Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 138: Lâm Chấn Đưa Cơm
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:48:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mấy củ cải nhổ lúc đầu do kinh nghiệm nên Tống Vi lỡ tay gãy mất mấy củ.
Thực hiện đúng phương châm mài d.a.o uổng công đốn củi, Tống Vi liền chạy sang luống đất bên cạnh khiêm tốn thỉnh giáo một thím giàu kinh nghiệm.
Thấy ảnh hưởng đến tiến độ công việc của , thím cũng vui lòng chỉ bảo cho cô.
Làm ruộng cũng là cả một nghệ thuật đấy chứ chẳng đùa.
Thế là Tống Vi nắm bí quyết, cô trở phần đất của , dùng lực khéo léo lay nhẹ cho đất quanh gốc củ cải tơi xốp , đó chỉ cần túm lấy phần cuống kéo dứt khoát một cái là củ cải trắng to bự gọn trong tay.
Về động tác của cô càng lúc càng nhanh thoăn thoắt. Cô cứ cắm cúi một mạch, chẳng mấy chốc bỏ xa một đoạn dài phía .
Đến khi nhổ xong trọn vẹn một mẫu củ cải, lưng Tống Vi bắt đầu mỏi nhừ.
Cô nhe răng thẳng dậy đ.ấ.m đấm thắt lưng, đầu bãi củ cải trắng muốt la liệt phía mà ngây ngô sung sướng.
Nhiều củ cải quá, bao nhiêu là lương thực, thôi mà trong lòng thấy khoan khoái rộn ràng .
Quả nhiên, mùa thu hoạch tuy mệt nhọc đôi chút nhưng thấy thành quả lương thực thì vui sướng vô cùng.
So với việc cặm cụi gieo hạt trồng trọt thì cô vẫn thích cảm giác gặt hái niềm vui mùa màng bội thu hơn nhiều.
Cô nhanh thoăn thoắt xếp đống củ cải trong gùi, chất cao ngất ngưởng dùng dây thừng buộc chặt cố định , đó nhẹ nhàng đeo lên lưng.
Mấy ông chú bà thím đang việc gần đó thấy cảnh tượng mà há hốc cả mồm kinh ngạc. Đặc biệt một ông chú cũng vặn cõng một gùi củ cải ngang qua, thấy củ cải trong gùi của Tống Vi còn chất cao hơn của cả một đoạn dài.
Lại sang gương mặt xinh xắn trắng trẻo mịn màng cùng vóc dáng mảnh mai thanh tú của Tống Vi, cảnh tượng nào thấy cũng khiến chấn động tâm can.
Cõng nặng như thế mà bước chân cô vẫn thoăn thoắt như bay, còn nhanh hơn cả cánh đàn ông vạm vỡ trong làng.
Tất cả :...
Ông chú đả kích đến mức hình tại chỗ, ánh mắt ngơ ngác trừng trừng theo bóng lưng Tống Vi rời .
“Tống tri thanh ... đúng là khỏe quá mức tưởng tượng.”
“Chứ nữa, nào thấy cô gùi bao nhiêu đồ đạc từ núi xuống cũng giật thon thót, chỉ sợ đống đồ nặng trịch đè gãy cái hình mảnh khảnh của cô .”
“Mấy bảo xem, một nữ tri thanh từ thành phố về đây, qua chẳng giống từng chịu khổ chịu cực chút nào, sức lực khỏe đến thế cơ chứ.”
“ nhớ hồi mới về đây trông cô còn ốm yếu bệnh tật dặt dẹo, giờ vóc dáng vẫn mảnh dẻ như thế nhưng trông khỏe khoắn hơn hẳn, còn nữa.”
“Nếu Tống tri thanh cứ giữ vững phong độ thế , một cô kiếm điểm công khéo bằng cả một trụ cột chính trong nhà chứ.”
Càng bàn tán, càng thấy ưng ý Tống Vi hơn.
Người xinh , sức dài vai rộng bao giờ lười biếng trốn việc, thế chỉ ngang bằng một trụ cột trong nhà, rõ ràng còn giỏi giang hơn khối gã đàn ông trụ cột chứ.
