Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 132: Báo Công An

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:48:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đợi rời hết, Tống Vi liền trèo qua cửa sổ lẻn phòng của Mã Tiền.

 

Vị trí cửa sổ khá cao, bình thường căn bản thể trèo gây bất kỳ tiếng động nào.

 

Hơn nữa cửa sổ phòng Mã Tiền còn cài then bên trong, nhưng chút trở ngại khó Tống Vi.

 

Cô dỡ phắt luôn cả khung cửa sổ .

 

Khung cửa sổ bằng gỗ lắp cũng dễ dàng.

 

Trèo trong, Tống Vi hề xê dịch bất kỳ đồ vật nào, cô tìm trong tủ đầu giường của Mã Tiền và lôi những món đồ thuộc về Bạch Vân Kiều.

 

Một chiếc yếm lót và hai chiếc khăn tay.

 

“Mẹ kiếp, đúng là thằng đàn ông tởm lợm.”

 

Sở dĩ đó tìm kiếm những thứ là vì sợ đ.á.n.h rắn động cỏ.

 

Bắt bắt tận tay, day tận trán. Tờ tiền mười đồng mà Tống Vi vờ mất chính là cái bẫy, là bằng chứng đanh thép mà cô chuẩn từ .

 

Bọc kỹ đồ đạc xong, Tống Vi tìm tiếp ở một chiếc tủ khác và thấy ngay tờ mười đồng của .

 

Xác nhận thủ phạm chính là Mã Tiền, cô lấy mười đồng đó mà lập tức trèo cửa sổ rời .

 

Trước khi , cô cẩn thận xóa sạch dấu vết, lắp khung cửa sổ nguyên vẹn như cũ.

 

Về đến phòng, việc đầu tiên Tống Vi là châm lửa đốt sạch những món đồ của Bạch Vân Kiều.

 

Đây cũng là điều cô và Bạch Vân Kiều bàn bạc từ . Những thứ Bạch Vân Kiều chắc chắn sẽ cần nữa vì thấy ghê tởm, hơn nữa cũng thể để Mã Tiền cơ hội lôi cô xuống nước vấy bẩn danh tiết, nên nhất định tìm và tiêu hủy sạch sẽ.

 

“Chị Tống Vi ơi.”

 

Tiếng Hắc Đản từ bên ngoài truyền , Lâm Chấn cũng cùng tới.

 

“Vào , hai qua đây?”

 

Lâm Chấn thấy Tống Vi ban đầu còn nở nụ , nhưng nụ môi nhanh chóng tắt ngấm.

 

“Có từng đây ?”

 

Tống Vi kinh ngạc : “Sao ?”

 

Anh chỉ nửa dấu chân nền đất: “Đây là dấu chân đàn ông.”

 

“Với em đang đốt cái gì thế, mùi đúng lắm.”

 

Tống Vi thầm cảm thán, đúng là từng lính khác, trực giác của nhạy bén thật đấy.

 

“Tên cạy khóa tới ? Em thế nào, mất đồ gì ?”

 

Tống Vi: “Mất một tờ mười đồng, em chuẩn báo công an.”

 

Lâm Chấn gật đầu: “Được, để xử lý mùi đồ cháy .”

 

Anh hề hỏi Tống Vi đốt cái gì, thậm chí còn chủ động giúp đỡ, bởi vì tin tưởng Tống Vi tuyệt đối sẽ bao giờ chuyện tổn hại đến vô tội.

 

Khóe môi Tống Vi khẽ nhếch lên, cô lập tức bước khỏi phòng, chuẩn ầm chuyện lên.

 

gõ cửa phòng các thanh niên tri thanh khác: “Hình như phòng trộm , khóa cạy , mau kiểm tra xem khóa cửa phòng vết cạy nào .”

 

“Cái gì, trộm á?!” Giọng sang sảng của Cao Nhạc lập tức gào thét vang trời.

 

“Trộm? Chỗ chúng trộm!”

 

Các tri thanh khác vội vã chạy ùa hỏi han tình hình. Tống Vi đưa ổ khóa của cho xem, chỉ mấy vết trầy xước đó.

 

“Đây đều là vết cạy, mất một tờ mười đồng , mau kiểm tra đồ đạc của .”

 

Một tờ mười đồng là tiền lớn đấy, chuyện đùa!

 

Nghe , những khác cũng vội vàng kiểm tra .

 

Vừa kiểm tra xong, Cao Nhạc và Triệu Tốc đồng loạt hét lên thất thanh.

 

“Khóa của cũng mấy vết xước .”

 

“Của cũng .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-132-bao-cong-an.html.]

Ngoại trừ Cao Nhạc và Triệu Tốc thì những khác .

 

“Mọi mau xem mất đồ gì .”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Hai tức tốc chạy về phòng lật tung hòm xiểng lên kiểm tra.

 

Cao Nhạc: “ cũng mất một tờ mười đồng, thêm hai khúc lạp xưởng, sô-cô-la cũng mất mấy viên.”

 

Sô-cô-la là món thích nhất, quý đến mức nỡ mang chia cho ai. Lần gia đình khó khăn lắm mới gửi cho mấy viên nên nâng niu như báu vật, mỗi ăn xong đều nhớ rõ lượng, thế nên đếm một cái là phát hiện thiếu ngay.

