Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 127: Nhà Họ Lâm Lại Có Trò Cười
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:48:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tống tri thanh nhà ?”
Hôm nay là ngày thứ ba khi Lâm Đại Hải đánh.
Vương đại nương mặc áo bông, hai tay đút trong bọc tay áo, chân cẳng thoăn thoắt chạy vội sân điểm tri thanh.
“Mau mau mau, nhà họ Lâm đ.á.n.h .”
Vừa thấy tiếng gọi, Tống Vi bước chân khỏi cửa lập tức sáng mắt lên, cô nhét hai con sói con lòng, một tay xách Hắc Đản lên chạy vội về phía nhà họ Lâm.
“Chờ với, cũng xem...”
Sau khi tuyết rơi đều hiếm khi ngoài, chẳng việc gì mà trò vui ít, thấy trò để hóng hớt, mấy thanh niên tri thanh đang ở trong phòng cũng ùa cả ngoài.
Cao Nhạc và Triệu Tốc nhét đầy túi hạt dưa.
Tống Vi cũng nhét một ít, xem trò vui thể thiếu lạc rang với hạt dưa chứ.
Vương đại nương thấy hai họ cũng theo thì vui vẻ toe toét.
Lý Quyên, Lưu Lâm Lâm và Bạch Vân Kiều cũng lục tục kéo đến.
Phía , ngay cả Hứa Lai Đệ cũng vội khoác thêm áo chạy theo đuôi.
Vương đại nương ngờ chỉ ghé gọi một Tống Vi mà kéo theo cả một đoàn đông đúc thế .
cũng chẳng , đằng nào lúc vây quanh nhà họ Lâm cũng đông nghẹt .
Đến nơi, đám Tống Vi qua giật .
“Đông thế cơ ?”
Chắc là cả làng ai rảnh rỗi đều kéo đến đây hết .
Không chỉ trong làng, hình như cả làng bên cạnh cũng ngóng kéo sang.
Trong sân nhà họ Lâm đang vang lên những tiếng cãi vã ầm ĩ kịch liệt, vài giọng lạ tai.
Tống Vi hào hứng trèo tường xem, suýt chút nữa rơi cả hai con sói con trong lòng xuống đất.
May mà cô nhanh tay đỡ kịp.
“Người nhà họ Đặng các đừng ức h.i.ế.p quá đáng, con trai vẫn đang yên đang lành, các tin vịt ở mà dám vác mặt đến nhà giở thói lưu manh hả? cho các , tống tiền con trai thì đừng hòng!”
Giọng Tống Vi quá đỗi quen thuộc, chẳng là Lâm lão thái thì còn ai đây?
“ nhổ , con trai bà là cái thứ gì chứ, ruồi bọ đậu quả trứng nứt, nó mà cái trò thất đức đó thì thiên hạ truyền tai những lời ? Con gái chạy về nhà đẻ , mặc kệ, hôm nay nhà họ Lâm các nhất định cho nhà chúng một lời giải thích!”
Giọng lạ hoắc, là giọng the thé đầy nội lực của một bà lão, so với Lâm lão thái thì đúng là tám lạng nửa cân, nhưng khó để đoán đây chính là nhà đẻ của Đặng Xuân Hoa.
Vương đại nương kéo tay cô: “Chen đây gì cho mệt, chúng lên gác lửng, chừa sẵn chỗ cho cháu .”
Tống Vi cũng chẳng khách sáo, cảm ơn Vương đại nương một tiếng lách lẻn khỏi đám đông.
chuẩn chuồn thì cô thấy Lâm Chấn đang về phía , khựng một nhịp, cô chớp mắt Vương đại nương đầy mong đợi:
“Bác ơi, cháu dẫn thêm một nữa lên ?”
Cuối cùng Lâm Chấn cũng kéo lên căn gác lửng nhỏ.
Bản Lâm Chấn quá cao lớn, lúc căn gác lửng co rúm tội nghiệp vô cùng.
Tống Vi bật , nhưng bắt gặp ánh mắt đầy ai oán của thì dám tiếng.
“Chân chứ?”
Cô vội vàng chuyển chủ đề.
Lâm Chấn: “Không , đỡ hơn nhiều .”
Tống Vi cảm thán: “Cái chân của kiên cường thật đấy.”
Người khác chân thương ai mà chẳng yên trong nhà dưỡng thương cho lành? Anh thì , một chân mà vẫn nhảy lò cò chạy khắp nơi .
Đặc biệt là khi hai xác lập quan hệ yêu đương, sáng sớm nào cũng sang tìm cô, còn vô cùng chu đáo mang theo bữa sáng nóng hổi.
Bữa sáng thơm phức nóng hổi , đừng mấy nữ tri thanh ghen tị, đến đám nam tri thanh cũng thèm thuồng đỏ cả mắt.
Cũng vì thế mà cả điểm tri thanh ai nấy đều hai họ đang tìm hiểu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-127-nha-ho-lam-lai-co-tro-cuoi.html.]
“Sao tới đây?”
Chọn chỗ xong xuôi, Tống Vi ghé đầu sang hỏi .
Dù với thái độ của đối với nhà họ Lâm, cô cứ nghĩ Lâm Chấn chẳng thích xem mấy trò ồn ào , còn là chuyện của chính nhà họ Lâm nữa chứ.
Lâm Chấn móc từ trong n.g.ự.c áo hai quả trứng gà luộc.
“Cho em , đoán chừng em sẽ chạy về phía nên qua đây luôn.”
Tính vốn thích xem náo nhiệt, nhưng Tống Vi thì thích.
