Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 133: Lộ Đuôi Cáo

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:48:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Các nữ tri thanh lập tức thở phào nhẹ nhõm.

 

“Có chuyện gì thế nhỉ? Sao công an đến đại đội chúng thế ?”

 

“Hình như trộm, đồ đạc trong phòng mấy cô tri thanh trộm khoắng sạch .”

 

Thời tiết tuy nhiều ngại ngoài, nhưng lúc công an làng vẫn thấy, thế là tin tức cứ thế lan truyền ngoài, lục tục kéo đến hóng chuyện.

 

Tuy nhiên vì e dè công an nên họ chỉ dám từ xa dòm ngó, chỉ một ít bạo dạn mới dám tiến gần.

 

Mấy nam tri thanh sự giám sát của công an liền căng thẳng bước lên phía so dấu chân, cuối cùng phát hiện ba kích cỡ chân và kiểu giày khớp với dấu chân .

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Chẳng còn cách nào khác, thời buổi giày dép chỉ từng mẫu mã, đặc biệt là ở nông thôn, hầu hết đều giày vải đế bằng.

 

“Không , , đồ của còn trộm mất đây .”

 

Người lên tiếng là Triệu Tốc.

 

Cao Nhạc béo và cao hơn Triệu Tốc một chút, cỡ giày của cũng to hơn nên khớp với dấu chân.

 

Hai còn lượt là La Nghiệp Thành và một tri thanh cũ.

 

Họ cũng đang sức thanh minh cho bản .

 

“Hiện tại ba đồng chí hiềm nghi lớn nhất, chúng buộc khám cũng như phòng các đồng chí kiểm tra. Đương nhiên việc nghĩa các đồng chí chính là thủ phạm, dù trong làng đông, hiện tại chúng chỉ mới bắt đầu rà soát từ điểm tri thanh thôi.”

 

Tiếp đó, đồng chí công an hỏi nhóm Tống Vi mất đồ: “Đồ đạc của các đồng chí ký hiệu đặc điểm nào dễ nhận ?”

 

Tống Vi gật đầu: “Ở góc bên tờ tiền của , chỗ khuất một chữ Tống.”

 

Cao Nhạc: “Sô-cô-la của thì chắc chắn nhận .”

 

Triệu Tốc: “Chỗ lạp xưởng mất buộc bằng sợi len màu đỏ, cái tính ?”

 

Mã Tiền thực khôn ngoan, trộm đồ nhiều, hơn nữa mục tiêu nhắm đều là những khá giả tiền.

 

Nếu Tống Vi chuẩn từ thì lẽ nhất thời chắc phát hiện mất tiền.

 

thì ai rảnh rỗi ngày nào cũng lôi tiền đếm .

 

Trừ những kẻ thực sự mê tiền như mạng sống, mỗi tối khi ngủ đều đếm đếm một lượt mới an tâm nhắm mắt.

 

Cao Nhạc và Triệu Tốc qua là tính tình xuề xòa, đối với mấy món đồ lặt vặt mất cũng chẳng mấy để tâm.

 

Nếu Tống Vi nhắc nhở, lẽ họ cũng nhận mất tiền, mất thịt và lương thực.

 

Hoặc giả nhận thấy điểm bất thường nhưng cũng chẳng bận lòng, đợi qua vài ngày phát hiện mất tiền cũng khó mà tra , khi đó Mã Tiền an .

 

Bởi vì khi phát hiện trộm đồ, đều tập trung một chỗ, ai cơ hội về phòng tẩu tán giấu tang vật, thế nên lược bỏ nhiều khâu thẩm vấn rườm rà, phía công an điều tra cũng nhanh gọn hơn hẳn.

 

Cuối cùng, trong phòng và của ba nam tri thanh đều tìm thấy đồ mất.

 

“Tất cả tri thanh đều mặt ở đây hết ?”

 

Nếu tri thanh mà là trong làng thì phạm vi mở rộng nhiều như thế sẽ rắc rối.

 

Không đợi Tống Vi lên tiếng, Hứa Lai Đệ giơ tay la toáng lên: “Chưa , còn ba tri thanh ngoài nữa.”

 

Vừa dứt lời thì mấy tri thanh rời lúc nãy trở về.

 

Dân làng xem náo nhiệt ngoài cửa lập tức nhường đường: “Mau mau lên, điểm tri thanh của các cô trộm đấy, đang điều tra, các đồng chí công an tới cả , chỉ còn thiếu mấy các thôi.”

 

Mã Tiền thấy hai chữ công an thì sắc mặt lập tức biến đổi, cả căng thẳng thấy rõ.

 

Hắn bước trong, trong đầu điên cuồng vắt óc nghĩ cách đối phó.

 

bao nhiêu dân làng vây quanh thế , đành c.ắ.n răng bấm bụng bước .

 

Lý Quyên cũng hốt hoảng: “Trộm gì cơ? Thế đồ của ...”

 

Đồ đạc của cô liệu trộm mất chứ.

 

Khi ba xuất hiện ở cửa, tất cả ánh mắt từ trong ngoài đều đổ dồn lên họ.

