Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 128: Bí Mật Năm Xưa Bị Phanh Phui

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:48:42
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nếu chỉ mấy lời , ai nấy đều sẽ nghĩ bà nhà họ Đặng là một hết lòng thương con gái.

 

Chẳng thế mà trong đám đông xem xì xào bàn tán:

 

“Không đấy, nhà họ Đặng cũng thương con gái ghê, tin Đặng Xuân Hoa chịu ấm ức là chạy sang đòi công bằng cho nó ngay.”

 

Vương đại nương thấy liền nhổ toẹt vỏ hạt dưa trong miệng , bĩu môi:

 

“Nói nhảm, cái mụ già thuần túy là mượn cớ đến đây để tống tiền đòi bồi thường đấy.”

 

Tống Vi thực cũng phần nào, nhưng đám thanh niên như Cao Nhạc thì vẫn hiểu lắm.

 

“Ơ? Sao em như thể nhà họ Đặng thực sự đến để trút giận cho thím Đặng ạ?”

 

Vương đại nương bĩu môi: “Mấy đứa tụi mày vẫn còn non và xanh lắm.”

 

“Cái mụ họ Đặng nếu thực sự cho con gái thì chẳng ầm ĩ với thông gia mặt bàn dân thiên hạ thế . Trước đây cả năm trời thấy nhà họ Đặng bước chân đến thăm con gái nào .

 

Bây giờ Đặng Xuân Hoa vẫn là dâu trưởng nhà họ Lâm, bà ầm lên thế thì Đặng Xuân Hoa sống nổi ở cái nhà nữa? Vả tụi mày xem lời bà kìa, quan trọng là trút giận báo thù cho con gái ? Trọng điểm ở hai chữ bồi thường kìa.”

 

chẳng Đặng lão thái bảo cho nhà họ Lâm vay tiền ? Kể cả họ đến đòi nợ thì cũng là chuyện bình thường mà.”

 

Một bà thím khác lên tiếng: “Xì, tưởng nhà họ Đặng bụng thế chắc.”

 

Bà thím bĩu môi : “Thời trẻ tao với nhà họ Đặng ở cùng một làng, cái nhà ích kỷ tiếng, đoán chừng là thấy Lâm Đại Hải cơ hội công nhân thật, dù chỉ là công nhân thời vụ thì cũng là công nhân đàng hoàng.

 

Vớ thằng con rể công nhân thì nhà họ Đặng cũng mát mặt, nhưng với tính cách ki bo bủn xỉn của cái nhà đó mà tao , nhà họ Đặng chịu chi tiền chắc chắn đưa điều kiện gì đó , dĩ nhiên con Đặng Xuân Hoa ở giữa chắc chắn cũng góp ít công sức.”

 

Mấy trẻ tuổi xong đều lộ vẻ suy ngẫm.

 

Bên , Lâm lão thái như thể tri âm tri kỷ của họ, lập tức bóc mẽ sự thật:

 

“Con mụ khốn nạn, mày còn dám nhắc đến chuyện vay tiền , tao nhổ ! Có nhà thông gia nào cho vay tiền mà bắt nhà tao gả một đứa con gái cho thằng cháu ruột đ.á.n.h c.h.ế.t hai đời vợ của mày hả?

 

Một đứa con gái nhà lành nhà tao gả sang đó chịu bao nhiêu đày đọa, giờ biến thành cái dạng ma ma, tiền đó là dùng cháu gái tao đổi lấy mà mày còn dám bắt tao trả , tao nhổ !”

 

Hít...

 

Lời thốt , đám đông vây quanh hóng chuyện ai nấy đều hít một khí lạnh, trừng to hai mắt.

 

Vợ chồng Lâm lão nhị thì c.h.ế.t sững tại chỗ, ngay đó là những tiếng gầm thét gào bùng nổ:

 

“Mẹ, con gái lớn nhà con gả cho cái thằng độc già đó là để đổi tiền cho cả dùng ? Hồi đó như thế!”

 

Đặng lão thái nhổ một bãi nước bọt mặt Lâm lão thái:

 

“Đừng như mày là bằng! Năm đó tao mới mở miệng nhắc tới là con mụ khốn nạn nhà mày gật đầu đồng ý cái rụp, chẳng thèm do dự lấy một giây. Bà đây sống đến ngần tuổi mới thấy một bà nội mà tàn nhẫn độc ác như mày đấy, chính mày tự gật đầu đồng ý còn gì!”

 

“Vãi chưởng...”

 

Trên căn gác lửng nhỏ, mấy trẻ tuổi suýt nữa thì rơi cả đống hạt dưa tay.

 

Họ ngờ hai phun một tin tức chấn động đến mức .

 

Những chuyện nhà họ Lâm và nhà họ Đặng đúng là đổi mới luôn cả giới hạn đạo đức của con .

 

“Họ còn là con nữa ?”

 

Lâm Chấn những kẻ sân nhà họ Lâm, trong mắt ngập tràn vẻ chán ghét cùng cực.

 

Tống Vi cũng màn kịch bên , nhà họ Đặng lao ẩu đả với nhà họ Lâm. Trừ Lâm lão đầu vẫn trốn tiệt trong phòng lộ diện, Lâm lão thái đ.á.n.h với Đặng lão thái, con trai Lâm lão thái thì đ.á.n.h với con trai Đặng lão thái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-128-bi-mat-nam-xua-bi-phanh-phui.html.]

 

Thế nhưng vợ chồng Lâm lão nhị lúc vẫn hồn cú sốc về chuyện của đứa con gái cả.

