Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 15: Đấu Với Ngưu Bà Tử

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:42:14
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lý Quyên và Cao Nhạc: “...”

 

Hóa là mang cái ý tứ !

 

Tống Vi với miếng băng gạc trắng quấn trán thuận lợi phân công đúng công việc nhẹ nhàng của ngày hôm qua.

 

Chỉ điều hôm nay xui xẻo hơn một chút, ngoài nhóm các bà thím thích buôn chuyện hôm qua , trong đội ngũ xuất hiện thêm một kẻ trông chẳng thuận mắt tí nào.

 

Tống Vi mới bước chân tới nơi, mụ đàn bà mở máy xả một tràng liên thanh:

 

“Một đứa con gái trẻ măng to đầu to xác tranh giành việc tẽ ngô với đám bà già chúng tao mà ngượng mồm ngượng miệng. Cái đám nữ tri thanh từ thành phố về chỉ giỏi thói lười biếng trốn việc, lụng chẳng nên trò trống gì chỉ cái mặt hồ ly tinh là giỏi quyến rũ đàn ông.

 

Các nhà trong làng liệu mà trông chừng đám trai trẻ nhà cho cẩn thận , kẻo mấy đứa lẳng lơ đàng hoàng nó bỏ bùa mê t.h.u.ố.c lú, cái ngữ nhà nông nghèo rớt mồng tơi chúng mà nuôi nổi cái thứ dâu vàng dâu ngọc chứ.”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Cái mồm mụ cứ lải nhải lia lịa ngớt, khiến cho đám các bà thím xung quanh đều lộ rõ vẻ mặt ngượng ngùng khó xử. Dù ngày hôm qua bọn họ mới buôn chuyện rôm rả với Tống Vi xong, lúc thật tiện hùa theo lời mụ .

 

“Bác Ngưu chí đấy ạ.”

 

Mọi cứ ngỡ Tống Vi sẽ nổi cơn thịnh nộ xông cãi tay đôi với Ngưu bà t.ử như khi, chẳng ngờ cô híp mí ngọt ngào hùa theo một câu.

 

Sau đó, cô chẳng hề e dè mà thản nhiên xuống ngay bên cạnh đống ngô của Ngưu bà tử, đôi bàn tay thoăn thoắt bắt đầu tẽ từng hạt ngô một cách điêu luyện.

 

Ngưu bà t.ử cứ tưởng con ranh sợ oai nên mới nhún nhường như thế, đang đắc ý vênh váo trong lòng thì thấy Tống Vi đủng đỉnh tiếp:

 

mà cái thói lười biếng , chỉ ở mỗi đàn bà con gái, đàn ông con trai cũng đầy rẫy đấy thôi ạ. Con gái mà lười một tí thì vẫn còn cứu vãn , gả về nhà chồng siêng năng chăm chỉ thì va vấp chút cũng chắp vá sống qua ngày đoạn tháng .

 

Thế nhưng đàn ông mà lười biếng thì coi như vứt , dù cũng là trụ cột gánh vác cả gia đình cơ mà. Trụ cột trong nhà mà lười thây chảy thây thì cả cái nóc nhà coi như sụp đổ tan tành.

 

Các bác các thím trong làng con gái đến tuổi cập kê nhất định mở to mắt cho thật kỹ nhé. Chứ chẳng may vớ một thằng đàn ông lười biếng đốn mạt thì bao nhiêu việc lớn việc nhỏ trong ngoài đều đè nặng hết lên đôi vai đàn bà.

 

Gặp cái ngữ chồng ác nghiệt cay độc nữa thì suốt ngày chồng hành hạ chèn ép đủ đường, thế thì còn là sống nữa, rõ ràng là đẩy con gái ruột nhà hố lửa địa ngục còn gì.”

 

Còn việc nhà ai đàn ông lười biếng thì Tống Vi tuyệt nhiên thèm chỉ đích danh.

 

Thế nhưng sắc mặt của đám các bà thím xung quanh lập tức trở nên vô cùng vi diệu.

 

Chuyện con trai và cháu trai nhà Ngưu bà t.ử lười như hủi thì cả cái đại đội ai mà chẳng cơ chứ.

 

Mấu chốt là bọn họ những lười thối thây, mà cái giống đàn ông nhà đó còn chẳng quản nổi hai lạng thịt ở phần của .

 

Còn tính nết của Ngưu bà t.ử cay nghiệt, chua ngoa thì cùng ở chung một đại đội một thôn làng, ai mà chẳng hiểu rõ chân tơ kẽ tóc của chứ?

 

Tống Vi tuy chỉ mặt đặt tên mắng c.h.ử.i ai, nhưng mấy lời bóng gió châm chọc xa gần thì ai qua mà chẳng liên tưởng ngay đến cái nhà Ngưu bà t.ử cơ chứ.