Dù mới quen bao lâu, nhưng cái tính hễ ở chuyện là Tống Vi xông xáo mò tới đó thì nắm rõ như lòng bàn tay.
Tống Vi cầm hai quả trứng gà hì hì.
Hắc Đản bên cạnh: thèm gì , xem bao giờ mới nhớ đứa em trai ruột thịt .
Kết quả là bé lên tiếng thì Lâm Chấn dường như cũng quên bẵng luôn.
Hắc Đản tức tối: “Anh! Em vẫn lù lù ở đây mà thấy hả? Mọc hai cái tròng mắt to tướng để cảnh đấy !”
Vương đại nương cạnh thấy bộ dạng xù lông của Hắc Đản thì ha hả.
“Thằng nhóc con nhà mày xía cái gì? Anh mày với Tống tri thanh đang hẹn hò, đôi trẻ mới quen còn đang mặn nồng thì trong mắt chỉ thôi chứ.”
Mấy bà thím cũng cởi mở phết, chuyện trêu chọc ngay mặt hai mà chẳng hề ngượng ngùng chút nào.
“ là tuổi trẻ vẫn sướng thật, hai đứa trẻ tuổi nhớ tới cái thời bà đây còn trẻ...”
Tống Vi và Lâm Chấn ở cạnh mấy ngày, tính tình cả hai đều chẳng kiểu e thẹn, trêu chọc cũng chỉ xòa thoải mái.
Cô tò mò bà thím đang hoài niệm chuyện xưa, một bên tai vẫn vểnh lên ngóng tiếng cãi cọ bên , thỉnh thoảng liếc mắt xuống để bỏ lỡ diễn biến nào.
Một lúc hai việc cực kỳ thành thạo.
“Sau đó thì ạ, đó thế nào?”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Ánh mắt cô gái trẻ biểu lộ ý tò mò quá rõ ràng, khiến bà thím nhịn mà kể tiếp:
“Ôi dào... Thời của bọn bác yêu đương đều do gia đình mai mối xem mặt, nhưng mắt của bác đây hồi đó cao lắm, nhan sắc của bác lúc thuộc hàng tiếng tăm khắp mười dặm tám làng đấy, còn tháo vát lụng giỏi giang nữa chứ.
Bác cứ nghĩ điều kiện của thế kiểu gì cũng kiếm một tấm chồng mắt trai, ai ngờ mai mối mấy ông tướng mặt mũi méo mó, thì lùn tịt. Về bác tự nhắm trúng ông lão nhà bác bây giờ, hồi đó ông trông cũng khôi ngô tuấn tú lắm.
Thế là bác liều một phen, đ.á.n.h bạo chạy tới với ông là bác thích ông , hẹn hò tìm hiểu. Ai ngờ cái ông già hồi đó nhát gái cực kỳ, bác chặn đường mấy câu mà mặt đỏ gay gắt lên, còn lảo đảo vững nữa là.
Bây giờ nghĩ may mà bà đây nhanh tay, hồi đó ông lão nhà bác ngây thơ trong sáng lắm, ước chừng cô gái nào mắt chạy tới câu đó thì ông cũng gật đầu đồng ý trong cơn mê .”
Bà thím nhổ vỏ hạt dưa cái bép, vẻ mặt vô cùng đắc thắng, nhưng đôi mắt thì vẫn dán chặt nhà họ Lâm bên rời.
“ là cái đồ ngốc nghếch, hễ hổ là đầu óc trống rỗng, hỏi cái gì cũng ngơ ngác gật đầu lia lịa.”
Tống Vi nhịn bật khúc khích.
“A!”
Mấy bà thím khác đang hào hứng định kể tiếp chuyện thời thanh xuân của , thì đúng lúc trong sân nhà họ Lâm bỗng vang lên tiếng hét chói tai.
Mọi lập tức mất hết hứng thú chuyện phiếm, ai nấy đều rướn dài cổ xuống bên .
Thì là hai bà già lao đ.á.n.h .
Hai bà lão túm chặt tóc lăn đùng đất, hai chân sức đạp túi bụi đối phương.
Vừa gào thét t.h.ả.m thiết thi c.h.ử.i bới thậm tệ.
“Con gái tao chịu uất ức ở cái nhà họ Lâm , cớ nhà tao đến? Cái đồ mụ già c.h.ế.t tiệt nhà mày chẳng thứ gì, con gái tao ở nhà mày chịu bao nhiêu ấm ức .
Thằng con cả nhà mày cũng chẳng đồ gì, tiền năm đó nó công nhân còn vay của nhà tao, ngần năm chẳng thèm trả một đồng, tết nhất cũng chẳng thấy nó theo con gái tao về mặt, hóa là ở bên ngoài cái trò... ư ư ư...”
Lâm lão thái lấy tay bịt miệng bà , những thế còn dùng cả bàn chân để bịt.
Bà đúng là một cao nhân, trực tiếp nhét nguyên bàn chân tuột mất một chiếc giày mồm bà lão , mùi hôi chân nồng nặc xốc thẳng mũi khiến Đặng lão thái trợn ngược mắt suýt chút nữa ngất lịm .
Lâm lão thái gào tướng lên để thanh minh cho con trai : “Đã con đàn bà đó chẳng liên quan gì đến con trai tao , cái đồ thông gia như mày đúng là lòng độc ác, mày chỉ mong con trai tao bắt để con gái mày thành góa phụ dắt díu về nhà tái giá chứ gì!
Tao cho mày , con trai tao mà mệnh hệ gì, sứt một cái móng tay thôi là tao sang tận nhà họ Đặng liều mạng với mày, con mụ khốn nạn!”