Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 135: Trẻ Con Bị Ăn Đòn Chẳng Có Trận Nào Là Oan Cả
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:48:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quả thực, sự đổi của Hắc Đản lúc là vô cùng lớn.
Nếu cứ bé đổi từng chút một mỗi ngày thì nhận , nhưng bẵng một thời gian gặp, đột nhiên thấy Hắc Đản của hiện tại ai nấy đều kinh ngạc.
Trẻ con đang tuổi ăn tuổi lớn, từ khi về ở với Tống Vi, Hắc Đản ăn ngon, uống đủ, ngủ kỹ, chiều cao chỉ nhích lên một đoạn rõ rệt mà vóc dáng cũng đẫy đà, rắn rỏi hơn nhiều.
Hai má bé phúng phính đầy đặn, làn da tuy vẫn ngăm đen nhưng trông vô cùng khỏe khoắn.
Đôi mắt vẫn sáng ngời như , nhưng nét cảnh giác và chút u uất ngày xưa giờ biến mất, đó là nét ngây thơ, đơn thuần đúng lứa tuổi.
Đường nét gương mặt khá giống Lâm Chấn, trông chẳng khác nào một phiên bản thu nhỏ của .
Mọi nhắc nhở liền đồng loạt sang Hắc Đản, đó ngớt lời khen ngợi.
“Thằng bé chăm khéo quá, sáng sủa y như trẻ con thành phố nhỉ.”
thật, theo Tống Vi, nhóc tì lúc nào cũng ăn mặc sạch sẽ tinh tươm, ngợm thơm tho gọn gàng, bao giờ thò lò mũi xanh, dẫu lỡ bẩn thì bé cũng tự giác rửa sạch ngay lập tức.
Trẻ con vốn thích bắt chước lớn, từ thói quen sinh hoạt cho đến cách ăn .
Tống Vi bao giờ văng tục c.h.ử.i bậy mặt Hắc Đản, ngay cả khi mắng cũng chẳng dùng đến nửa từ thô tục.
Những đứa trẻ khác trong làng học đòi lớn chuyện, thỉnh thoảng buột miệng c.h.ử.i thề vài câu, tất cả đều là học từ lớn mà , nhưng Hắc Đản thì tuyệt đối .
Cậu bé vô cùng tự hào tuyên bố học theo chị Tống Vi, ngày nào cũng rửa mặt đ.á.n.h răng, tự mặc quần áo, tự gấp chăn màn, tóm là một đứa trẻ vô cùng hiểu chuyện và chẳng mấy khi khiến khác bận lòng.
Nhìn cảnh , các bậc phụ trong làng ai nấy đều thèm thuồng đỏ cả mắt.
“Tống tri thanh, cô dạy con kiểu gì thế? Cô thằng ranh nhà xem, ngợm bẩn như con ma lem, thời tiết thế mà nó cũng lăn lộn ngoài đất cho . Cô cái áo nó xem, tuyết ngấm ướt mấy , nào đ.á.n.h xong cũng chứng nào tật nấy.”
“Nhà cũng thế đấy, bảo nó đ.á.n.h răng rửa cái mặt mà nó giãy giụa như đ.á.n.h đòn, sống c.h.ế.t chịu. Sáng nào ngủ dậy bắt nó rửa mặt đ.á.n.h răng là đuổi quanh sân như bắt khỉ.”
“Con nhà thì học theo cái thói luộm thuộm của bố nó, thèm dùng khăn tay lau mũi , nước mũi chảy là lấy luôn tay áo quẹt ngang một cái, hoặc tiện tay quẹt thẳng ống quần.
Ôi dào, mà buồn nôn c.h.ế.t , dạy dỗ bao nhiêu mà sửa nổi, hai cái tay áo nước mũi của nó bôi lên bóng lộn cả !”
Eo ôi... Nghĩ đến cảnh đó thôi là thấy lợm giọng, hình ảnh hiện lên rõ mồn một trong đầu.
“Thằng nhóc nhà thì học mót mấy câu khó , ở nhà chuyện với bố mà thỉnh thoảng cứ đệm thêm mấy câu xấc xược, chẳng học cái dáng hai hàng của thằng du côn nào mà ngứa cả mắt.
Để uốn nắn cái thói đó của nó, bố nó đ.á.n.h gãy mấy khúc cây đấy, thế mà cái thằng c.h.ế.t tiệt còn bảo bố thương nó, đòi bỏ nhà . Các bà bảo nó chuyện với bố nó mà cứ mở mồm là xấc xược thế thì đáng ăn đòn ? Không đ.á.n.h cho thì nó trèo lên đầu lên cổ mất.”
Chủ đề mở , các bà các thím lập tức thi kể tội con nhà .
Tống Vi ôm hai con sói con mà hào hứng vô cùng, cuối cùng cô đúc kết một câu: chỉ thể rằng trẻ con ăn đòn chẳng trận nào là oan cả.
Nhắc đến Hắc Đản, Tống Vi đầy tự hào khoe.
“Thằng bé ngoan lắm, mấy đầu ngoài nghịch bẩn cháu dạy nó rửa tay rửa mặt quần áo, về là nó tự giác lắm , quần áo bẩn đều là tự nó giặt đấy ạ.”
“Nói bậy á? Thằng bé bao giờ bậy cả, ít nhất là cháu từng thấy bao giờ.”
