Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 148: Tiện Đường Hóng Được Mẻ Dưa

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:49:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chuyện giữa Vương Thụ và góa phụ thôn bên cạnh, Tống Vi mấy bà bác kể từ lâu đây .

 

Sau đó cô cũng từng thấy Vương Thụ lén lút tìm đàn bà góa đó.

 

Chẳng ngờ đến tận bây giờ Lưu Quế Phân mới phát giác .

 

Theo lý mà , chuyện bất chính thế nếu tố cáo thì cả hai kẻ đó đều sẽ bắt cải tạo.

 

bắt quả tang đang chuyện mờ ám giường, hai kẻ đó sống c.h.ế.t nhận nên chẳng chứng cứ rõ ràng.

 

Hơn nữa, nếu ai đó tố cáo thì dễ rước họa , rước lấy một đống rắc rối.

 

Thứ nhất, Ngưu bà t.ử dạng , là một mụ già ghê gớm lý lẽ; thứ hai, Lưu Quế Phân chắc cảm kích, khi còn oán trách tố cáo bao đồng nhiều chuyện hại chồng cô bắt giam.

 

Cái loại chuyện đúng nghĩa là nhọc công mà chẳng tích sự gì.

 

Hơn nữa đối phương là phụ nữ góa chồng, chừng nào bắt tận tay day tận trán, nhà hai bên ầm lên đòi báo lên , hoặc thù oán sâu nặng với họ thì xung quanh cũng nhắm một mắt mở một mắt cho qua.

 

thì việc lộ cũng ảnh hưởng đến danh tiếng thi đua của cả đại đội.

 

Chẳng mấy chốc, Ngưu bà t.ử hùng hổ chạy tới. Bà lão rõ ràng là kẻ ngang ngược vô lý, đến nơi túm lấy tóc con dâu , giáng cho hai cái tát vang dội.

 

chống nạnh, trợn tròn mắt trừng trừng Lưu Quế Phân: “Mày ăn no rửng mỡ quá ? Việc đồng áng lo , kiếm điểm công mà chạy tới đây vội vã bôi tro trát trấu mặt chồng mày! Nó mà chuyện gì thì mày lợi lộc cái nỗi gì hả?”

 

Lưu Quế Phân bệt đất ôm mặt nức nở: “Mẹ, là Vương Thụ chuyện với con !”

 

“Thằng Thụ cái gì sai hả? Nó chỉ lòng giúp đỡ con mụ họ Hồ một tay, mắt mày thấy nó chuyện gì với mày ? Tối ngày đừng gào mồm la lối om sòm, chịu kiếm điểm công thì cả lũ về nhà húp gió tây bắc mà sống !

 

Còn cả con ranh lẳng lơ nữa, việc ruộng nhà con tao còn hết, mày còn mặt dày quyến rũ nó sang giúp mày , tao nhổ ! Không đàn ông thì tự mà tìm mấy thằng độc già cả trong làng , đừng hòng mơ tưởng con trai tao công cho mày!”

 

Thực Ngưu bà t.ử thừa tính nết con trai thế nào, đoán chừng giữa nó và ả góa phụ gian tình thật, nhưng bà chẳng quan tâm.

 

Chỉ cần con trai bà bắt quả tang là . Đàn ông mà, ngữ nào chẳng thế, con mèo nào thèm mỡ.

 

tất cả chuyện dựa tiền đề là ảnh hưởng đến lợi ích của gia đình bà . Con trai chịu kiếm điểm công cho nhà mà chạy sang giúp ả góa phụ thì tuyệt đối xong .

 

nhổ bãi nước bọt về phía ả góa phụ, thấy con trai còn dám giơ tay đỡ cho nhân tình thì tức giận trợn trừng mắt mũi.

 

liền vung một cái tát nảy lửa thẳng mặt Hồ quả phụ.

 

“Đồ hồ ly tinh, mày quyến rũ đến mức con trai tao chẳng còn mang họ gì nữa !”

