Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 146: Mặt Lâm Lão Đầu Thảm Hại Ghê Nơi, Bị Cào Nát Bét
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:49:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Cảnh ở đây quả thực giúp Tống Vi ít việc.
Có ở bên, Tống Vi ngày nào cũng đạt tối đa điểm công, hơn nữa hôm nào cũng xong từ sớm.
Tống Cảnh một nữa nhận em gái tháo vát và giỏi giang đến nhường nào.
Anh cũng tận mắt chứng kiến cô ở nơi đúng là sống thoải mái, thuận buồm xuôi gió.
Chẳng hạn như bà bác dẫn đường cho hôm qua quan hệ với em gái , còn đặc biệt chạy tới tìm cô trò chuyện.
Mà em gái thì... vô cùng hứng thú.
“Nhà họ Lâm đ.á.n.h nữa ạ? Lần là Lâm lão đầu tay đ.á.n.h Lâm lão thái luôn ?!”
Tống Vi hào hứng mặt, suýt chút nữa vứt phắt mớ việc tay để chạy xem kịch vui.
“Hèn gì hôm nay nhà họ Lâm chẳng ai mang cơm đồng, mấy nhà Lâm lão nhị đói bụng đều tự chạy về.”
Mấy thím chung niềm đam mê hóng chuyện như Tống Vi lập tức xúm bàn tán sôi nổi.
“Cả nhà Lâm lão nhị bắt đầu việc lề mề câu giờ đấy. Mấy bình thường kiếm bảy, tám điểm công, giờ mỗi ngày chỉ bốn, năm điểm thôi. Hôm qua Lâm lão thái c.h.ử.i cho một trận, ngoài còn thấy xót ruột.”
“Bà bảo đều là con ruột bà đẻ , bà cứ đày đọa con của Lâm lão đầu như thế nhỉ.”
“Chẳng Lâm lão đầu chịu đựng như thế rốt cuộc là vì cái gì nữa.”
“Thế là ý gì? Chứng tỏ bao năm qua trong lòng Lâm lão thái vẫn luôn tơ tưởng đến đàn ông chứ ! Vậy mà Lâm lão đầu vẫn nhịn , chậc chậc...”
Kể từ hôm qua khi Đại gia gia huỵch toẹt chuyện mặt , việc Lâm Đại Hải con ruột của Lâm lão đầu trở thành bí mật ai ai cũng .
Chỉ mỗi Lâm lão thái là sống c.h.ế.t chịu thừa nhận mà thôi.
Tống Vi thoăn thoắt cõng một gùi củ cải to tướng chạy , Tống Cảnh cũng cõng một gùi bước nhanh theo lưng cô.
Nhìn đôi chân thon nhỏ của em gái bước thoăn thoắt như bay, thực sự lo lắng cô sẽ sức nặng đè bẹp dí.
ngặt nỗi... cô chạy còn nhanh hơn cả .
Đến tận bây giờ Tống Cảnh thấy cảnh vẫn còn thấy ngơ ngác, khó tin.
“Anh, chúng khoan hãy ruộng, xem kịch vui !”
Tống Vi dẫn trai theo lưng Vương đại nương, quen đường quen lối chạy thẳng sang nhà họ Lâm xem náo nhiệt.
Nhà họ Lâm lúc vẫn đang ầm ĩ náo loạn. Có điều hiện tại phần lớn đều đang ở ngoài đồng, những thể đến xem kịch chỉ là già và trẻ con.
“ sống nổi nữa ! Từng tuổi đầu còn lão già đ.á.n.h đập, sinh con đẻ cái cho ông, đến lúc về già ông đối xử với như thế đây! Lão già thất đức , ngày xưa đúng là mù mắt mới gả cho ông, dứt khoát tìm một sợi dây thừng treo cổ c.h.ế.t cho xong...”
Lúc Lâm lão thái đang bệt đất lóc om sòm, vỗ đùi gào thét c.h.ử.i bới, chẳng thiếu bài nào.