 

Rõ ràng... Rõ ràng năm đó chẳng vì con gái lớn và gã đàn ông già gặp sự cố ngoài ý nên thấy hết thể, cộng thêm gã chịu chi một khoản tiền sính lễ khá hời, sự khuyên bảo ngon ngọt của thì họ mới đồng ý gả con gái ?

 

ngờ đằng ẩn chứa chuyện tày đình thế , hóa ... Hóa tất cả những chuyện đó đều là cái bẫy do Lâm lão thái và Đặng lão thái bắt tay dựng lên ? Tất cả chỉ vì cả.

 

Lúc , mắt Lâm lão nhị đỏ ngầu lên.

 

Vợ chồng họ đúng là tư tưởng trọng nam khinh nữ, cũng phần ích kỷ hẹp hòi, nhưng đó cũng là con gái ruột của họ cơ mà.

 

Tuy họ từng tính toán gả con gái cả để kiếm một món sính lễ kha khá, nhưng bao giờ nghĩ đến chuyện gả nó cho một gã đàn ông đáng tuổi bố nó, còn là một gã độc từng đ.á.n.h c.h.ế.t hai đời vợ.

 

lúc , Đặng Xuân Hoa dẫn theo một trai một gái vội vã chạy tới, hóa nhà họ Đặng đến đây gây chuyện hề bàn bạc với bà , thậm chí còn giấu giếm bà mà đến.

 

Đặng Xuân Hoa ngóng tin tức chạy vội sang thì hai nhà đ.á.n.h túi bụi .

 

vỗ đùi lóc ầm ĩ: “Mọi cái gì thế , định cái gì hả? Mẹ ơi, dắt nhà sang đây loạn cái gì thế?!”

 

họ Đặng trợn mắt lườm bà đầy căm hận: “Cái đồ ăn cây táo rào cây sung, thấy đẻ với em mày đang bắt nạt ? Còn mau giúp một tay!”

 

Lâm lão thái: “Con khốn nạn, mày dám dắt nhà đẻ tới ức h.i.ế.p nhà chồng, mày ly hôn với con trai tao đúng ! Có tin đợi thằng cả về tao bảo nó bỏ mày luôn !”

 

Mặt Đặng Xuân Hoa cắt còn hột máu: “Không , ! Con với Đại Hải con cái lớn ngần , thể ly hôn với con !”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

lúc , vợ của Lâm lão nhị bỗng nhiên lao vụt tới cào rách toạc cả mặt Đặng Xuân Hoa.

 

“Có mày với nhà đẻ mày thông đồng tính kế gả con Đại Nha nhà tao cho thằng già độc đó ? Mày , mày mau!”

 

Đặng Xuân Hoa kịp phòng cào rách cả mặt, ôm mặt gào t.h.ả.m thiết vung một cái tát trời giáng mặt vợ Lâm lão nhị.

 

Đặng Xuân Hoa ôm mặt thét lên: “Mày phát điên cái gì đấy!”

 

Lâm lão nhị hai mắt đỏ sọc xông tới tát một cú trời giáng mặt Đặng Xuân Hoa, đó trừng mắt đám nhà họ Đặng và Lâm lão thái.

 

“Được lắm, các giỏi lắm! Mẹ ruột của , gia đình chị dâu cả của tính kế cả nhà chúng như thế, các đúng là giỏi lắm!”

 

Lâm lão thái cũng bộ dạng hung hãn lúc của đứa con trai thứ hai cho giật , nhưng nhanh đó bà lấy vẻ ngang ngược vốn .

 

Đầu tóc bà xõa xượi rũ rượi chẳng khác nào một mụ điên:

 

“Thân thể con Đại Nha thằng già độc thấy hết , nó gả cho thì còn gả cho ai nữa? Vả tiền sính lễ đó tụi mày chẳng cũng giữ một phần ?”

 

Vợ Lâm lão nhị dám tin tai : “Mẹ, nó là cháu gái ruột của đấy! Sao thể cấu kết với ngoài tính kế nó như thế, còn là con nữa hả?”

 

Lâm lão thái sa sầm mặt mày, nét mặt càng thêm phần the the chua ngoa:

 

“Vợ thằng hai, mày ăn kiểu gì đấy? Tao là chồng mày mà mày dám bảo tao , cái đồ hồ ly tinh hổ !

 

Tao bảo thằng hai ngày càng thuận mắt với bà già , hóa đều do con hồ ly tinh nhà mày xúi giục, đúng là cứ chui chăn đàn ông là vứt hết liêm sỉ chứ gì!

 

Bây giờ dám tao như thế thì còn coi tao cái gì nữa? Thằng hai, mày cứ giương mắt vợ mày sỉ nhục mày thế ?

 

là nghiệp chướng mà, tao nuôi một lũ ăn cháo đá bát thế cơ chứ, mấy em tụi mày đứa nào chẳng do một tay tao ỉa đái nuôi cho khôn lớn...”

 

Đây là chiêu bài thao túng tâm lý quen thuộc của Lâm lão thái, ầm ĩ nhưng trong lời kể lể công lao nuôi nấng con trai vất vả, nhằm khiến con trai nảy sinh cảm giác tội và xót xa cho bà .

 

Từ nhỏ đến lớn bà đều dùng chiêu .

 

, Lâm lão nhị lẽ thực sự quá thất vọng cùng cực, hề giống như khi hễ bà lóc loạn là vội vàng bước tới cúi đầu nhận nữa.

 

 

Loading...