Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 13: Bàn Bạc
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:42:12
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bà nội ơi, đến nhà !”
Tiếng trẻ con the thé vang lên khá lớn, xem công việc của nhà đại đội trưởng cũng bận rộn ghê.
Tống Vi thầm nhủ trong lòng, cánh cổng gỗ mặt cọt kẹt mở .
Người mở cửa là thím Hạnh Hoa, vợ của đại đội trưởng.
Bà thấy hai cô gái trẻ cổng, đặc biệt là khi ánh mắt lướt qua chiếc giỏ tay bọn họ, gương mặt lập tức nở một nụ thật tươi.
“Kìa, tri thanh Lý với tri thanh Tống đấy , hai đứa tới đây thế , mau mau nhà .”
Trong sân nhà họ, một thằng nhóc chừng ba tuổi đang cởi truồng tũn tĩn trong chậu nước, cũng tò mò rướn dài cổ ngó nghiêng phía cổng.
Tống Vi đưa chiếc giỏ cho thím Hạnh Hoa: “Thím ơi, đây là nấm hôm nay cháu lên núi hái , mang sang biếu nhà thêm một món canh, thím đừng chê nhé ạ.”
Nụ của cô ngọt ngào, miệng lưỡi khéo léo, cái bộ dạng tươi tắn dễ mến ai mà chẳng thấy vui vẻ trò chuyện cùng cơ chứ.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Thím Hạnh Hoa từ chối lấy lệ hai câu, thấy cũng chẳng thứ gì quá đắt đỏ quý giá nên liền vui vẻ nhận lấy.
“Mấy đứa thật là, khách sáo thế cái gì ? Mau nhà , chuyện gì thì trong .”
Lý Quyên cũng nhanh chóng đưa túi trứng gà của .
Thằng nhóc trần như nhộng chạy lon ton tới liền Tống Vi nhét cho một viên kẹo ngọt, lập tức tít mắt sướng rơn cả .
“Gớm, cho thằng bé kẹo chi cho tốn kém .”
Thím Hạnh Hoa ngoài miệng thì trách yêu như , nhưng nụ gương mặt càng lúc càng tươi rói.
Chẳng là vì tham lam chút lợi nhỏ, mà con cháu nhà thì thương xót, thấy khác yêu quý để tâm đến đứa nhỏ nhà thì lớn ai mà chẳng mát lòng mát .
“Có đáng bao nhiêu tiền ạ, kẹo cũng rẻ thôi mà thím.”
Lý Quyên vốn giỏi ăn , chỉ nép một bên Tống Vi đối đáp trôi chảy với vợ đại đội trưởng, trong lòng thầm bái phục cô sát đất.
Bảo cô tự tới tìm đại đội trưởng chuyện thế thì cô tuyệt đối dám mở lời , đại đội trưởng ở trong làng uy nghiêm lắm chứ đùa .
Mọi đang trò chuyện rôm rả thì đại đội trưởng từ gian nhà trong bước . Trên vai ông khoác hờ chiếc áo khoác màu xanh sẫm, miệng ngậm tẩu t.h.u.ố.c lào, nheo mắt hai cô gái.
“Hai cô tới đây việc gì thế?”
Thím Hạnh Hoa liếc xéo chồng một cái: “Xem cái ông ăn kìa, mặt mày cứ xầm xì định dọa dẫm ai đấy hả?”
Đại đội trưởng nghẹn lời, vội hạ tẩu t.h.u.ố.c xuống trừng mắt lườm bà vợ bộc trực của .
“Đại đội trưởng, cháu sang hỏi thăm chú một chút, mảnh đất tự lưu phía viện tri thanh của chúng cháu , liệu chúng cháu thể tự khoanh riêng một góc sân nhỏ ạ?”
Đại đội trưởng nhíu mày. Chuyện bên chỗ thanh niên tri thanh là thứ ông ngại dính nhất, bởi vì đám chuyện phiền toái rắc rối thật sự quá nhiều.
Thế nhưng liếc túi trứng gà cùng giỏ nấm mập mạp tay vợ , ông thấy đau đầu.