 

Triệu Tốc: “ mất hai tờ mười đồng với mấy tờ phiếu, là phiếu gì thì nhớ rõ lắm, lương thực chắc cũng hụt mất một ít.”

 

Tống Vi: “Tiền và phiếu của các dấu hiệu nhận nào rõ ràng ?”

 

Tống Vi tiếp lời: “Báo công an thôi, tổng tiền của mấy chúng cộng hề nhỏ .”

 

Hứa Lai Đệ thấy mất đồ liền tỏ vẻ nỗi đau của khác.

 

“Bảo , ai bảo ngày thường các cứ thích khoe mẽ cho lắm , giờ thì , trộm dòm ngó nhé.”

 

Tống Vi liếc xéo cô một cái: “Phải , cô nghèo đến mức trộm cũng chẳng thèm dòm ngó.”

 

Hứa Lai Đệ:.

 

Sao sang công kích cá nhân thế .

 

Chuyện chắc chắn báo công an, nhưng hết báo cho đại đội trưởng một tiếng.

 

Đại đội trưởng xong chuyện cũng vô cùng bàng hoàng, ông nghiêm mặt gặng hỏi vài câu, khi xác định đúng là cạy khóa trộm tiền và phiếu, hơn nữa nạn nhân chỉ một , ông chẳng hai lời liền bảo con trai cả đạp chiếc xe đạp cũ kỹ báo án ngay.

 

Trước khi của đồn công an đến, Lâm Chấn đề nghị tất cả cùng tập trung ở phòng sinh hoạt chung của điểm tri thanh sưởi lửa, ai phép về phòng riêng của .

 

“Dựa cái gì chứ?!”

 

Hứa Lai Đệ và La Nghiệp Thành đều phục, đặc biệt là La Nghiệp Thành, Lâm Chấn như kẻ thù đội trời chung.

 

cứ phòng thì nào, là cái thá gì mà dám quản !”

 

Lâm Chấn đối với lời của chẳng hề chút d.a.o động cảm xúc nào: “Bây giờ vẫn xác định ai là kẻ cạy khóa, tất cả những mặt ở đây đều hiềm nghi. Tang vật trộm thể giấu trong phòng, cũng thể đang giấu ai đó.

 

Bây giờ nhất nên ở trong tầm mắt của . Nếu tự ý phòng sẽ dễ nghi ngờ là đang giấu giếm tang vật. Chúng tụ tập một chỗ thế , lát nữa công an tới cũng dễ điều tra, thể nhanh chóng rửa sạch hiềm nghi cho nhất.”

 

“Anh...”

 

Tống Vi khoanh tay ở cửa: “Lúc nãy kiểm tra kỹ thì phát hiện trong phòng dấu chân của tên trộm để . quyền bắt các đối chiếu kiểm tra, chuyện cứ để công an tới xử lý .

 

Mọi chỉ cần đợi một lát để rửa sạch hiềm nghi cho bản , hà tất ầm ĩ lên để cuối cùng tự biến thành nghi phạm, giải thích xong chứ?”

 

rõ mười mươi là do Mã Tiền nhưng chuyện thể huỵch tẹt . Làm như là để giảm bớt rắc rối, lát nữa công an tới chắc chắn sẽ khám xét từng phòng, thế sẽ bớt những khâu thẩm vấn cần thiết.

 

Cao Nhạc và Triệu Tốc giơ tay: “Chúng đồng ý, đằng nào cũng chỉ đợi một lát thôi mà.”

 

cũng đồng ý.”

 

Lưu Lâm Lâm giơ tay: “Cây ngay sợ c.h.ế.t , chẳng sợ.”

 

Cuối cùng, dù La Nghiệp Thành và Hứa Lai Đệ phục nhưng vì sợ rước họa nên cũng chẳng dám bước chân về phòng .

 

Công an đến nhanh, họ cùng đạp xe đạp trở về với Khương Văn Dũng.

 

Sau khi hỏi thăm sơ bộ tình hình, họ liền thẳng phòng Tống Vi.

 

Nhìn nửa dấu chân ở ngưỡng cửa và dấu chân chỉnh đầu giường trong buồng, họ hỏi Tống Vi tại như .

 

Lớp tro mặt đất rõ ràng là chuẩn từ .

 

Tống Vi cũng thẳng thắn thừa nhận.

 

“Lần đầu tiên thấy vết xước ổ khóa là nghi ngờ cạy khóa . Về luôn đề cao cảnh giác, mỗi buổi sáng khi rời đều rắc một lớp tro mỏng ở vài vị trí trong phòng để lưu dấu chân.”

 

Nền đất trong phòng vốn dĩ màu xám xịt, rắc một ít tro mờ dễ nhận , cộng thêm căn nhà đất khi đóng cửa sổ thì tối tăm. Tên trộm khi ăn cắp đồ tâm trạng luôn thấp thỏm lo âu, căn bản sẽ chú ý chân, thế nên dễ để dấu chân mà kinh động đến đối phương.

 

Công an Tống Vi bằng ánh mắt tán thưởng.

 

Không chỉ chỗ đầu giường, nơi cô cất lương thực cũng rắc một ít tro nên đều lưu dấu chân.

 

“Dấu chân chắc là của đàn ông để , phiền mấy đồng chí nam tri thanh bước lên so sánh nhé.”

 

 

Loading...