chính tay Bạch Vân Kiều tự may, hoa văn thêu bên cũng là do cô tự .

 

Cô sang nhờ Bạch Vân Kiều giúp một chút chắc là thành vấn đề, điều chuẩn chút quà cảm ơn cho chu đáo.

 

 

Loading...