Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 124: Đó Gọi Là Cấu Kết Làm Bậy
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:48:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lâm Đại Hải thật sự bỏ Đặng Xuân Hoa ? Mặc dù cũng chẳng ưa gì cái nết của Đặng Xuân Hoa, nhưng dù cũng sinh cho ông hai đứa con , cái thằng Lâm Đại Hải đúng là chẳng cái thứ gì.”
“Bây giờ gọi là ly hôn chứ gọi là bỏ vợ nữa .”
“Thì cũng khác gì ! Đàn bà thời nay mà ly hôn thì cũng giống như đàn bà đuổi ngày xưa thôi, về nhà đẻ chẳng ngẩng đầu lên nổi, khéo đay nghiến, ghẻ lạnh đến khổ sở chứ.”
Vương đại nương chen lấn gạt mấy bà bạn già sang một bên, vẻ mặt híp mí Lâm Chấn và Tống Vi.
“Tống tri thanh , thằng Lâm Chấn nó đang theo đuổi cháu thật đấy ? Bác bảo từ mà, hai đứa cháu xứng đôi lứa lắm luôn! Cháu còn nhớ tiêu chuẩn chọn đối tượng ngày cháu từng ? Đó chẳng là y xì đúc về thằng Lâm Chấn !”
Tống Vi:???
Cô ngơ ngác mất một lúc, đó mới nhớ hồi lúc trèo lên căn gác nhỏ cạnh nhà họ Lâm ăn dưa xem kịch, một bà thím bảo mai mối giới thiệu đối tượng cho cô, thế là cô liền thuận miệng bịa một tràng tiêu chuẩn chọn bạn đời.
Tống Vi: “...”
Vương đại nương kéo tay cô tiếp tục liến thoắng: “Cháu xem , cháu bảo tìm một vóc dáng cao to vạm vỡ, tướng mạo khôi ngô, lúc cãi cọ xảy xô xát thì chịu đòn giỏi, đ.á.n.h mãi sợ; còn thằng Lâm Chấn thì bảo tìm một cô gái da trắng mặt xinh, lỡ như cãi mà đ.á.n.h thì cũng chịu thiệt. Đây chẳng là trời sinh một cặp ?!”
Bà vỗ hai bàn tay cái bốp: “Cái đó gọi là... gọi là cái từ gì nhỉ...”
“ , ! Đó gọi là cấu kết bậy!”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Một bà lão cạnh ưỡn n.g.ự.c ngẩng cao đầu, nhảy khoe khoang vốn chữ nghĩa của .
Tống Vi: “...”
Lâm Chấn: “...”
“Tránh tránh giùm cái! Bà khoe khoang cái ngữ gì , học lỏm ở xó nào về đấy? Cái từ qua chẳng lời ý gì , còn dính chữ bậy với gian nữa chứ!”
“ đấy, đúng đấy!”
Vương đại nương hơ hớ Lâm Chấn và Tống Vi: “Nói chung là bác thấy hai đứa cháu cực kỳ xứng đôi, chúng đừng thèm mấy mụ già nhảm.”
Tống Vi liếc Lâm Chấn một cái, Lâm Chấn cũng cô nở nụ ngây ngô.
Tống Vi mặt chỗ khác, khóe môi bất giác cong lên.
Lâm Chấn đon đả mời các bà lão trong nhà chơi, các bà cũng chẳng hề khách sáo.
Sau khi trêu chọc chuyện của Lâm Chấn và Tống Vi xong xuôi, rôm rả sang bàn tán về quả dưa béo bở của Lâm Đại Hải.
“Cái con Đặng Xuân Hoa chẳng chút khí phách nào cả. Phụ nữ vùng chúng là dữ dằn, đanh đá lên thì mới vững ! Nhìn mụ lóc om sòm thế thôi chứ là cái ngữ đè đầu cưỡi cổ nổi đàn ông .”
“Chứ còn gì nữa! Mấy bà đừng thấy ông lão nhà ở ngoài đường vẻ oai phong lẫm liệt nhé, đấy là do nể mặt nhường nhịn tí thôi, chứ về đến nhà thì việc to việc nhỏ gì chẳng do cái già quyết định!”
“Xóm từ đến nay từng ai bắt vì tội hủ hóa tác phong đấy, phen chắc thằng Lâm Đại Hải mở màn cho cả làng .”
“ con ả Lưu Xuân Diễm chịu thừa nhận thì công an cũng chẳng bắt .”
“Chưa chắc nhé! Mấy thứ khác thể dối , chứ cái bụng to tướng thì giấu thế nào nổi? Tống tri thanh chẳng bảo ả t.h.a.i ? Mà Tống tri thanh, con mụ đó bao nhiêu tuổi ? Chắc là gái tân đấy chứ? Mắt mù đến mức nào mới đ.â.m đầu một lão già vợ con đuề huề như Lâm Đại Hải cơ chứ, ả ham hố cái gì ?”
Tống Vi đáp: “Tầm ba mươi tuổi gì đó ạ.”
“Thế thì chắc chắn là ngữ từng ly hôn ! Cái tầm tuổi đó chẳng lẽ lén lút cắm sừng chồng để lăng nhăng với Lâm Đại Hải ? Thế thì đúng là thất đức hết phần thiên hạ.”
Tống Vi giữa đám các bà lão, chuyện thiên hạ cảm thấy vô cùng thích thú.
Mấy bà lão quả nhiên là từng trải, kinh nghiệm sống phong phú, những tình huống thể xảy ở phía phụ nữ đều các bà đoán trúng phóc trượt phát nào.
“Lâm Chấn , cháu đàn bà đó tên là Lưu Xuân Diễm , thế cảnh của ả cháu ?”
Còn việc vì Lâm Chấn thì các bà chẳng buồn bận tâm thắc mắc.
