Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 123: Quả Dưa Lớn Của Lâm Đại Hải

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:48:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lâm Chấn nhẹ nhàng xoa xoa đầu Hắc Đản.

 

“Sau cố gắng ăn nhiều cho mau lớn, sẽ dạy em cách đ.á.n.h . Những kẻ nào ở nhà họ Lâm từng đ.á.n.h em, em cứ tự tay đ.á.n.h trả từng đứa một. Cho dù là kẻ tự xưng là họ của em chăng nữa, chỉ cần em đ.á.n.h thắng thì cứ việc tay. Đừng sợ, nếu lớn nhà họ Lâm dám động thủ thì cũng chẳng khách khí .”

 

Hắc Đản gật đầu thật mạnh, mặt mày Lâm Đại Hải và Đặng Xuân Hoa tức thì tái mét như tàu lá chuối.

 

Lâm Chấn chẳng buồn bận tâm đến gương mặt tím tái của Lâm Đại Hải, tiếp tục lạnh lùng : “Còn nữa, về làng cũng một thời gian , mấy lời bàn tán của trong thôn thấy cũng lý lắm. Tại ngoài ông , những khác ở nhà họ Lâm đều nét giống ông nội , duy chỉ ông là chẳng giống hai già đó chút nào? Ông thật sự là con hoang từ xó xỉnh nào chui đấy chứ? Ồ đúng, chắc bà già rõ ông từ tới mới .”

 

Khuôn mặt vốn bầm dập sưng húp của Lâm Đại Hải lúc càng biến ảo đủ thứ màu sắc sặc sỡ, thậm chí thẹn quá hóa giận. Nếu vì đ.á.n.h Lâm Chấn thì chắc chắn ông vung nắm đ.ấ.m xông ăn thua đủ một phen .

 

Đám đông xem náo nhiệt xung quanh bắt đầu hùa theo bàn tán: “Trước đây chúng bảo mà, Lâm Đại Hải thật sự chẳng nét nào giống nhà họ Lâm cả.”

 

“Mấy em nhà Lâm lão đầu đều nét na ná , nhất là cái lông mày với sống mũi, con cháu đời cơ bản đều di truyền vài nét, duy chỉ Lâm Đại Hải là chẳng thừa hưởng một đặc điểm nào của nhà họ Lâm hết.”

 

“Tiếc là Lâm lão thái sống c.h.ế.t chịu thừa nhận, hôm nọ sang hỏi thử một câu còn vác chổi đuổi thẳng cổ khỏi cổng đấy.”

 

Thân hình Lâm Đại Hải khẽ lảo đảo, dường như phần vững nữa.

 

Đặng Xuân Hoa vội vàng đỡ lấy chồng, the thé mắng: “Mấy bớt phun phân ! Đại Hải đương nhiên là nhà họ Lâm, ông chỉ là tướng mạo khôi ngô hơn những khác thôi, mấy rõ ràng là đang ghen ăn tức ở!”

 

Nói đoạn, Đặng Xuân Hoa ngoắt sang chỉ thẳng tay mặt Tống Vi: “Cái con ranh con lẳng lơ mặt dày mày dạn , mày quả nhiên đang tằng tịu giở trò đồi bại với thằng Lâm Chấn! Tao báo cáo để bắt nhốt chúng mày !”

 

Mụ vẫn còn ghi hận cú đạp như trời giáng của Tống Vi lúc nãy.

 

Hơn nữa mụ lu loa lên như , sự chú ý của đám đông hóng hớt lập tức dồn hết lên Tống Vi.

 

Nhớ những lời đồn thổi râm ran gần đây, ánh mắt hai họ bỗng chốc trở nên đầy mờ ám.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Lâm Chấn vội vàng lên tiếng: “Nói bậy bạ gì đó! Là đang theo đuổi Tống tri thanh!”

 

Giọng sang sảng vang dội như chuông đồng.

 

Câu khiến Tống Vi cũng ngượng chín mặt, ngơ ngác trố mắt .

 

Oa!

 

Đôi mắt của đám đông ăn dưa lập tức sáng rực lên như đèn pha.

 

Lâm Chấn lén liếc Tống Vi một cái, thấy cô hề tức giận thì lập tức ưỡn n.g.ự.c một cách đầy đường hoàng: “Hai chúng nam cưới nữ gả, Tống tri thanh ưu tú xuất sắc như , quang minh chính đại theo đuổi cô thì gì là sai trái mà dám bảo là chuyện bậy bạ!”