Đồ thì lỡ nhận , giờ mà thẳng thừng từ chối ngay thì khó coi quá.
“Hai cô tính toán thế nào, tự dưng nghĩ đến chuyện khoanh sân riêng?”
Tống Vi lập tức kéo Lý Quyên lên phía , gương mặt lộ rõ vẻ đầy bất bình kể đầu đuôi câu chuyện xảy lúc chập tối.
Cô đặc biệt nhấn mạnh chuyện Lý Quyên bỏ bao nhiêu công sức vất vả để chăm bẵm luống rau nhỏ đó.
“Chú xem, luống rau do chính tay vất vả cày cuốc chăm bón, những khác chẳng mó tay việc gì nhưng đến lúc ăn thì thi vặt. Mấu chốt là hái ăn thì thôi , bỏ mồm nuốt trôi mà chẳng một câu cảm ơn t.ử tế, mở miệng chỉ trích Lý Quyên keo kiệt hẹp hòi. Thế thì ai mà chịu cho thấu chứ ạ?
Hơn nữa như thế sẽ dễ dung túng cho thói lười biếng của bọn họ, cứ ỷ hết chịu thương chịu khó. Lâu dần thì còn ai bỏ công bỏ sức trồng rau nữa ạ.”
Lý Quyên trúng chỗ tủi , vành mắt đỏ hoe lên.
Cô thật sự cảm thấy vô cùng uất ức, mà ngay cả thím Hạnh Hoa bên cạnh xong cũng thấy bất bình cho cô .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-13-ban-bac.html.]
Người ở nông thôn hiếm ai lười biếng thực sự, đặc biệt là đối với vườn rau của gia đình .
Cứ thử đặt bản cảnh đó mà xem, nếu kẻ nào dám mò vườn rau nhà bà hái trộm còn mắng bà bủn xỉn, thím Hạnh Hoa thể chống nạnh mắng c.h.ử.i kẻ đó suốt mười con phố chứ!
“Mấy đứa tri thanh vô lý thế ! Rau đổ mồ hôi sôi nước mắt trồng , dựa cái gì mà bọn họ tự tiện hái mất? Thèm ăn thì tự vác xác mà trồng!”
“ thế đấy ạ, cho nên cháu với đồng chí Lý mới sang đây nhờ đại đội trưởng xem xét, liệu chúng cháu thể tự khoanh một khoảnh sân nhỏ . Chứ nếu bọn họ cứ tiếp tục như mãi thì Lý Quyên chẳng dám trồng rau nữa, mà cháu cũng chẳng dám trồng luôn.”
Đại đội trưởng rít một t.h.u.ố.c lào, lông mày nhíu chặt . Ông thật ngờ ở viện tri thanh xảy cái trò hề nực .
“Để suy nghĩ xem .”
Thím Hạnh Hoa liền chen : “Còn nghĩ ngợi gì nữa chứ, chẳng qua chỉ là khoanh một góc sân nhỏ thôi mà. Đất tự lưu viện tri thanh rộng mênh m.ô.n.g bát ngát như thế, vướng bận gì ai .”
Đại đội trưởng lườm bà một cái: “Bà thì hiểu cái gì! Chuyện cứ khua môi múa mép một câu là xong ngay . Còn lắng ý kiến của các thanh niên tri thanh khác nữa chứ. Mà cho dù cho khoanh thì khoanh diện tích bao nhiêu cũng quy củ đàng hoàng, thì loạn cào cào hết cả lên.”
“Chúng cháu dám xin nhiều ạ, chỉ xin đúng ba phần đất sát ngay phòng của là ạ.”
Lý Quyên cũng vội vàng gật đầu lia lịa tán thành.
Đại đội trưởng bập bập tẩu t.h.u.ố.c nhả một làn khói: “Được , để tính toán xem , hai cô cứ về .”