 

chuẩn sẵn tâm lý nhưng Bạch Vân Kiều vẫn khỏi căng thẳng.

 

“Đồng chí là tri thanh ở đây đúng ? Lại đây so dấu giày một chút.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-133-lo-duoi-cao.html.]

 

Mã Tiền đang điên cuồng nghĩ kế đối phó thì cả liền ngơ ngác: “Dấu... dấu giày gì cơ?”

 

Không là thẩm vấn ? Hắn còn chuẩn sẵn bản thảo những lời cần trong đầu cơ mà.

 

“Cứ qua đây .”

 

Mã Tiền bất an lo sợ theo công an phòng Tống Vi. Nhìn thấy những dấu chân in rõ mồn một trong phòng, cả run rẩy nhẹ một cái, căng thẳng đến mức mồ hôi lạnh túa đầy trán, ánh mắt đảo quanh chột thấy rõ.

 

Hai đồng chí công an thu hết phản ứng của mắt, đưa mắt trong lòng tính toán.

 

“Giày của đồng chí khớp với dấu chân , dẫn chúng sang phòng đồng chí kiểm tra một chút .”

 

Nghe thấy lời , phản ứng của Mã Tiền vô cùng gay gắt.

 

“Không , các dựa cái gì mà đòi khám phòng !”

 

Đồng chí công an: “Hiện tại đồng chí là nghi phạm, việc chúng kiểm tra phòng của đồng chí là hợp lý. Đồng chí xin đừng loạn.”

 

“Tiền thì ai mà chẳng , thịt với lương thực cũng , ai mà bọn họ mất đồ nhận vơ đồ của thành của họ !”

 

Cảm xúc của Mã Tiền phần kích động.

 

Đồng chí công an: “Đồng chí hãy bình tĩnh . Hơn nữa chúng hề với đồng chí là mất tiền, thịt và lương thực đúng ? Sao đồng chí rõ thế?”

 

Dưới ánh mắt sắc như d.a.o cạo của hai đồng chí công an, mồ hôi lạnh của Mã Tiền càng vã như tắm, trong lòng thầm kêu hỏng bét.

 

, ... lúc nãy mấy dân ngoài bàn tán thôi.”

 

“Anh dối.”

 

Bạch Vân Kiều bước phản bác: “Lúc nãy và Lý tri thanh cũng cùng , chúng chẳng thấy ai bàn tán chuyện đó cả?”

 

Lý Quyên cũng gật đầu xác nhận.

 

Mã Tiền thấy cô dám vạch trần , nét mặt lập tức vặn vẹo dữ tợn.

 

“Con khốn, ông đây bao nhiêu chuyện vì mày, bây giờ mày dám hãm hại tao !”

 

Mã Tiền mất kiểm soát cảm xúc, lập tức lao thục mạng tới. Đến cả công an cũng kịp phản ứng, giơ tay định tát thẳng mặt Bạch Vân Kiều.

 

Bạch Vân Kiều thét lên kinh hãi lấy tay che mặt .

 

Thế nhưng cơn đau như dự đoán ập đến, ngược là tiếng thét t.h.ả.m thiết của Mã Tiền vang lên.

 

Tống Vi thong thả thu chân về, liếc kẻ đá bay xa, buông một lời xin chẳng chút thành ý.

 

“Ngại quá nha, sút theo phản xạ thôi.”

 

Các đồng chí công an:.

 

Khỏe, khỏe kinh khủng thật, thế mà thể đá bay một đàn ông trưởng thành xa đến .

 

Đến bọn họ cũng chẳng nổi!

 

“Sô-cô-la của !”

 

Cao Nhạc tinh mắt thấy món đồ rơi từ túi áo của Mã Tiền. Mã Tiền đá bay ngã vật xuống đất, mấy viên sô-cô-la trong túi cũng lăn lóc văng ngoài.

 

“Đồng chí công an, đây chính là sô-cô-la của , dám khẳng định trăm phần trăm.”

 

Hai đồng chí công an lập tức tiến lên khống chế : “Đồng chí , bây giờ đồng chí còn lời nào nữa ?”

 

Đến nước cơ bản thể xác định kẻ cạy khóa trộm đồ chính là Mã Tiền .

 

Thế nhưng tên dù đang đau đớn đến c.h.ế.t sống vẫn c.ắ.n răng sống c.h.ế.t chịu nhận tội: “Bây giờ bệnh viện, bệnh viện!”

 

... kiện cô đ.á.n.h !”

 

“Sô-cô-la chỉ , nhà cũng gửi cho !”

 

Cao Nhạc: “Mày bốc phét! Thứ cứ đường là mua nhé. Bố tao nhà ngoại giao, đống đều là ông mang từ nước ngoài về cho chúng tao, mày xem nhà mày mua ở nào?”

 

Mã Tiền ấp úng nửa ngày chẳng nên lời, tròng mắt đảo liên hồi tính giở trò ăn vạ.

 

“Đồng chí Mã, bất luận thế nào chúng cũng phòng đồng chí kiểm tra, bây giờ chứng cứ rành rành , đồng chí đừng hòng chối cãi!”

 

 

Loading...