Đây là đầu tiên Tống Cảnh dắt xem cái trò náo nhiệt kiểu , nhất thời còn cảm thấy chút ngại ngùng.
Tống Vi chỉ tay về phía nhà họ Lâm: “Hắc Đản là do em cứu từ cái nhà đó đấy.”
Tống Cảnh loáng thoáng vài chuyện liên quan đến Hắc Đản, chỉ do em gái kể mà lúc các thím thấy bé cũng bàn tán đôi câu và tình cờ .
Nói tóm , Hắc Đản đáng thương, so với em gái hồi còn khổ sở hơn nhiều.
Mà Hắc Đản là em trai của Lâm Chấn.
Nói như thì mối quan hệ giữa hai em Lâm Chấn với cả gia đình chẳng gì.
Vương đại nương bên cạnh kể cho vài chuyện ân oán xảy giữa nhà họ Lâm và Tống Vi.
Đến lúc Tống Cảnh mới , hóa cái nhà họ Lâm từng dám bắt nạt em gái !
Tuy rằng cuối cùng em gái chẳng chịu thiệt thòi chút nào, nhưng Tống Cảnh vẫn thấy chướng mắt cả cái nhà họ Lâm.
Lúc cũng phần nào hiểu sự hào hứng của em gái. Nhìn những kẻ ghét sống trong cảnh gà bay ch.ó sủa, ngày tháng chẳng yên , trong lòng cũng thấy hả hê.
Lâm lão đầu ghế hút t.h.u.ố.c lào, cứ thế lạnh lùng Lâm lão thái gào ăn vạ.
“Thằng hai, gọi trưởng thôn với các bậc trưởng bối trong tộc tới đây, phân gia!”
Hai vợ chồng già hôm nay sở dĩ ầm ĩ dữ dội như thế cũng là vì trận đòn của Đại gia gia ngày hôm qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-146-mat-lam-lao-dau-tham-hai-ghe-noi-bi-cao-nat-bet.html.]
Lâm lão thái đ.á.n.h xong vẫn phục, hôm nay dắt theo con dâu và con gái sang nhà Đại gia gia ăn vạ, bảo là bà và con trai đ.á.n.h nên đòi bồi thường, thậm chí còn há miệng sư t.ử đòi một khoản tiền lớn.
Đại gia gia tức đến mức giơ gậy đuổi đ.á.n.h Lâm lão thái chạy trối c.h.ế.t suốt nửa thôn, cuối cùng đuổi thẳng đến tận nhà họ Lâm, nện cho Lâm lão đầu một trận tơi bời hoa lá.
Trước khi rời , ông cụ còn buông lời đanh thép, tuyên bố sẽ gạch tên Lâm lão đầu khỏi gia phả.
Lâm lão đầu lúc mới hoảng hốt thật sự, và thế là bùng nổ trận đ.á.n.h của hai vợ chồng già.
Tống Vi các bà lão mồm năm miệng mười kể “chiến tích lẫy lừng” khi Lâm lão thái đuổi đánh, trong lòng cảm thấy vô cùng tiếc nuối vì tận mắt chứng kiến.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Có điều: “Đại gia gia chứ bác?”
Vương đại nương: “Không , Lâm Chấn với con trai cả của ông theo bảo vệ mà. Có hai đứa nó ở đó, Đặng Xuân Hoa với con gái Lâm lão thái đố dám càn.”
“Lâm Chấn cũng theo ạ?”
Vương đại nương gật đầu, đôi mắt vẫn chăm chú Lâm lão thái đột ngột bật dậy từ đất, giương nanh múa vuốt lao thẳng về phía Lâm lão đầu.
“Không phân gia! Thằng hai mày đó cho tao, mày dám bước chân ngoài tao đ.á.n.h gãy chân mày!”
Thế là hai vợ chồng già lao c.ắ.n xé nữa.
