Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 142: Tống Cảnh Đối Đầu Lâm Chấn

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:48:56
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lâm Chấn hắng giọng một tiếng, trực tiếp nghiêm giơ tay chào Tống Cảnh theo kiểu quân đội.

 

“Đồng chí chào , tên là Lâm Chấn, đây phục vụ tại đơn vị XXX, giữ chức vụ Tiểu đoàn trưởng. vì một chuyện nên chân thương, hiện tại xuất ngũ...”

 

Lâm Chấn hệt như đang báo cáo với cấp , liền một mạch vanh vách bộ tình hình của bản . Không đúng, đối mặt với cấp còn từng căng thẳng đến mức bao giờ!

 

Tống Cảnh hiện tại mới chỉ là Phó đại đội trưởng: “...”

 

Đây là đang khiêu khích đấy ?

 

Anh giơ tay chào một nghi lễ quân đội, nhưng sắc mặt thì xầm sì khó coi.

 

“Đồng chí Lâm, bao nhiêu tuổi ?”

 

Lâm Chấn liếc Tống Vi một cái, ấp úng trả lời: “21.”

 

Tống Cảnh chút biểu cảm: “Em gái mới mười tám thôi.”

 

Ánh mắt như thẳng mặt Lâm Chấn rằng: Anh thật là hổ!

 

Lâm Chấn giả vờ như thấy. lớn hơn Tống Vi một xíu thật, nhưng trông già, vẫn còn tràn đầy tinh thần thế cơ mà!

 

Ai mà chẳng bảo với Tống Vi xứng đôi lứa, sinh là để dành cho chứ!

 

Tống Vi bổ sung thêm một câu: “Sắp mười chín .”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Chỉ còn thiếu vài ngày nữa thôi.

 

Tống Cảnh cô một cái, ánh mắt chất chứa đầy nỗi đau lòng: “Em gái, em còn nhỏ, kinh nghiệm trải đời nhiều, đừng để lừa gạt. Đàn ông lớn tuổi là lừa nhất đấy!”

 

Lời thì Lâm Chấn thể đồng tình nổi . Anh cũng chẳng màng tới chuyện căng thẳng nữa, nhất định tự chứng minh bản trong sạch.

 

ăn vụng về, khi gặp Tống tri thanh thì vẫn luôn độc , từng lừa gạt ai bao giờ. Tống tri thanh là đối tượng đầu tiên của , cũng sẽ là vợ duy nhất của .”

 

Tống Cảnh khẩy: “Anh năng chẳng trôi chảy lắm đấy ? Từng tuổi đầu mà vẫn còn độc , khéo thể tật bệnh gì cũng nên.”

 

Lâm Chấn: “... Nói chuyện thì chuyện, sang công kích cá nhân thế hả? Sức khỏe của lắm đấy nhé!”

 

“Ai mà , cũng chỉ dựa cái miệng của thôi. Cuộc sống đây của cũng chẳng ai thấy, căn bản đáng tin cậy.”

 

Hai đàn ông giương cung bạt kiếm, nhưng tổng thể thì Lâm Chấn vẫn chịu thiệt hơn một chút.

 

đối diện cũng là vợ tương lai của , đ.á.n.h , mắng xong, cái miệng sắc bén chua ngoa, lý thì chẳng .

 

Lâm Chấn: Chưa bao giờ cảm thấy nghẹn khuất như thế !

 

Những xung quanh đến củ cải cũng chẳng buồn nhổ nữa, ai nấy đều dỏng tai lên, mắt sáng rực hóng chuyện .

 

Chao ôi, trai ruột của Tống tri thanh ghê gớm thật đấy chứ!

 

“Làm cái gì đấy hả? Làm việc lề mề thế thì còn lấy điểm công nữa hả?!”

 

Đại đội trưởng tin liền vội vã chạy tới, trừng mắt lườm mấy chỉ mải mê xem náo nhiệt mà quên cả việc trong tay.