 

Hồ quả phụ ôm mặt, giận dữ mà dám nửa lời.

 

Cuối cùng, Ngưu bà t.ử xua đuổi con trai và con dâu về, đường còn túm tai con dâu mắng c.h.ử.i té tát.

 

“Cái đồ chổi , mày mong cho chồng mày gặp họa mà dám la lối om sòm mặt bao nhiêu như thế? Hai đứa nó mà chuyện gì tố cáo, con trai tao mà xảy chuyện gì thì bà già quyết để yên cho mày , mày cứ liệu hồn mà chờ đuổi về nhà đẻ !”

 

Tống Vi theo bóng lưng của họ, tuy chẳng chút thương hại nào dành cho Lưu Quế Phân nhưng trong lòng cũng dâng lên một nỗi xót xa ngậm ngùi.

 

Địa vị của phụ nữ ở thời đại tuy còn thấp kém như thời phong kiến, nhưng tư tưởng và quan niệm thâm căn cố đế của nhiều thì nhất thời vẫn thể chuyển biến ngay .

 

Đặc biệt là ở vùng nông thôn, dân ít học, tư tưởng trọng nam khinh nữ, sinh thật nhiều con trai dường như khắc sâu trong xương tủy.

 

Rất nhiều phụ nữ lớn lên trong môi trường như , khi gả thì coi đàn ông của là trời là đất. Rõ ràng bản họ năng lực tự nuôi sống chính , nhưng trong quan niệm của họ, chỉ khi bóng dáng chồng thì đó mới là một gia đình trọn vẹn.

 

Dù chính sách pháp luật cho phép ly hôn, nhưng trong mắt nhiều phụ nữ, ly hôn cũng chẳng khác nào nhà chồng ruồng bỏ xua đuổi. Đó là một chuyện vô cùng nhục nhã, khiến cho cả gia đình nhà đẻ cũng ngẩng đầu lên nổi xóm giềng.

 

Bởi , cho dù đàn ông của phạm sai lầm tày trời, họ cũng đủ dũng khí để ly hôn, càng dám đối mặt với những ngày tháng khi dứt áo .

 

Nhà Ngưu bà t.ử ầm ĩ một trận, nhưng khi trở ruộng thì đấy, vẫn cắm cúi việc.

 

Trời đất bao la, điểm công để no cái bụng vẫn là lớn nhất.

 

Tống Vi cũng nhanh chóng nhổ xong phần củ cải cuối cùng. Dưới ánh mắt ngưỡng mộ đầy ghen tị của các thím xung quanh, cô cõng gùi củ cải bước thoăn thoắt.

 

“Vẫn còn một lúc lâu nữa mới tới giờ tan mà đồng chí Tống lấy trọn điểm công đấy.”

 

“Tốt thật đấy, một đứa con trai tháo vát khỏe mạnh như thế thì mơ cũng bật tỉnh giấc.”

 

Tại ước là con trai? Bởi vì con gái cuối cùng cũng gả nhà , dẫu tháo vát và khỏe khoắn đến thì rốt cuộc cũng là của nhà khác.

 

Tống Vi xong việc liền tìm trai .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-148-tien-duong-hong-duoc-me-dua.html.]

 

Vừa tới nơi, cô phát hiện bé Hắc Đản cũng đang lăng xăng phụ giúp. Hai ấm con nhà giàu sự ảnh hưởng của Tống Cảnh cũng trở nên chăm chỉ hơn đôi chút.

 

Tuy chậm chạp, nhưng họ còn tí là nản lòng ôm sụt sùi nữa.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Cuối cùng, sự khích lệ và giúp đỡ của Tống Cảnh, mỗi họ thế mà vượt mức bình thường, cày xong phần đất trị giá tận bốn điểm công.

 

“Chị Tống Vi”

 

Hắc Đản thấy Tống Vi liền hớn hở lon ton chạy gần.

 

“Sao em chạy tận đây?”

 

Hắc Đản: “Ban đầu em định tìm chị, nhưng tới đây thấy Tống nên em ghé giúp một tay luôn.”