 

“Nhắc đến chuyện xằng bậy ngoài luồng.”

 

Tống Vi hồn , bỗng nhiên cất tiếng, chằm chằm Lâm Đại Hải bật chế giễu.

 

“Hóa ông chính là bác cả của Hắc Đản đấy ? Hôm nọ lên bệnh viện huyện mua t.h.u.ố.c giúp đồng chí Lâm tình cờ thấy hai . Có một phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i , còn hỏi ông bao giờ mới chịu ly hôn với con mụ vợ ở nhà để cưới ả về. Lúc đó phụ nữ gọi một tiếng “Lâm Đại Hải”, còn tưởng là trùng tên trùng họ thôi, ngờ đúng là cùng một với bác cả của Hắc Đản đấy nhỉ.”

 

Lời thốt , cả sân lập tức rơi tĩnh lặng tuyệt đối suốt mấy giây.

 

Ngay đó, tất cả đều sôi trào phấn khích.

 

Đám đông quần chúng chỉ đơn thuần là phấn khích tột độ vì hóng một quả dưa siêu to khổng lồ, còn Lâm Đại Hải thì hệt như dẫm đuôi, nhảy dựng cẫng cả lên.

 

“Cô láo! Cô đây là đặt điều bịa đặt, vu khống bôi nhọ !”

 

Đặng Xuân Hoa như sét đ.á.n.h ngang tai, cả đờ đẫn c.h.ế.t lặng tại chỗ, đó rú lên một tiếng the thé như chọc tiết lợn, điên cuồng lao thẳng về phía Tống Vi.

 

“Con ranh con , mày thấy nhà tao êm ấm nên cố tình bịa chuyện ác độc thế hả? Tao sinh cho ông Đại Hải hai đứa con , ông thể ngoài mèo mỡ chim chuột chứ! Mày nhất định là đang lừa tao!”

 

Mụ trợn trừng hai mắt đỏ ngầu gườm gườm Tống Vi.

 

Lâm Chấn vung tay hất văng mụ sang một bên.

 

“Chuyện Tống tri thanh thật sự lừa bà . Người đàn bà đó cũng đấy, là em gái của một công nhân thời vụ trong nhà máy của ông , tên là Lưu Xuân Diễm.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-123-qua-dua-lon-cua-lam-dai-hai.html.]

Tống Vi nhướng mày, xem Lâm Chấn âm thầm điều tra cặn kẽ thật .

 

Đám đông vây quanh ai nấy đều bàng hoàng kinh ngạc, mấy bà lão bắt đầu bàn tán xôn xao, tranh luận sôi nổi:

 

“Thật đấy ? Thằng Lâm Đại Hải thật sự tằng tịu với gái bên ngoài cơ đấy? Lâm lão thái chẳng khoe khoang ông công nhân oai phong lắm , còn rêu rao khắp làng khoe con trai cả tiền đồ xán lạn thế nào, hóa là xán lạn theo kiểu đây.”

 

“Không ngờ thằng Lâm Đại Hải là loại như thế, bình thường trông cũng đắn đàng hoàng lắm mà.”

 

“Đứng đắn nỗi gì, ông chỉ giỏi bộ tịch khinh thôi! Mỗi chúng chào hỏi, ông như là cán bộ lãnh đạo cấp cao bằng, chẳng thèm mở mồm chào mà chỉ gật đầu một cái, lãnh đạo thật còn chẳng hách dịch như thế.”

 

“Trước ông luôn miệng bảo nhà đối xử với Hắc Đản ? Kết quả thì thế nào, tưởng đều mù cả chắc! Cũng may là hai năm đầu Hắc Đản ở nhà Đại gia gia, nếu thì cái nhà lòng lang thú bỏ đói cho c.h.ế.t queo . Cả một nhà mặt dày vô liêm sỉ còn dám ăn chặn sữa bột của thằng Lâm Chấn gửi về cho cháu nữa chứ.”

 

còn nhớ rõ mồn một đây , hồi Hắc Đản ở nhà Đại gia gia mặt mũi chân tay đều da thịt, trông lanh lợi kháu khỉnh bao nhiêu. Thế mà về nhà bọn họ mấy tháng đầy vết bầm tím còn gầy gò ốm yếu.”

 

“Nhổ ! cứ tưởng nhà họ Lâm ít còn Lâm Đại Hải là dáng con , hóa cũng chẳng khác gì cái đám đốn mạt .”