 

Đám hóng chuyện vội vàng tăng tốc độ tay lên một chút, nhưng hai tai vẫn dỏng cao để tiếp tục ngóng.

 

Điểm công thì , mà chuyện thị phi thì cũng hóng!

 

Tống Vi dứt khoát mặc kệ luôn, dù bọn họ cũng chẳng thể nào lao đ.á.n.h , cứ để mặc cho hai họ đấu khẩu xem ai hơn ai.

 

những chuyện nhất định cho rõ ràng.

 

“Anh , thì cứ , nhưng chuyện chia tay là cửa đấy nhé.”

 

Lâm Chấn vốn đang cảm thấy chút nghẹn khuất lập tức sáng mắt lên: (☆_☆)

 

Tâm trạng bỗng chốc trở nên vô cùng tuyệt vời. Chỉ cần chuyện đáng lo nhất xảy thì việc vợ xỉa xói vài câu cũng chẳng mất cọng lông nào, cứ việc , thoải mái, dù da mặt cũng dày!

 

Tâm trạng của Tống Cảnh thì chẳng tươi chút nào.

 

“Hắn điểm gì chứ? Nếu em thích bộ đội thì trong đơn vị của cũng khối trẻ trung ưa , để giới thiệu cho em!”

 

Lâm Chấn lập tức xụ mặt xuống đầy vẻ vui. Anh câu ưng cái bụng đấy nhé!

 

mới 21 tuổi thôi, hề già chút nào, thể cường tráng đang độ sung sức, lớn hơn một chút mới cách chiều chuộng chăm sóc Tống Vi hơn.”

 

Ba chữ “mới 21 tuổi” hệt như nghiến răng nghiến lợi nặn từ kẽ răng . Anh đang là thanh niên phơi phới, biến thành già cả chứ!

 

Tống Cảnh chẳng thèm liếc lấy một cái, chỉ hết lòng hết khuyên nhủ em gái.

 

Tống Vi lắc đầu: “Lâm Chấn lắm mà .”

 

“Tốt ở chỗ nào?” Tống Cảnh phục.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-142-tong-canh-doi-dau-lam-chan.html.]

 

Tống Vi: “Tướng mạo ưa , vóc dáng chuẩn, em chỉ thích kiểu như thôi. Đương nhiên quan trọng nhất là nấu ăn cực kỳ ngon.”

 

Lâm Chấn ưỡn thẳng lồng ngực, đầy vẻ tự hào!

 

Tống Cảnh: “... Trông mặt hung dữ thế cơ mà.” Dù gương mặt đó quả thực tệ, nhưng phảng phất nét hung dữ, lạnh lùng.

 

Tống Vi lý lẽ của riêng : “Hung dữ một chút chẳng càng ? Trông hung dữ thì mới dễ trêu hoa ghẹo nguyệt.”

 

Lâm Chấn bên cạnh lập tức bồi thêm: “Trước đây ở trong quân đội cũng mấy chị dâu định mối mai cho , nhưng đều thích, chỉ cần lạnh mặt một cái là họ sợ quá tự động rút lui hết .

 

Thế nên chắc chắn sẽ bao giờ trêu hoa ghẹo nguyệt . Anh vợ , tướng mạo của ngay thuộc kiểu dễ thu hút ong bướm đấy, nếu gương mặt như thì mới là an .”

 

Lâm Chấn đang đắc ý còn tranh thủ ngấm ngầm dẫm thêm một cú vợ tương lai.

 

Tống Cảnh siết chặt nắm đấm: “Ai là vợ của !”

 

Lâm Chấn da mặt dày vô cùng hùng hồn: “Thì sớm muộn gì chẳng thế. Dù và Tống tri thanh cũng tuyệt đối thể tách rời .”

 

Câu cuối cùng còn nhấn mạnh thật rõ ràng.

 

Tống Vi cấu nhẹ cánh tay một cái để ngầm cảnh cáo, coi chừng đắc ý quá trớn đấy.