Vài bà thím con trai đến tuổi dựng vợ gả chồng tiếc nuối vỗ đùi bôm bốp: “Mấy bà bảo xem ngày Tống tri thanh tháo vát thế sớm hơn chứ, thế mối cô cho thằng con trai nhà .”
“Trước đây thấy cô việc giỏi giang , đợt trồng rau cuốc đất chẳng hề nề hà chút nào, tốc độ nhanh thoăn thoắt. Có điều hồi đó cô lười, cứ đủ ba điểm công là chuồn mất tăm.”
“Người lười, xong ngoài đồng là chạy tót lên núi kiếm đồ, ngày nào cũng mang về bao nhiêu là củi khô với đồ rừng đấy thôi. Không chịu khó nhặt nhiều củi khô về thì mùa đông sống cho nổi.”
Mấy thím tụm năm tụm ba nhổ củ cải buôn chuyện rôm rả, càng càng thấy tiếc hùi hụi.
Một cô gái tháo vát, đảm đang nhường , nỡ trúng thằng nhóc Lâm Chấn cơ chứ.
“Không chê bai gì Lâm Chấn nhé, nhưng cái chân của nó bình thường nữa . Đã xuất ngũ về làng thế thì cái chân chắc chắn chẳng lành lặn , tiền lương trợ cấp, các bà bảo Tống tri thanh mê đ.â.m đầu nó thế .”
Mã thẩm cũng đang ở cách đó xa, tay thoăn thoắt nhổ củ cải bước gần, thấy mấy lời bàn tán của bọn họ liền đảo mắt khinh bỉ.
“Mấy thôi giùm cái, bây giờ mới sáng mắt thấy Tống tri thanh , nghĩ đến cái mồm sắc như d.a.o cạo với cái tài đ.á.n.h dứt khoát của con bé .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-138-lam-chan-dua-com.html.]
Thử rước về con dâu trong nhà xem, chỉ cần xảy xích mích một cái là ăn đòn đầu tiên chắc chắn là con trai các bà, đến lúc đó chồng như các bà khéo cũng đ.ấ.m cho sưng mặt chứ.”
Nghĩ đến cảnh tượng Tống Vi đ.á.n.h nhà họ Lâm cũ và cả nhà Ngưu bà t.ử tơi bời hoa lá đây, mấy thím còn xuýt xoa tiếc nuối lập tức rùng tỉnh cả .
“Chắc... chắc đến mức đấy , dù chúng cũng là bậc trưởng bối cơ mà.”
Mã thẩm: “Thế nhà họ Lâm trưởng bối của Lâm Chấn chắc? Thế mà con bé tha cho , vẫn đập cho trượt phát nào đấy thôi.”
“Đấy là do nhà họ Lâm chuyện quá đáng quá trớn, chúng loại thất đức như thế.”
Mã thẩm liền hỏi vặn : “Thế các bà dám vỗ n.g.ự.c bảo đảm cả đời chuyện gì chọc giận con bé ?”
Chuyện ... đúng là chẳng ai dám bảo đảm thật, dù sống chung một mái nhà cả đời, ai dám chắc xảy va chạm bát đũa xô chứ.
Mã thẩm tiếp: “Cho nên , Tống tri thanh tài giỏi thì tài giỏi thật, các bà ngoài ngắm cho vui mắt thì , chứ nhận con bé nhà thì tự lượng sức xem chịu nổi nắm đ.ấ.m của nó .
Còn thằng nhóc Lâm Chấn dù cũng từng là lính bộ đội, đến những chuyện khác, mặt mũi thằng bé khôi ngô tuấn tú, dáng cao ráo vạm vỡ trông sáng sủa bao. Bây giờ chân nó chỉ thương tạm thời chứ gãy cụt .
Đổi mà ở độ tuổi như Tống tri thanh thì cũng chọn nó. Dù bản Tống tri thanh cả một sức lực, chẳng cần dựa dẫm ai nuôi nấng. Sau dẫu chân Lâm Chấn tập tễnh đôi chút thì cạnh vẫn bổ mắt hơn đám thanh niên trong làng chán.”
