Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 126: Không Đề

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:48:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đưa về tận điểm thanh niên tri thanh mà Lâm Chấn vẫn chịu về.

 

Hiện giờ là đối tượng hẹn hò danh chính ngôn thuận của Tống Vi, phận còn như nữa.

 

Thế nên nhất định mặt dày theo trong ngó nghiêng một phen.

 

Tiện thể xem cái tên mặt trắng họ La , còn kịp rõ mặt mũi gã thế nào.

 

“Tống tri thanh, cô về .”

 

Trời quá lạnh, hiện tại trừ việc thỉnh thoảng đồng xem tình hình mấy luống cải thảo và củ cải thì cơ bản đều điểm công nữa.

 

Cải thảo và củ cải chịu rét , nơi tuyết rơi sớm, tới mùa thu hoạch cải củ thì trời đổ tuyết .

 

đợt tuyết đầu mùa sẽ một thời gian nhiệt độ ấm lên, lúc đó là thể thu hoạch cải thảo và củ cải.

 

Cũng đợt ấm ngắn ngủi thì mùa đông thực sự mới chính thức bắt đầu.

 

Bây giờ tuyết rơi nhưng nhiệt độ vẫn xuống quá thấp, nhiều nhà thiếu củi đều tranh thủ chạy lên núi đốn củi, điểm tri thanh cũng ngoại lệ.

 

Chỉ Cao Nhạc và Triệu Tốc là rảnh rỗi nhất.

 

Hai tên rỗi việc còn đang ngoài sân đắp tuyết.

 

Tống Vi mãi cũng thành quen, ngược Lâm Chấn thì tò mò liếc hai họ mấy .

 

Cao Nhạc và Triệu Tốc cũng , toe toét miệng hòa:

 

“Chào , tới điểm tri thanh thế ạ?”

 

Vừa , hai ân cần bưng ghế đẩu mời .

 

Họ đều chuyện tẩn cho ông bác ruột một trận nên .

 

Hai chẳng hề thấy vấn đề gì, dù đám nhà họ Lâm cũng quá quắt lắm , những chuyện bẩn thỉu chẳng .

 

Lâm Chấn lắc đầu: “Không cần , đưa Tống tri thanh về.”

 

Thấy Lâm Chấn cất bước theo Tống Vi, Cao Nhạc và Triệu Tốc liền nháy mắt hiệu với .

 

“Sao thấy quan hệ giữa hai họ khác hẳn lúc thế nhỉ?”

 

“Cậu bảo khi nào hai họ đang tìm hiểu yêu đương ?”

 

Hai chẳng buồn đắp tuyết nữa, hớn hở lon ton chạy theo Tống Vi.

 

Trong phòng La Nghiệp Thành, gã khung cửa sổ với ánh mắt và nét mặt u ám vô cùng, đặc biệt là khi thấy Lâm Chấn cùng Tống Vi trở về.

 

“Một tên què, mắt của Tống Vi đúng là ngày càng tệ hại, tự sa đọa đến mức !”

 

Cái hạng như gã, một khi bản sống gì thì cũng chẳng thấy khác yên .

 

Kể từ khi trở mặt với Khương Tiểu Uyển, chuyện gã cùng lúc tán tỉnh mấy nữ đồng chí vỡ lở, trong làng ngày càng ghét bỏ gã, đến cũng chỉ trỏ lưng.

 

La Nghiệp Thành vô cùng bất mãn với cảnh hiện tại, gã đổ hết tội lên đầu khác chứ tuyệt nhiên chẳng bao giờ nghĩ sai điều gì.

 

Gã chỉ một cuộc sống hơn mà thôi, vả đều do đám đàn bà đó tự nguyện sáp gần, gã chỉ từ chối, thì gã tội tình gì chứ!

 

La Nghiệp Thành cay đắng nhận đời chẳng lấy một ai hiểu , cả thế giới đều phản bội gã.

 

Gã còn đang ép cưới con mụ xí Vương Tiểu Hoa nữa.