 

Sắc mặt Ngưu bà t.ử lập tức biến đổi dữ dội, xanh mét tím ngắt như tàu lá chuối.

 

“Con tri thanh mất nết , mày mở mồm bảo ai lười biếng hả? Mày bảo ai là chồng ác nghiệt cay độc hả!”

 

Gương mặt Tống Vi lộ rõ vẻ ngây thơ vô tội: “Ơ kìa? Bác Ngưu, tự dưng bác nổi trận lôi đình lên thế ạ? Cháu bác cơ chứ. Cháu chỉ là thấy , cảm thán đôi câu thôi mà. Trên đời đàn bà lười thì chắc chắn cũng đàn ông lười chứ. Cháu chỉ cảm thấy cái tác hại của đàn ông lười biếng nó lớn hơn nhiều thôi, bác vô duyên vô cớ nhảy dựng lên mắng c.h.ử.i cháu như thế ạ?”

 

Cái tính nóng như lửa của Ngưu bà t.ử vốn dĩ chẳng nhẫn nhịn, lập tức giương nanh múa vuốt hùng hổ nhào thẳng về phía Tống Vi.

 

Tống Vi bộ hoảng hốt sợ hãi lách né sang một bên, mũi chân khẽ gẩy một bắp ngô cứng đất đá thẳng khớp gối của Ngưu bà tử.

 

Ngưu bà t.ử trúng đòn bất ngờ, chân lảo đảo mất đà, cả ngã nhào thẳng đống ngô chất cao như núi. Đống bắp ngô bên sạt lở đè ụp xuống mụ , lập tức một tràng tiếng kêu gào t.h.ả.m thiết vang lên x.é to.ạc cả bầu khí.

 

Bắp ngô khô cứng ngắc, dù là đập trúng ngã đè lên thì cũng đau điếng .

 

Tuy nhiên cái mụ Ngưu bà t.ử vẻ ngoài thì già nua hom hem thôi, chứ thể chất dẻo dai khỏe khoắn lắm, dù tính mụ cũng mới chỉ ngoài bốn mươi tuổi mà thôi.

 

Chẳng qua là do cuộc sống dầm mưa dãi nắng ở chốn thôn quê cho diện mạo của mụ trông già sọm như bà lão năm sáu mươi tuổi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-15-dau-voi-nguu-ba-tu.html.]

 

Tiếng gào của Ngưu bà t.ử vang trời lở đất. Tống Vi ngoài mặt tỏ vẻ hốt hoảng cuống cuồng cùng xúm bới đống ngô giải cứu mụ ngoài.

 

Đại đội trưởng vặn ngang qua khu vực , thấy tiếng ầm ĩ liền sa sầm nét mặt bước nhanh tới.

 

“Lại chuyện gì nữa đây? Rốt cuộc còn kiếm điểm công nữa hả?”

 

Ngưu bà t.ử một tay ôm chặt lấy thắt lưng, chân co giật liên hồi, gương mặt nhăn nheo như cánh hoa cúc khô còn bắp ngô cào xước vài vết rớm máu, gáy cũng ngô nện trúng sưng u một cục. Đôi bàn tay mụ lúc thì ôm chỗ lúc xoa chỗ , đau đớn đến mức luống cuống cả .

 

Mụ bắt đầu rên rỉ than vãn theo một nhịp điệu vô cùng t.h.ả.m thiết, giơ ngón tay run rẩy chỉ thẳng mặt Tống Vi đổ hết tội lên đầu cô:

 

“Đại đội trưởng ơi là đại đội trưởng, là con ranh ! Đều do con Tống tri thanh ác độc đẩy ngã đống ngô, còn ngô đè trúng đau nhức chịu nổi đây ! Ôi dồi ôi sắp c.h.ế.t mất , đại đội trưởng ông nhất định chủ cho bà già , bắt nó bồi thường tiền đưa trạm xá khám bệnh!”

 

Đại đội trưởng đưa mắt sang Tống Vi, trong lòng khỏi thấy đau đầu nhức óc. Cái con bé mới từ trạm y tế về là gây chuyện thị phi thế ?

 

Tống Vi tiếp tục trưng bộ mặt ngây thơ vô tội đến tột cùng: “Đại đội trưởng ơi cháu mà! Rõ ràng là do bác Ngưu xông đ.á.n.h cháu, kết quả là bác tự vững nên mới trượt chân ngã đấy chứ. Cháu chỉ vì sợ đ.á.n.h nên mới né sang một bên thôi, cháu cách bác Ngưu cả một đoạn xa thế mà đẩy bác ạ? Vả xung quanh đây đều thấy rõ mồn một mà.”

