Lâm lão nhị lạnh lùng sa sầm mặt mũi, trực tiếp dắt vợ, con gái và con trai thẳng trong phòng, ông quyết tâm thèm dính dáng mớ bòng bong nữa.
“Mẹ, từ nay về chuyện của con Tiểu Thảo với thằng Hữu Tài nhà con cần nhúng tay nữa.”
Nghe thấy lời , Lâm Tiểu Thảo là vui mừng nhất.
Cô bé luôn cảm thấy ánh mắt bà nội chẳng khác nào một con lợn chờ ngày lên thớt, dường như thể đem cô bé bán bất cứ lúc nào.
Kết cục của chị gái cô bé rành rành ngay mắt, thế nên đó Lâm Tiểu Thảo mới sốt sắng tìm một chỗ dựa gả cho xong chuyện.
Cô bé thậm chí còn chẳng dám tin tưởng bố , bởi vì bố cô bé xưa nay lúc nào cũng răm rắp lời bà nội.
Lâm lão thái dám tin đứa con trai thứ hai của , dường như thể chấp nhận nổi sự thật khiến nét mặt vặn vẹo cả .
“Mày... Mày cái gì?!”
Không chỉ bà , những khác trong sân nhà họ Lâm cũng kinh ngạc sang.
Lâm lão nhị hai mắt đỏ ngầu, hai nắm đ.ấ.m buông thõng bên hông siết chặt .
“ , nhà chi hai chúng phân gia ở riêng!”
“Mẹ thiên vị cả, thôi, cả nhà chúng đều nhường nhịn , kính trọng . Hồi nhỏ chỉ cho một học sách, cả nhà chúng nai lưng để nuôi .
Về cả xưởng dệt công nhân, tiền lo lót chạy chọt, tiền thuê nhà đều do chúng gom góp từng đồng từng cắc đưa cho, đem bộ tiền phụ cấp Lâm Chấn gửi về trợ cấp hết cho cả.
Những chuyện đó đều c.ắ.n răng nhận hết, nhưng tại còn cấu kết với đám ngoài hại con gái lớn nhà nông nỗi đó? Nó là cháu gái ruột của , gọi là bà nội ngần năm trời đấy!
Chẳng lẽ chỉ cả mới là con trai của , còn chúng thì ? Chúng con sinh ?!”
Cảm xúc kìm nén bao nhiêu năm trời của Lâm lão nhị bùng nổ dữ dội, tựa như một con sư t.ử đang nổi cơn thịnh nộ.
Lâm lão thái cũng dọa cho khiếp vía.
ngay đó là cơn thẹn quá hóa giận bùng lên.
Bà lao thẳng tới, vung từng cái tát liên tiếp mặt đứa con trai thứ hai:
“Đồ bất hiếu, cái đồ bất hiếu ăn cháo đá bát , tao đẻ cái thứ lòng lang sói như mày cơ chứ!
Bố mày là cái thứ chẳng màng thế sự, mày tưởng bà già mang nặng đẻ đau mười tháng là dễ dàng lắm ? Đẻ tụi mày dễ lắm ? Nuôi tụi mày khôn lớn dễ lắm chắc?
Cực khổ nuôi nấng mấy em tụi mày trưởng thành, giờ , sang trách móc tao! Cái đám nhà họ Lâm tụi mày là một lũ vong ân bội nghĩa, chẳng lấy một đứa hồn!”
Nói mãi, Lâm lão thái liền bệt xuống đất đập đùi than om sòm. Giờ phút , nhà họ Đặng đều dạt sang một bên, biến thành mâu thuẫn nội bộ của nhà họ Lâm.
“Đủ !”
Lâm lão đầu nãy giờ vẫn trốn trong nhà cuối cùng cũng bước .
Ông lạnh mặt chắp tay lưng, vẻ mặt lộ rõ sự mất kiên nhẫn.
Ánh mắt của lập tức đổ dồn về phía ông .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-129-doi-phan-gia.html.]