 

Nếu lúc Tống Vi mặt ở đây, hẳn cô sẽ giật bộ dạng của La Nghiệp Thành.

 

về nông thôn thì La Nghiệp Thành vẫn luôn cố giữ vẻ phong độ, đầu tóc quần áo mặt mũi lúc nào cũng tề chỉnh sạch sẽ, mà bây giờ cả gã gầy rộc một vòng, sắc mặt xanh xám, mắt hằn sâu hai quầng thâm như thể mất ngủ từ lâu, râu ria lởm chởm, vẻ mặt thì dữ tợn vặn vẹo.

 

Bộ dạng so với La Nghiệp Thành quả thực như hai khác biệt.

 

mấy chuyện đó chẳng liên quan gì đến Tống Vi.

 

Cô xách xâu lòng lợn ngoài.

 

Cao Nhạc và Triệu Tốc thấy thì chê bai mặt: “Cái ăn chẳng ngon lành gì , chị Tống hết đồ ăn , bên em còn ít thịt hun khói để em mang sang cho chị một ít nhé.”

 

Hai thanh niên tính tình xởi lởi còn mang chút tính cách hài hước.

 

“Không cần, thích ăn món .”

 

, Lý Quyên vắng nhà, thế nên cuối cùng ánh mắt cô dừng Lâm Chấn.

 

Chẳng cần Tống Vi mở lời, Lâm Chấn xắn tay áo nhảy lò cò sang: “Để .”

 

Anh chỉ mong cớ để nán đây thêm một lát.

 

Hai em khác cha khác Cao Nhạc và Triệu Tốc liền xúm , mỗi góp một câu.

 

Cao Nhạc: “Anh, chị, là cho hai đứa em ghép cơm ăn chung với, tụi em ăn mấy bữa mì sợi ngán tận cổ .”

 

Triệu Tốc gật đầu phụ họa: “Mì nấu dở tệ nữa chứ.”

 

Nếu chỉ một Tống Vi thì hai đàn ông to xác như họ cũng ngại dám xin ăn chung, dù cô cũng là nữ đồng chí, lỡ loại như Hứa Lai Đệ thấy thì chẳng chừng buông lời gièm pha.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-126-khong-de.html.]

bây giờ Lâm Chấn ở đây .

 

Lâm Chấn: “Đừng hỏi .”

 

Hai tuy vẻ chín chắn nhưng ánh mắt ngay thẳng, Lâm Chấn chẳng chút phòng nào với họ.

 

Thế là hai sang Tống Vi.

 

“Được thôi, đồ ăn của ai nấy tự mang tới, còn phụ việc nữa, bằng thì đừng hòng ăn.”

 

Ghép cơm thì , nhưng cứ thích chiếm hời coi Lâm Chấn như đầu bếp phục vụ công thì đừng hòng.

 

Cô vốn là bao che cho của , tuy bạn trai mới nhậm chức một ngày, nhưng một ngày thì cũng là bạn trai của cô.

 

“Không thành vấn đề!”

 

Hai hớn hở chạy về phòng lấy đồ ăn.

 

Một bát bột mì, một dải thịt hun khói, một khúc lạp xưởng, thậm chí còn mang sang mấy quả trứng gà.

 

Hai đều thuộc dạng nhà thiếu tiền, hễ ghép cơm với ai là luôn rộng rãi.

 

Sau đó họ xúm phụ việc cho Lâm Chấn, ba đàn ông bận rộn trong gian bếp nhỏ ở sân . Vì nướng bánh áp chảo nên Cao Nhạc còn mang cả chiếc chảo sắt nhỏ của sang.

 

Nói mới nhớ, Tống Vi vẫn một chiếc chảo sắt nhỏ cho riêng , chủ yếu là vì tìm mua .

 

Hôm nào rảnh cô lên thị trấn xem , Cung Tiêu Xã thì lén chợ đen dò la thử.