 

“Cháu thấy nhé, là do bà Ngưu tự nhào tới ngã đấy ạ!”

 

“Ha ha ha... Ngã sấp mặt chổng vó như con cóc , trông buồn c.h.ế.t !”

 

“Ối dồi ôi cái lưng , cái mặt , cái chân đau quá...”

 

Lũ trẻ con nghịch ngợm trong làng đều là do các bà nội dắt theo đây, công việc tẽ hạt ngô nhẹ nhàng trông nom lũ trẻ . Bọn nhóc ba bốn tuổi đang ở cái độ tuổi dở dở ương ương, nghịch ngợm thích học đòi nhại lời lớn.

 

Bọn chúng xúm một góc chỉ nhạo cái tư thế ngã chổng gọng của Ngưu bà tử, mà còn bắt chước y hệt cái điệu bộ ôm lưng, ôm mặt nhảy lò cò một chân của mụ .

 

Ngưu bà t.ử tức đến mức gương mặt vặn vẹo biến dạng: “Cút cút cút hết ! Cái lũ ranh con mất dạy ai dạy dỗ !”

 

Một bà thím lập tức sa sầm mặt quát : “Ngưu bà tử, bà ý gì đấy hả? Thằng Nhị Cẩu nhà là lời thật lòng đấy nhé! Vốn dĩ là do chính cái bà tự lao hùng hục tới, bà già đây thấy rõ mồn một con bé Tống tri thanh hề đụng một sợi lông chân nào của bà cả!”

 

“Chứ còn gì nữa! Người Tống tri thanh thèm động gì đến bà mà bà nhảy dựng ngược lên như giẫm đuôi thế? Hóa trong thâm tâm bà cũng tự tỏng con trai với cháu trai nhà lười chảy thây đấy ?”

 

“Đại đội trưởng, xin chứng, Tống tri thanh tuyệt đối hề chạm Ngưu bà t.ử dù chỉ là nửa ngón tay!”

 

Ngưu bà t.ử cuống cuồng giãy nảy lên: “Cho dù nó trực tiếp đẩy tao, thì tao cũng là vì mấy cái lời xỏ xiên của nó nên mới tức giận mà ngã! Con ranh con cố tình mấy lời bẩn thỉu đó để chọc tức tao, chuyện chắc chắn liên quan đến nó, nó nhất định đền tiền t.h.u.ố.c men cho tao!”

 

Cái mụ Ngưu bà t.ử từ đến nay tuyệt đối là kẻ chịu chịu thiệt thòi bao giờ.

 

Đại đội trưởng nghiêm mặt quát: “Tống tri thanh những lời gì?”

 

Lần đợi các bà thím khác lên tiếng kể , đích Tống Vi hắng giọng một cái, bắt chước giọng điệu lanh lảnh, diễn y như thật từng câu từng chữ mà Ngưu bà t.ử lúc nãy, đó thuật rành mạch những lời đối đáp của chính bản .

 

Cuối cùng, cô khép nép ngoan ngoãn bên cạnh đại đội trưởng, chớp chớp mắt:

 

“Thưa chú đội trưởng, đầu đuôi câu chuyện đúng là như thế đấy ạ, cháu nào mở mồm nhắc đến tên bà Ngưu câu nào cơ chứ.”

 

Ánh mắt cùng biểu cảm bao nhiêu ngây thơ vô tội liền bấy nhiêu ngây thơ vô tội.

 

Đại đội trưởng: “...”

 

Cô đúng là thèm chỉ mặt đặt tên thật, nhưng mấy lời cô chẳng khác nào dán thẳng lên trán mụ Ngưu bà t.ử còn gì nữa!

 

Thế nhưng quả thật chỉ đích danh c.h.ử.i bới cả nhà Ngưu bà tử, chính là Ngưu bà t.ử hùng hổ tay , đó Tống Vi cũng hề chạm mụ , là do mụ xui xẻo tự trượt chân ngã đống ngô.

 

“Chuyện dừng ở đây, ai ầm ĩ lên nữa!”

 

Ngưu bà t.ử vẫn phục, tiếp tục gào ầm ĩ đòi đại đội trưởng chủ trì công đạo cho .

 

“Được thôi, xem chủ cho bà thế nào đây hả? Người Tống tri thanh mắng c.h.ử.i đích danh bà câu nào mà bà cứ vội vàng nhảy bổ nhận con cháu nhà lười biếng? Huống hồ là do chính bà động thủ , tự bất cẩn trượt chân ngã lăn đấy, Tống tri thanh hề chạm một ngón tay của bà, bà còn mặt mũi nào đòi đền tiền nữa hả? Bà coi cái đại đội của chúng là cái gì? Sào huyệt của đám thổ phỉ ăn cướp chắc?”

 

 

Loading...