 

Lâm Chấn lập tức ngoan ngoãn trở ngay.

 

Tống Cảnh tức đến mức nghẹn họng, ngặt nỗi em gái cứ khăng khăng thích đàn ông .

 

“Đồng chí chào , trai của Tống tri thanh đúng ?”

 

Đại đội trưởng bước tới chào hỏi, tiện thể liếc Lâm Chấn một cái.

 

Cái thằng nhóc khá thật đấy, mới gặp mặt đầu mà chọc cho vợ tương lai tức đến mức .

 

Tống Cảnh hít sâu một . Dù trong lòng đang bực bội nhưng cũng bao giờ trút giận lên khác.

 

Chỉ riêng điểm thôi, Đại đội trưởng cảm thấy vô cùng ưng ý trai trẻ .

 

Xem kìa, trai giáo dưỡng , khí chất ngời ngời thế qua là do gia đình bình thường nuôi dạy nên.

 

Hai em nhà họ Tống ai nấy đều khôi ngô, xinh lạ thường.

 

ông cũng loáng thoáng về chuyện gia đình của Tống tri thanh, cảm thấy cha bên nhà họ Tống e là mù mắt lú lẫn, thế mà nỡ đẩy hai đứa con như thế ngoài, che chở bao bọc cho đứa con riêng mà mụ vợ mang về, đó còn chẳng m.á.u mủ ruột rà của ông nữa chứ.

 

Chậc chậc... là chẳng khác gì cái lão già họ Lâm cả, là một lũ hồ đồ lú lẫn.

 

Tống Cảnh trò chuyện với Đại đội trưởng vài câu, Tống Vi thì xắn tay áo lên chuẩn nhổ củ cải.

 

Than ôi... Sao chuyện thị phi rơi trúng nhà thế , đổi là chuyện của nhà khác thì bây giờ cô cũng thể giống như những , dựng thẳng hai tai, mở to hai mắt xem cho đời .

 

Tống Cảnh thấy em gái bận rộn việc, lập tức chẳng thèm để ý tới Lâm Chấn nữa, cũng xắn tay áo lên tiến tới giúp một tay.

 

Lâm Chấn cũng tới giúp, nhưng Tống Vi trừng mắt lườm cho một cái bắt lùi .

 

Bộ dạng vô cùng ngoan ngoãn.

 

Tống Cảnh lời mỉa mai: “Chuyện gì cũng bắt em gái , thế để cái gì?”

 

Lâm Chấn chỉ tay về phía em trai ruột của : “Em trai cũng đang giúp đấy thôi.”

 

Thằng nhóc dường như cảm nhận nguy cơ, việc chăm chỉ phết.

 

Lúc Tống Cảnh sang, thằng bé còn chút căng thẳng nở nụ với .

 

Tống Vi bằng giọng đầy vẻ tự hào: “Anh, em tên là Hắc Đản, trắng trẻo mập mạp thế là do em nuôi đấy, lúc mới nhặt em gầy gò nhỏ thó cơ.”

 

Tống Cảnh ngữ điệu đầy vẻ tự hào của cô mà tức đến suýt hộc m.á.u mồm.

 

Em gái ơi là em gái, em nuôi con giúp thế hả!

 

Anh hít sâu một để định tâm trạng: “Ý là đang kìa!”

 

Lâm Chấn: “ cũng giúp lắm chứ, nhưng chẳng đối tượng xót nên cho đấy . Hơn nữa nấu ăn, cô thích mê cơm nước nấu cho đấy.”

 

Tống Cảnh: Tức c.h.ế.t mất thôi!

 

“Anh vợ , đây mấy ngày đúng ? Vậy bữa cơm chiều nay để nấu, cũng nếm thử tay nghề của xem .”

 

Tống Cảnh nghiến răng: “ thèm!”

 

Tống Vi cất giọng yếu ớt: “Anh , chúng đừng bướng nữa, em gái nấu ăn .”

 

Tống Cảnh: “...”

 

 

Loading...