 

“Thế con ả bên ngoài trông thế nào? Đến mức bầu luôn thì cái tội hủ hóa tác phong chắc chắn bắt tù chứ chẳng chơi.”

 

Thời buổi mà dính tội quan hệ bất chính lăng nhăng là phạm pháp nghiêm trọng, thể xử tội lưu manh.

 

Lâm Đại Hải đương nhiên hiểu rõ điều , lúc trong lòng hoảng loạn tột độ, mặt mày cắt còn giọt máu, mồ hôi lạnh toát ướt đẫm cả lưng, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng chằm chằm Lâm Chấn và Tống Vi.

 

Lâm Chấn chỉ khoanh tay ngực, lạnh lùng ông .

 

Đặng Xuân Hoa ở bên cạnh bắt đầu phát điên, ngừng đ.ấ.m thùm thụp n.g.ự.c Lâm Đại Hải gào thét:

 

“Ông cho rõ ràng cho ! Lời bọn họ sự thật hả? Có ông thật sự con hồ ly tinh bên ngoài Lâm Đại Hải? vì ông mà sinh con đẻ cái, hầu hạ bố già cho ông, mà ông dám ý định ly hôn với ? cho ông , đừng hòng…”

 

“Bà câm mồm cho !”

 

Bị mụ gào cho tâm trí càng thêm rối bời, giọng Lâm Đại Hải lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn.

 

“Bà công an bắt tù lắm ?”

 

Lâm Đại Hải nghiến răng hạ giọng cảnh cáo.

 

Bị bắt tù…

 

Tuy Đặng Xuân Hoa hận đến thấu xương tủy, nhưng mụ thể để mất chỗ dựa là chồng công nhân .

 

Lâm Đại Hải cố gắng lấy bình tĩnh, cất giọng: “Người tên Lưu Xuân Diễm mà các đúng là thật, nhưng đứa con trong bụng cô tuyệt đối của ! với cô chỉ là chỗ quen bạn bè bình thường mà thôi. Hôm đó chỉ tiện đường đưa cô đến bệnh viện khám bệnh, chắc là Tống tri thanh nhầm , hoặc là cô cố tình bịa đặt những lời để bôi nhọ danh dự của .”

 

Phải công nhận rằng, Lâm Đại Hải đúng là kẻ đầu óc nhất trong nhà họ Lâm, chỉ trong vòng mấy phút ngắn ngủi nhanh chóng nghĩ lý lẽ để chống chế lấp liếm.

 

“Ồ, ? Nói như thế tức là ông sẽ vĩnh viễn bao giờ ly hôn với thím Đặng, cũng tuyệt đối cưới phụ nữ đúng chứ? Lâm Chấn rõ nhà của Lưu Xuân Diễm ở đấy nhé. Ông bảo xem nếu cô những lời từ chính miệng ông thì sẽ phản ứng thế nào đây?”

 

Sắc mặt Lâm Đại Hải biến đổi kịch liệt, nhưng vẫn cố gượng gạo giữ vẻ thản nhiên:

 

“Chuyện đó thì liên quan gì đến !”

 

Nói xong, ông chẳng dám nán thêm một giây nào nữa, vội vàng kéo Đặng Xuân Hoa đang nước mắt đầm đìa lủi thủi rời .

 

Đám đông xem náo nhiệt xung quanh cũng dần dần giải tán, nhưng chắc chắn chuyện sẽ trở thành đề tài bàn tán sôi nổi khắp đầu làng cuối xóm trong suốt một thời gian dài.

 

Mấy bà thím quan hệ thiết với Tống Vi liền xúm gần dò hỏi:

 

“Tống tri thanh, cháu tận mắt thấy thật ? Nghe rõ ràng rành mạch từng câu từng chữ chứ?”

 

Tống Vi khẽ gật đầu. Cô cũng chẳng cảm thấy áy náy vì lôi Lưu Xuân Diễm chuyện , bởi lẽ phụ nữ đó thừa Lâm Đại Hải vợ con đề huề ở quê mà vẫn dính líu.

 

Trong cảnh như mà còn tằng tịu lén lút với Lâm Đại Hải thì nhân phẩm cũng chẳng gì cho cam.

 

Mấy bà thím vỗ đùi đ.á.n.h đét một cái: “Thế thì đúng là hai đứa nó gian díu chuyện xằng bậy với ! Không cái con Lưu Xuân Diễm mặt mũi tròn méo thế nào nhỉ.”

 

 

Loading...