Hai mắt Tống Vi sáng rực lên, hai tai vẫn dỏng lên Vương đại nương kể chuyện.
Vương đại nương cũng , mắt mồm ngơi nghỉ chút nào, một công đôi việc cực kỳ thuần thục.
“Cũng tại Lâm Chấn về phía Đại gia gia nên cái bà già đanh đá đó mắng cho một trận té tát, nhưng bà cũng chẳng hời gì, Đại gia gia đuổi theo giáng cho mấy gậy .”
Nhìn cách hòa nhập của em gái với đám các bà lão nhiều chuyện, tâm trạng Tống Cảnh lúc quả thực khó tả bằng lời.
Cuối cùng cũng hiểu vì hôm qua lúc Vương đại nương dẫn đường bảo em gái với bà coi như là chị em .
Cái điệu bộ cùng xúm hóng chuyện bàn tán rôm rả thế , qua chẳng giống hệt cùng thế hệ .
“Ối giời ơi, mặt mũi Lâm lão đầu t.h.ả.m hại ghê nơi, cào rách như cái mạng nhện kìa.”
Lâm lão thái khi đ.á.n.h vẫn hung hãn, một khi nổi điên lên thì Lâm lão đầu nhất thời cũng chẳng đối thủ của bà .
Những vết cào cấu ngang dọc chằng chịt mặt, tóc tai cũng giật đứt từng mảng lớn.
“Cái mụ điên , bà tin bây giờ lập tức bỏ bà hả!”
Lâm lão thái chỉ thẳng mặt Lâm lão đầu: “Mày dám! Mày mà dám thế, nửa đêm mày đang ngủ bà già sẽ treo cổ tự t.ử ngay xà nhà phòng mày, ma cũng quyết tha cho mày!”
Lâm lão đầu tức đến hộc máu, bây giờ ông thực sự hối hận tột cùng, năm xưa ma xui quỷ khiến cưới cái mụ đàn bà điên khùng về vợ.
Trong lòng tơ tưởng đàn ông khác đành, con trai cả cũng là giống của thằng khác, còn hại c.h.ế.t con trai ruột của ông .
giờ hối hận thì còn ích cái đếch gì nữa.
Cuối cùng, cái nhà tạm thời vẫn chia , bởi vì cả hai ông bà già đều đ.á.n.h đến mức bệnh viện.
Cuộc sống thường nhật thỉnh thoảng gà bay ch.ó sủa của nhà họ Lâm đúng là khiến hội hóng hớt trong thôn bao giờ hết việc , cứ cách một thời gian chủ đề mới để bàn tán, giúp bọn họ đồng cũng tràn đầy hăng hái.
Hết trò để xem, Tống Vi dẫn trai trở đồng ruộng.
Thế nhưng kịp tới mảnh đất phân công, hai bắt gặp hai gã to xác đang xúm một chỗ thút thít.
Không sai, chính là Cao Nhạc và Triệu Tốc.
Hai may, lúc về nông thôn cắm bản thì đợt tổng thu hoạch lớn qua nên chịu khổ nhiều, mấy công việc tuy mệt một chút nhưng vẫn thể lén lười biếng.
Bây giờ nhổ củ cải cũng là một việc nặng nhọc, còn buốt cóng tay, tay của hai thiếu gia thành phố sưng vù như móng giò, đỏ ửng cả lên.
Thế là chịu nổi mệt mà phát .
Cũng chẳng lóc t.h.ả.m thiết gì, chỉ là hai mắt đỏ hoe, co ro đầy vẻ tủi bờ ruộng.
Đội trưởng đội sản xuất cũng hết cách với hai , đành mắt nhắm mắt mở cho qua.
Khóe miệng Tống Vi giật giật: “Hai thế?”
Tống Cảnh hai đàn ông to lớn cao ngang ngửa đang ôm sụt sùi, quả thực nỡ thẳng.