“Hắc Đản giúp cháu nhiều việc lắm chứ, giúp cháu nhóm lửa nấu cơm, nhặt củi quét nhà, các bác đừng thằng bé nhỏ thó thế chứ việc gì cũng đấy.”
“Nó còn tự đòi học chữ nữa cơ, thỉnh thoảng những lúc cháu bận việc mà nó rảnh rỗi là tự cầm cành cây góc sân tập chữ nền đất đấy ạ.”
Tống Vi như đang khoe đứa con cưng của , trong giọng ngập tràn niềm tự hào. Trong mắt cô, dường như Hắc Đản là ưu điểm, chẳng lấy một khuyết điểm nào.
Người trong làng đây là đầu tiên thấy kiểu khoe con như thế .
Bình thường tụ tập với chủ yếu là kể khuyết điểm của con , đó khác khen ngợi ưu điểm của con thì trong lòng mới thấy vui.
Tống Vi thì thế, cô cứ khen lấy khen để.
Hơn nữa những lời cô đều là sự thật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-135-tre-con-bi-an-don-chang-co-tran-nao-la-oan-ca.html.]
Hắc Đản bên cạnh vểnh tai trộm càng thêm đắc ý, bé toe toét để lộ hàm răng trắng tinh, ưỡn n.g.ự.c ngẩng cao đầu chẳng khác nào một chú gà trống thắng trận.
Dáng cũng trở nên thẳng thớm, dứt khoát hơn hẳn.
Lâm Chấn liếc thằng bé một cái, trong lòng thầm hừ một tiếng, đúng là trẻ con, chỉ cần khen vài câu là thỏa mãn đến mức .
Haiz... Bao giờ thì đối tượng của mới khen như thế đây.
Lâm Chấn kiên quyết thừa nhận là trong lòng đang ghen tị nhé.
Một đoàn kéo về đến nhà Lâm Chấn. Lũ trẻ con thấy hươu trong chuồng liền phấn khích hét toáng lên ùa chạy tới.
Hành động đó dọa hai con hươu sợ hãi co rúm cả nép sát góc tường.
Hắc Đản vội dang tay chặn lũ trẻ : “Đứng ! Tất cả ngay ngắn ầm lên, các dọa hươu nhà tớ sợ đấy.”
Cậu bé vẻ lớn, lấy một miếng bánh quy: “Tất cả lời tớ, ai ngoan ngoãn lát nữa tớ chia bánh quy cho ăn.”
Chiêu quả nhiên đ.á.n.h trúng t.ử huyệt của lũ trẻ.
Hắc Đản nhỏ tuổi chỉ huy đám trẻ con lớn bé xếp thành một hàng ngay ngắn, cho phép đứa nào ồn ào, bé còn phát cho mỗi đứa một ít lá cây cầm tay.
“Hươu nhát gan lắm, các to kẻo dọa chúng nó sợ. Đây là lá cây cho hươu ăn, lát nữa cứ cầm sát mép rào chắn.
Đợi khi hươu hết sợ, ăn lá cây thì các thể xoa đầu chúng một cái, nhưng tuyệt đối đ.á.n.h dọa nạt chúng, rõ ? Đứa nào ngoan thì mới bánh quy ăn đấy.”
Thấy đám trẻ con ngoan ngoãn lời thật, lớn bên cạnh đều tủm tỉm theo.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Sau đó lũ trẻ rón rén gần chuồng hươu, hai con hươu nuôi bên trong mà ngớt lời trầm trồ kinh ngạc.
“Đẹp quá, hơn con bò nhiều!”
“Oa... Đây là hươu đấy ? Hóa con hươu trông như thế .”
“Hươu con ơi đây , tao cho mày ăn cỏ .”
Tuy Hắc Đản dặn là quá to, nhưng trẻ con vốn hiếu động, lúc đầu còn kìm chế chứ lúc là nhịn nổi nữa.
Đừng là trẻ con, ngay cả lớn thấy cũng vô cùng thích thú.
Họ từng thấy nuôi bò nuôi dê, chứ nuôi hươu thì đúng là đầu tiên tận mắt chứng kiến.
Hai con hươu sống ở nhà Lâm Chấn một thời gian .
Tuy chúng nhát gan nhưng cũng thuộc dạng vô tư vô lo, đến giờ lẽ quen với cuộc sống nuôi nhốt nên cũng còn sợ lạ lắm.
Đặc biệt là con hươu nhỏ, khi quen với việc vây quanh ngắm , nó liền bước đôi móng guốc thon dài lộc cộc gần.
Đôi mắt nhóc tì to tròn ươn ướt, trông vô cùng trong trẻo xinh , hàng mi còn cong vút rõ từng sợi.
Nó thẳng tới mặt Hắc Đản, bởi vì là nó quen thuộc nhất.
Những đứa trẻ khác thấy con hươu nhỏ ăn lá cỏ tay Hắc Đản thì thèm thuồng ghen tị c.h.ế.t .
Đứa nào đứa nấy bắt đầu đủ trò gọi con hươu nhỏ.
“Chụt chụt chụt...” Đây là cách gọi ch.ó con.
“Be be, be be mau qua đây.” Đây là cách gọi dê con.
“Hươu con ơi, hươu con qua đây nào.”
Đủ loại âm thanh thi vang lên, đám trẻ con còn sang chê bai cách gọi của là sai bét.
Con hươu nhỏ điềm nhiên ăn hết nắm lá trong tay Hắc Đản, đôi mắt to tròn đảo một vòng sang những khác.