Chỉ cần ông thẳng thừng từ chối thì chứng tỏ chuyện mười phần nắm chắc bảy tám phần thành công. Tống Vi cũng nán lâu, để chỗ nấm tươi, xách chiếc giỏ chào tạm biệt thím Hạnh Hoa cùng Lý Quyên về.
Sau khi hai rời , thím Hạnh Hoa đống nấm rừng mập mạp béo tròn trong rổ mà khép miệng.
“Chỗ đủ cho cả nhà ăn hai ngày liền đấy. Cô Tống kể cũng điều khéo léo ghê, nấm biếu là loại ngon mẩy.”
Nhà bọn họ dạo bận rộn nên ai rảnh rỗi lên núi hái nấm cả.
Cô con dâu của đại đội trưởng cũng cầm một cây nấm lên ngắm nghía, tươi rói: “Nấm mọc thật đấy bu ạ. Chiều mai con cũng lên núi hái một chuyến xem .”
“Lên núi hái nấm , bà nội ơi cháu cũng !” Thằng nhóc con đang ngậm kẹo trong miệng, thấy bảo lên núi liền nhảy cẫng lên hào hứng.
“Được , mai để cháu dắt cháu .”
Đại đội trưởng trừng mắt lườm bà vợ : “ dặn bà bao nhiêu , đừng nhận đồ linh tinh của .”
Đã nhận đồ của thì ắt giải quyết việc, cái bà vợ bộc trực chê chồng đủ bận rộn chứ!
Thím Hạnh Hoa lườm ông một cái sắc lẹm: “Ông tưởng ngốc chắc? Nấm núi đầy rẫy , cũng chẳng thứ gì vàng bạc quý giá. Việc hai đứa nhỏ nhờ ông giải quyết cũng chuyện gì to tát phạm pháp. Bọn chúng mà dám mở miệng đòi ông chuyện trái khoáy, đập thẳng cái giỏ mặt chúng nó đuổi về .”
Người nhà quê da mặt dày dặn, huống hồ khác dám mặt dày mở miệng nhờ vả chuyện khó chồng bà thì bà cũng chẳng ngại gì mà quẳng thẳng đồ mặt bọn họ.
“Cái chuyện của con bé Lý tri thanh cũng là do đám tri thanh khác sống quá trơ trẽn mà . Thì cũng giống như đại đội hồi cùng chung công việc , cứ mấy xúm một chỗ là y như rằng kẻ giở trò khôn lỏi lười biếng, cho những chăm chỉ cũng nản lòng chẳng nữa.
Ông xem, giờ đổi cách tính điểm công theo từng đầu việc một cái, vì điểm công của chính nên đứa nào dám lười biếng trốn việc nữa ? Chẳng hai chuyện đều cùng một đạo lý đó ?”
Thím Hạnh Hoa hôm nay khá thiện cảm với Tống Vi và Lý Quyên, nhận đồ nên bà cũng vui vẻ đỡ cho bọn họ vài câu.
“Thôi , , ngày mai sẽ sang bên đó xem .”
“Mà , con bé Tống tri thanh từ trạm y tế về cảm giác như biến thành một khác hẳn nhỉ, tự dưng thấy hoạt bát, dễ mến hẳn .”
Cô con dâu nhỏ giọng thắc mắc: “Có khi nào là kích động chuyện gì bu?”
Thím Hạnh Hoa xua tay: “Chắc . Bu đồn chuyện con bé Tống nhảy sông là thêu dệt bậy bạ đấy, là lỡ chân trượt ngã xuống nước thôi. Hơn nữa nó bám theo thằng La tri thanh chẳng qua là vì đó trót cho thằng đó mượn quá nhiều phiếu, trong lòng ấm ức cam tâm đòi thôi mà.”
Cô con dâu mở to hai mắt ngạc nhiên: “Lại cả chuyện như thế nữa cơ ạ?”
“Chứ nữa, bu kể cho mà ...”
Nhìn hai đàn bà trong nhà càng buôn chuyện càng hăng say, đại đội trưởng chỉ câm nín: “...”
Đám đàn bà cả ngày việc gì mà rảnh rỗi buôn dưa lê đến thế !