 

Hắc Đản nhận nhiệm vụ trông chừng hai con sói con và lũ thỏ đang ngủ say, còn Tống Vi nhóm lửa.

 

Giờ mấy việc rửa rau thái thịt thì Cao Nhạc và Triệu Tốc đều , Lâm Chấn chỉ việc bếp nấu nướng.

 

Vì chân thương nên cố ý bưng một chiếc ghế đẩu cho , dù bếp lò nhỏ trong nhà cũng cao lắm.

 

Lòng lợn rửa sạch lúc bỏ gia vị xào lên ngửi vẫn còn chút mùi tanh nồng, nhưng khi đảo đều lửa lớn cho các loại gia vị khử tanh dậy mùi , hương thơm lập tức bốc lên ngào ngạt.

 

Mùi thơm vô cùng đậm đà nức mũi.

 

Cao Nhạc kinh ngạc thốt lên: “Đây là lòng lợn thật hả? Sao mà thơm dữ ?”

 

Món lòng lợn và nội tạng động vật cả nhà đều thích ăn vì thấy bẩn, cho nên từ bé đến lớn bàn ăn của hai vị thiếu gia từng xuất hiện mấy thứ bao giờ.

 

Hơn nữa thứ nếu rửa thật sạch, tiếc gia vị dám nêm nếm thì đúng là khó nuốt thật.

 

Bây giờ ngửi mùi thì thơm ngát, nhưng đĩa lòng xào, vẻ mặt hai vô cùng rối rắm.

 

Vậy lát nữa họ nên ăn ăn đây?

 

Mặc kệ trong lòng hai nghĩ gì, Lâm Chấn nhanh nhẹn trút đĩa lòng lợn xào đĩa.

 

Được một đĩa khá đầy đặn.

 

Tống Vi kìm liền xáp gần.

 

Thơm quá mất.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Lâm Chấn đưa cho cô một đôi đũa.

 

“Nếm thử xem miệng .”

 

Công khai thiên vị mở bữa ăn vụng cho cô.

 

Tống Vi cũng chẳng khách sáo, đón lấy đũa gắp một miếng bỏ miệng.

 

“Ngon lắm!”

 

Chỉ mới c.ắ.n một miếng mà mắt cô sáng bừng lên.

 

Lâm Chấn bắt đầu xào khoai tây sợi với thịt hun khói, dải thịt hun khói Cao Nhạc mang sang thái sạch sành sanh, khoai tây sợi cũng thái một chậu to tướng.

 

Cuối cùng xào xong múc một cái âu lớn mới chứa hết.

 

Bánh nướng áp chảo to dày, bên ngoài giòn rụm bên trong mềm xốp, chín thấu từ trong ngoài.

 

Có thể trực tiếp bẻ đôi bánh kẹp thịt hun khói và khoai tây sợi ăn cùng, hương vị ngon hết chỗ chê.

 

Chỉ riêng hai món đó thôi cũng đủ cho mấy họ ăn no nê.

 

Người vùng nấu ăn đều thích nấu những phần thật to, món ăn tuy ít nhưng lượng thì bao no.

 

Quan trọng nhất là tay nghề nêm nếm ngon.

 

Khúc lạp xưởng Lâm Chấn dùng đến nên trả cho họ, ngoài còn luộc thêm một nồi khoai lang to tướng.

 

“Xong , dọn cơm thôi.”

 

Cao Nhạc và Triệu Tốc cắm đầu cắm cổ ăn kịp ngẩng mặt lên, trong miệng liên tục khen ngon nức nở, cho điểm tuyệt đối về mặt tinh thần.

 

Mùi cơm canh thơm lừng bay xa, khiến ít bụng réo cồn cào, những ai về tới nơi chuẩn nấu cơm cũng vội vàng rửa tay bắt đầu nhóm lửa bếp.

 

Trong làng, những làn khói bếp bảng lảng bốc lên khắp nẻo đường thể thấy bằng mắt thường.

 

 

Loading...