Nếu Tống Vi mặt ở đây, chắc chắn cô sẽ giơ cả hai ngón tay cái lên khen ngợi Mã thẩm. Mã thẩm đúng là tỉnh táo, thấu sự đời nhất làng.
Mấy thím cũng dám bàn tán chuyện liên quan đến Tống Vi nữa, liền chuyển chủ đề sang chuyện khác.
Tống Vi gùi củ cải trở ruộng, vặn thấy mấy bà thím đang xôn xao bàn tán về chuyện của Vương Tiểu Hoa nhà thôn trưởng với La Nghiệp Thành.
“Nhà thôn trưởng đang chuẩn đồ đạc cưới xin rộn ràng cả lên , La tri thanh thực sự chịu lấy Vương Tiểu Hoa đấy.”
Hai mắt Tống Vi sáng rực lên, cô chẳng buồn xông xáo lên nhổ củ cải một nữa mà liền chọn một khoảnh ruộng sát cạnh mấy bà thím, duy trì tốc độ việc ngang bằng với họ để cùng hóng hớt ăn dưa cho xôm tụ.
“Thật á? La tri thanh chịu đồng ý cơ ?”
Mã thẩm sang Tống Vi: “Tống tri thanh, cháu đầu đuôi thế nào ? Tên La tri thanh đó chịu cưới Vương Tiểu Hoa thật đấy ?”
Tống Vi lắc đầu, vẻ mặt vô cùng tiếc nuối: “Cháu cũng rõ nữa, nhưng cháu mấy hôm nhà thôn trưởng đến tìm La tri thanh chuyện, chỉ là bọn họ bàn bạc những gì thôi.”
“Thế thì chắc chắn là đúng còn gì nữa!”
Mấy bà thím đập đùi cái đét.
“Bằng thì con bé Vương Tiểu Hoa ầm ĩ long trời lở đất lên . Chỉ là hiểu tên La tri thanh đột ngột đổi ý chịu cưới, mấy bà bảo tự tự chịu cơ chứ.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Khương Tiểu Uyển là một cô gái bao nhiêu, xinh hơn con bé Vương Tiểu Hoa bao nhiêu , thế mà chẳng nghĩ, tằng tịu với Vương Tiểu Hoa gì, mắt của đám nam tri thanh thành phố đúng là kém cỏi thật đấy.”
Tống Vi thầm nghĩ: Mắt của kém, chuẩn cần chỉnh luôn chứ!
Đang mải suy nghĩ thì Lâm Chấn tới.
Lâm Chấn một tay xách cặp lồng cơm, một tay chống nạng bước thoăn thoắt mà vẫn vô cùng vững vàng.
Hắc Đản ôm hai con sói con đang kêu ư ử lon ton chạy theo lưng trai.
“Lâm Chấn đến đấy , chú mày mang cơm cho Tống tri thanh đấy hả?”
Dọc đường , hễ ai thấy cũng đều cất tiếng chào hỏi đon đả. Chuyện và Tống Vi đang tìm hiểu hẹn hò thì hầu như cả làng đều rõ mười mươi.
“Chưa cưới về nhà mà chiều chuộng đối với thế cơ ?” Có cất tiếng trêu chọc.
Lâm Chấn thản nhiên đáp một cách đàng hoàng, phóng khoáng: “Thế thì mới đối với cô chứ. Tống tri thanh xinh tháo vát thế , một chỗ mà đường chăm sóc thì lỡ cô chê bai thì ?”
Mọi đều bật rôm rả. Đương nhiên cũng kẻ lưng xì xào bàn tán rằng hai giữ kẽ, chẳng chút quy củ gia giáo nào, cưới xin gì mà ngày nào cũng dính lấy như sam, thật chẳng thể thống gì.
Tuy nhiên những lời lẽ đố kỵ cũng chỉ dám lén lút thì thầm lưng, đa phần xuất phát từ những kẻ từng ân oán thù hằn với Tống Vi đây.