 

Cậu bé tranh thủ tạo ấn tượng thật mặt Tống chứ, chị Tống còn trở thành chị dâu của , về chung một nhà cơ mà, tuyệt đối thể để vuột mất .

 

Bé Hắc Đản tâm cơ cũng ít nhé.

 

Tống Cảnh cũng bước tới: “Củ cải ngoài ruộng em nhổ xong hết ?”

 

Tống Vi gật đầu: “Không những nhổ xong mà em còn tiện đường hóng một mẻ dưa to đùng nữa.”

 

“Dưa?”

 

“Ý là xem trò vui, hóng chuyện ạ.”

 

Tống Cảnh: “...” Em gái đúng là mê hóng chuyện thật đấy, nhưng cô hoạt bát, rạng rỡ như thế trông cũng thật tràn đầy sức sống.

 

“Vậy em về , đợi tan sẽ qua tìm em.”

 

Anh đưa phiếu mua nửa cân bánh ngọt kiếm từ hai cho Tống Vi.

 

“Cái em cầm lấy, khi phiếu hết hạn thì mua về mà ăn.”

 

Nói xong, Tống Cảnh tiếp tục việc.

 

Anh việc nghiêm túc, tốc độ cũng chẳng hề chậm, loại công việc đồng áng đối với cũng chẳng khác mấy so với các bài huấn luyện trong quân đội.

 

Trong lòng Tống Vi cảm thấy vô cùng ấm áp, trai đúng là tuyệt thật.

 

về điểm tri thanh ngay mà dẫn Hắc Đản lên núi.

 

Anh trai vất vả như , trong nhà hiện tại thịt thà gì, thế nên cô quyết định lên núi dạo một vòng xem săn con thú nào đem về bồi dưỡng .

 

Vì thế cô còn đặc biệt ghé qua nhà Lâm Chấn, nhờ cho một cái s.ú.n.g cao su.

 

Hắc Đản cũng mè nheo đòi một cái.

 

Nhìn Lâm Chấn cẩn thận lựa cành cây để gọt s.ú.n.g cao su, Tống Vi chợt nhớ tới chuyện bên nhà họ Lâm liền cất tiếng hỏi: “Hôm nay Đại gia gia của đ.á.n.h bên , cũng mặt ở đó ?”

 

Lâm Chấn gật đầu, đối với việc Tống Vi chuyện chẳng hề ngạc nhiên chút nào, dẫu cô gái cứ chỗ nào náo nhiệt là xông xáo chui chỗ đó.

 

“Đại gia gia tuổi cao, sợ xảy chuyện ngoài ý nên theo bên cạnh thôi.”

 

Đi theo để ông cụ nện cho Lâm lão thái và Lâm lão đầu một trận tơi bời, chuyện đúng là... tuyệt vời ông mặt trời!

 

Trong mắt Tống Vi ngập tràn ý , đó kể cho những diễn biến tiếp theo.

 

Nào là hai vợ chồng Lâm lão đầu lao c.ắ.n xé , mặt Lâm lão đầu cào rách như cái mạng nhện còn đe dọa đòi ly hôn với Lâm lão thái...

 

“Em thấy dáng vẻ của ông hình như chút hối hận đấy.”

 

Lâm Chấn lạnh một tiếng: “Hối hận cũng chỉ là vì thấy Đại gia gia gạch tên ông khỏi gia phả, đụng chạm đến quyền lợi của chính bản ông mà thôi.”

 

Tống Vi dùng hai tay chống cằm: “Anh xem, chuyện của Lâm Đại Hải chừng nào mới phơi bày ánh sáng đây?”

 

Động tác tay của Lâm Chấn hề dừng : “Sắp .”

 

Súng cao su cũng chẳng thứ gì khó , nhoáng một cái là xong.

 

Tống Vi và Hắc Đản mỗi cầm một chiếc, đó cõng gùi thoăn thoắt chạy về phía ngọn núi sâu.

 

 

Loading...