Lâm lão đầu gõ gõ tẩu thuốc, ánh mắt nặng trĩu về phía Lâm lão thái đang ăn vạ đất:
“Bà đừng chuyện quá đáng quá. Cái nhà mang họ Lâm chứ họ Dương, Dương Mai Hoa, năm đó bà gả cho trong cảnh thế nào thì tự trong lòng bà rõ nhất. lười so đo tính toán nhưng bà cũng đừng đè đầu cưỡi cổ từng đứa con trai của mà hút máu.”
Lâm lão thái bệt đất ngơ ngác ông .
Nửa ngày bà mới run giọng hỏi: “Ông... Ông ý gì?”
Lâm lão đầu chắp tay lưng, gương mặt già nua của Lâm lão thái, những chấp niệm và tình cảm tha thiết thời trai trẻ từ lâu tan biến theo năm tháng.
Sau khi đứa con trai đầu lòng qua đời, ông tỉnh ngộ phần nào, tình cảm dành cho phụ nữ cũng dần dần mài mòn cạn kiệt.
Đây cũng là quả báo của ông , nhưng ông đủ dũng khí để đối mặt, thế nên mới chọn cách thu rụt cổ , như thể chỉ cần mắt thấy thì những chuyện phiền lòng sẽ tự khắc tồn tại nữa.
“ ý gì tự bà hiểu rõ. Cả nhà thằng ba ép c.h.ế.t , bây giờ bà còn thế nào nữa?”
Nghe qua là bên trong ẩn tình lớn .
Tất cả đều dỏng tai lên, hy vọng hóng thêm nhiều chuyện thâm cung bí sử hơn nữa.
Lâm lão thái tức đến mức thở dốc dồn dập, ngón tay run rẩy chỉ thẳng mặt Lâm lão đầu...
Thế nhưng Lâm lão đầu chẳng buồn thêm lời nào, chỉ mang vẻ mặt âm u trầm lặng, chắp tay lưng trong nhà.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Lâm lão nhị liếc bố một cái, dắt díu vợ con thẳng tìm Lâm lão đầu.
Ông phân gia, giống hệt như thằng ba năm xưa.
Mẹ chắc chắn sẽ đồng ý, thì ông tìm bố.
Năm đó thằng ba phân gia cũng là nhờ Lâm lão đầu gật đầu thì mới dọn ngoài .
Lâm lão đầu xưa nay cơ bản chẳng màng chuyện trong nhà họ Lâm, nhưng một khi ông thực sự quyết định việc gì thì Lâm lão thái cũng thể đổi .
Ông là một con vô cùng mâu thuẫn.
Lâm Chấn và cả Hắc Đản đều chút tình cảm nào với Lâm lão đầu.
Tống Vi thực sự vô cùng tò mò rốt cuộc chuyện năm xưa là thế nào, giọng điệu của Lâm lão đầu thì dường như việc Lâm lão thái gả cho ông năm đó uẩn khúc gì đó?
Đáng tiếc là những bên còn cãi cọ ầm ĩ nữa, nhà họ Đặng cũng Đặng Xuân Hoa lựa lời dỗ dành khuyên can về.
Tuy nhiên khi rời , Đặng lão thái vẫn vung tay tát cho Đặng Xuân Hoa mấy cái bạt tai nảy lửa:
“Cái thứ vô dụng ăn cây táo rào cây sung, mày nhớ kỹ cho bà già , tìm cách mà giữ chặt thằng Lâm Đại Hải , bằng mày sinh con đẻ cái cho nó còn bản nó ở ngoài sung sướng phơi phới, đến lúc đó thì đúng là sôi hỏng bỏng chẳng vớt vát cái gì !”
Tiếc là hôm nay Lâm Đại Hải về, bằng bà dễ dàng rời như thế.
Trò vui nhà họ Lâm tạm thời lắng xuống.
Còn vì là tạm thời ư, chuyện phân gia dự chừng sẽ còn ầm ĩ một thời gian dài nữa.