Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 131: Bị Trộm
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:48:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Con sói con lớn hơn mở mắt , đôi mắt xanh biếc phủ một lớp màng mờ ảo như làn sương sớm.
Thứ gọi là màng mắt xanh, đợi đến khi sói con tròn tháng sẽ dần biến mất.
Sau khi con đầu đàn mở mắt, con thứ hai cũng rúc tới rúc lui trong lòng Tống Vi, ư ử hé mở đôi mắt nhỏ.
Hai cục bông mập mạp mọc một lớp lông xám mềm mại, trông xù như nhím nhỏ.
Tống Vi khẽ nhéo đôi tai mềm oặt của chúng: “Ngoan nhé, giờ tao nuôi chúng mày, lớn lên chúng mày nuôi tao đấy.”
Tống Vi câu bắt sói nuôi mà chẳng thấy ngượng miệng chút nào.
“Ẳng ẳng”
Tiếng kêu của sói con tuy còn non nớt nhưng lực.
Ngày nào cô cũng mang đồ ăn ngon về cho con hươu , thỉnh thoảng còn trộn thêm vụn quả óc chó, bã khoai lang và cám lúa mạch.
Thời buổi còn ăn khoai lang để no bụng, con hươu ăn uống còn sung sướng hơn cả hươu hoang dã, sữa dĩ nhiên cũng dồi dào.
Hai nhóc tì ngoài ngày đầu tiên đói thì những ngày đều ăn no nê, thậm chí Hắc Đản còn uống ké một ít sữa.
Hai con sói con bây giờ tuy đầy mười ngày tuổi nhưng lớn hơn lúc mới sinh cả một vòng, móng vuốt nhỏ cũng cứng cáp hơn hẳn.
Nhét hai con sói con mở mắt túi vải, Tống Vi đang định gùi đống quả hái rời thì bỗng cảm thấy phía vật gì đó ném tới.
Khoảnh khắc xoay đầu , Tống Vi giơ tay bắt gọn, hóa là một quả thông.
Nhìn theo hướng quả thông bay tới, một chú sóc nhỏ quen thuộc đang cành cây, đôi mắt ti hí trừng trừng cô đầy giận dữ.
Tống Vi:.
Ồ hô, trộm kho lương thực của sóc con bắt quả tang tại trận .
Nhóc con tức giận nhảy nhót lộn nhào cành cây, trong miệng ngừng phát tiếng chít chít the thé chói tai.
Tuy Tống Vi hiểu tiếng loài thú, nhưng đoán thôi cũng con sóc đang c.h.ử.i bới thậm tệ lắm.
Tống Vi nghĩ bụng: Kệ, hiểu nghĩa là nó c.h.ử.i .
“Chít chít!”
“Khụ... Tuy rằng móc kho lương của mày là tao đúng, nhưng đến cũng đến , tao xách giỏ về thì cũng chẳng .”
“Chít chít!”
Sóc nhỏ rít lên giận dữ.
nó cũng chỉ dám cây bất lực gầm gừ, bởi vì kích thước cơ thể là nó tự hiểu ngay đ.á.n.h Tống Vi.
Tống Vi ngẫm nghĩ một lát, bèn thò tay túi áo lấy một ít đồ khô rang chín: quả óc chó, hạt thông, hạt dưa, đậu phộng...
Cô bốc một nắm to đặt lên mấy chiếc lá khô.
“Tuy thất đức một tí, nhưng tao sẽ trả nhé.”
Nói xong, cô cõng gùi co giò chạy biến. Trả là chuyện bao giờ , mày cứ tức giận một lát tìm kho lương khác nhé.
Tống Vi lưng , một quả thông khác nhắm thẳng cô ném tới.
Lần Tống Vi nhanh nên ném trúng.
Sóc nhỏ nổi cơn thịnh nộ hồi lâu, cuối cùng chỉ thể trèo dọc theo cây xuống kiểm tra kho lương của , đó tức tối ôm đuôi lăn lộn xoay vòng vòng nền tuyết.
Mảnh tuyết trắng nó giẫm đạp văng tung tóe khắp nơi.
Cuối cùng nó cũng xốc tinh thần, dù chuyện cướp kho lương cũng chẳng đầu xảy . Có điều cướp kho của nó là những con sóc khác, nó còn thể lao đ.á.n.h một trận sống mái.
cái kẻ to xác nó căn bản đ.á.n.h , thế nên mới uất ức đến mức .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Nó chạy tới chỗ Tống Vi để đồ rang, tuy lượng ít nhưng bản tính thích tích trữ lương thực khiến con sóc nhỏ lải nhải c.h.ử.i bới nỡ vứt bỏ đống hạt .
Thế nhưng khi gần, sóc nhỏ liền phát hiện điểm khác biệt.
Hạt thông khi rang chín nứt một khe nhỏ, nhân hạt thông thơm phức bên trong khác với những hạt nó từng ăn đây.
Sóc nhỏ ôm một hạt thông, dễ dàng dùng hai chiếc răng cửa c.ắ.n vỡ vỏ, đó khều nhân hạt thông bên trong nhét mồm nhai nhồm nhoàm.