Lâm Chấn đang bên cạnh thẫn thờ ngoài cửa sổ, trong lòng cứ thấp thỏm yên: Ban nãy những lời đường đột như liệu Tống tri thanh giận nhỉ? Không trong lòng cô đang nghĩ thế nào nữa?
Đang lúc bối rối thì bỗng nhiên một bà thím lên tiếng hỏi thăm.
Mọi ánh mắt trong phòng lập tức đồng loạt đổ dồn về phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-124-do-goi-la-cau-ket-lam-bay.html.]
Bao gồm cả Tống Vi.
Lâm Chấn vội vàng thẳng lưng tắp, trông vô cùng nghiêm chỉnh và đàng hoàng.
“Dạ, đúng là ly hôn ạ, nhưng nguyên nhân cụ thể thì cháu rõ lắm.”
Thực là rõ mồn một, nhưng một đàn ông to xác như tiện mở mồm kể chi tiết chuyện riêng tư của một phụ nữ cho các bà lão trong làng .
Các bà lão thì lộ vẻ thất vọng thấy rõ.
lúc , từ trong gian phòng bên cạnh bỗng vang lên những tiếng rên ư ử non nớt.
Hắc Đản ôm hai con sói con lon ton chạy ùa ngoài:
“Chị Tống ơi, chúng nó thức dậy !”
Hai con sói con ngừng ngọ nguậy, kêu ăng ẳng giãy giụa trong lòng Hắc Đản, nhưng chuyền sang tay Tống Vi thì lập tức ngoan ngoãn im thin thít.
Không vì ngay từ đầu Tống Vi cứu sống, ủ ấm trong vạt áo để chống chọi với gió rét , mà hai con sói con tuy còn bé tí nhưng nhận mùi cực kỳ nhạy bén, dường như coi Tống Vi như ruột của .
“Ôi chao, hai con cún con trộm vía kháu khỉnh thật đấy, béo tròn núng nính.”
“Tống tri thanh nuôi ch.ó , nuôi hẳn hai con thế cháu?”
Tống Vi đem lý do cũ giải thích với các bà lão một nữa:
“Cháu nhặt ở núi ạ, chắc là cùng một lứa đẻ chỉ hai con thôi, tìm mãi thấy ch.ó nên cháu đành nhặt hết về nuôi.”
“Chà, chắc là nhà nào đem vứt bỏ đấy mà.”
Thời buổi còn chẳng đủ ăn, nhà nuôi ch.ó cũng chỉ kham nổi đúng một con.
Chó m.a.n.g t.h.a.i đẻ con, cún con ai nhận nuôi mà cho cũng ai lấy thì chủ nhà thường sẽ đem đến những nơi hẻo lánh vắng vẻ để vứt bỏ.
Chẳng cần Tống Vi giải thích dài dòng, các bà lão tự động suy diễn bù đắp lý do hợp tình hợp lý.
Đến lúc chuẩn về, các bà mới vô tình phát hiện bên cạnh nhà Lâm Chấn dựng một cái lán tạm, bên trong thế mà hươu!
Là loài hươu tuyệt núi rừng hoang dã, còn là hươu sống hẳn hoi, gồm một một con dắt díu !
Nếu vì chúng phát tiếng động thu hút sự chú ý thì các bà thật sự thể ngờ trong nhà thằng Lâm Chấn giấu một con mồi to bự đến nhường .
“Ối ơi, bắt kiểu gì mà tài tình thế !”
“Cả một tảng thịt to đùng thế cơ mà! Con nhỏ nuôi lớn lên cũng là thịt cả đấy! Mấy bà già chúng bình thường hiếm khi thấy hươu tận mắt thế , mà thằng Lâm Chấn nhà cháu nuôi hẳn hai con!”
Mấy bà lão chẳng màng đến giá rét, cứ thế áp sát bên bờ rào lán hươu, đôi mắt chằm chằm hai con thú bên trong sáng rực như phát quang.
Các bà quả thực quá đỗi thèm thuồng món .
Lâm Chấn định mở miệng bảo hươu của thì Tống Vi liếc mắt nhắc nhở một cái.
Con hươu nếu là của cô, một khi truyền ngoài chắc chắn sẽ trong làng sinh lòng bất mãn, ghen ăn tức ở.
Mặc dù quan hệ giữa cô và nhiều trong thôn khá , nhưng thịt hươu nhiều như thế, trong cảnh ai cũng chia một phần miếng ăn thì chắc chắn họ sẽ thành kiến với cô, dù cô cũng chẳng bản xứ của thôn Lão Tảo thuộc đại đội Bình An, mà chỉ là một nữ thanh niên tri thanh từ nơi khác tới.
nếu là của Lâm Chấn thì chẳng vấn đề gì cả.
Lâm Chấn đành ngậm miệng .
Anh dùng ánh mắt Tống Vi hiệu: “Thế tìm lý do gì đây?”
Tống Vi liền thuận miệng bịa một lý do vô cùng hợp lý: “Đây là do chiến hữu của đồng chí Lâm gửi tặng đấy ạ.”
“À, đúng !”
Lâm Chấn gật đầu lia lịa, mặt đổi sắc phối hợp theo: “Một chiến hữu của cháu, vô tình bắt một con hươu đang dẫn theo con nhỏ, bên chỗ tiện nuôi mà g.i.ế.c thịt con thì con nhỏ cũng c.h.ế.t mất nên nỡ, thế là mang sang gửi ở chỗ cháu, mới đưa đến từ tối hôm thôi ạ.”
Các bà lão cũng hề nghi ngờ, dù thằng Lâm Chấn cũng lính bao nhiêu năm trời, chút mối quan hệ quen cùng bản lĩnh hơn thì cũng là chuyện hết sức bình thường.