Chỉ một miếng thôi mà mắt nó sáng rực lên. Nó hùng hục c.ắ.n vỡ thêm mấy hạt thông nữa, c.ắ.n mở một củ đậu phộng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-131-bi-trom.html.]
Đậu phộng cũng khác hẳn những thứ nó từng ăn !
Sóc nhỏ vui sướng đến mức chiếc đuôi xù vểnh tít lên cao.
Nó vội vàng nhét tất cả thức ăn hai bên má, nhét đến mức hai má phúng phính tròn vo, to hơn cả hình của nó, đến khi nhét thêm nữa mới chịu dừng .
Chỗ còn vẫn còn một ít, nó tiếc nỡ vứt bèn tìm một chỗ giấu tạm .
Giấu xong, sóc nhỏ vội vàng tha đống thức ăn phi nhanh về tổ, trút hết hàng hớt hải chạy về nhét nốt còn .
...
Tống Vi chột chạy một mạch, thấy con sóc đuổi theo mới thở phào nhẹ nhõm. Cô khẽ nắn nắn hình núc ních thịt của hai con sói con, đó chặt thêm ít củi, như thường lệ hái thêm một ít lá cây cho hươu mới cõng cả đống đồ về làng.
Suốt dọc đường cô đều chăm chú quan sát xem thỏ rừng gà rừng nào , tiếc là vận may , chẳng gặp con nào.
Thịt ở nhà đều ăn hết sạch . Con dê rừng tuy to nhưng sức ăn của cô và Lâm Chấn đều nhỏ, sớm đ.á.n.h chén sạch bách.
Mấy ngày nay ăn uống thanh đạm quá, cô thèm thịt .
Khổ nỗi chẳng con mồi nào cho cô bắt.
Chỉ tiếc nuối chừng hai giây, cô vui vẻ trở .
Sa đọa quá , kiếp chỉ cần ăn chút thức ăn bình thường thôi là cô thể vui sướng cả ngày, bây giờ dám mơ tưởng ngày nào cũng thịt ăn.
Tự phỉ nhổ suy nghĩ của xong, Tống Vi mang tâm trạng vô cùng thoải mái trở về điểm tri thanh.
Vừa mở cửa bước , bước chân Tống Vi chợt khựng .
Nụ mặt cô cũng tắt ngấm, ánh mắt dán chặt nửa dấu chân in ngưỡng cửa.
“Hừ... Cứ tưởng mày bỏ cuộc chứ.”
là một kẻ nhẫn nhịn thật đấy, trôi qua bao nhiêu ngày mới chịu tay.
Ngay đó, Tống Vi giữ vẻ mặt bình thản bước phòng, đặt gùi củi xuống quanh một lượt. Số tiền cất trong ngăn kéo mất mười đồng, lương thực cũng vơi một ít, nhưng trộm lấy ít, nếu để ý kỹ thì căn bản thể phát hiện .
“Tống tri thanh.”
Bạch Vân Kiều gõ cửa phòng cô.
“Vào .”
“Tống tri thanh, tới . Chắc là tới sáng nay lúc chúng đều ngoài sang nhà họ Lâm xem náo nhiệt.”
“Có mất đồ gì ?”
Sắc mặt Bạch Vân Kiều xanh mét: “Bột mì trắng của chắc vơi một ít, nhưng cái đó khó kiểm tra, còn mất thêm một chiếc khăn tay dùng nữa.”
“Hôm nay giả vờ ốm, để Mã Tiền và Lý Quyên đưa ngoài...”
“Được.”
Bạch Vân Kiều ngã bệnh, Mã Tiền với phận kẻ bám đuôi nịnh bợ chắc chắn sẽ xun xoe tới săn sóc.
Để Lý Quyên cùng chủ yếu là sợ Mã Tiền thừa cơ giở trò với Bạch Vân Kiều, Lý Quyên theo thì dám manh động.
Diễn xuất của Bạch Vân Kiều quả thực đạt, Mã Tiền quả nhiên là đầu tiên chú ý tới.
“Bạch tri thanh, cô thế?”
Mặt Bạch Vân Kiều cắt còn giọt máu, giọng lộ rõ vẻ yếu ớt: “ đau bụng quá, Mã tri thanh mau đưa đến trạm xá thôn khám với...”
Bàn tay nắm lấy khiến cõi lòng Mã Tiền rạo rực, chẳng thèm suy nghĩ liền gật đầu đồng ý ngay tắp lự.
“ bận trông mấy con cún rời , Lý tri thanh cũng giúp một tay đưa cô khám nhé. Mã tri thanh dẫu cũng là nam tri thanh, vài chuyện cũng tiện chăm sóc.”
Lý Quyên nghĩ ngợi nhiều liền nhận lời ngay.
“Được, cùng.”
Mã Tiền trong lòng thầm mắng Tống Vi nhiều chuyện bao đồng: “Không cần , phiền quá, một là .”
Khóe miệng Tống Vi nở nụ : “Có gì mà phiền, bây giờ vốn dĩ cũng chẳng việc gì .”
Lý Quyên bước tới đỡ lấy Bạch Vân Kiều, Bạch Vân Kiều mặt mày tái nhợt gần như tựa hẳn cô, đôi mắt cụp xuống lóe lên tia lạnh lùng.