Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 122: Lâm Chấn Đánh Lâm Đại Hải
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:48:35
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Chấn ông bằng ánh mắt châm biếm sâu cay. Con vẫn y hệt như xưa, bất cứ chuyện gì cũng luôn thích nhấn mạnh bản là đúng đắn, cả mớ đạo lý lớn lao nhưng chẳng lấy một câu lọt tai.
“ gửi em trai sang nhà Đại gia gia, là ai tự tiện chủ đón nó về nhà các ?”
Lâm Chấn chằm chằm đàn ông tự xưng là bác cả của bằng ánh mắt lạnh như băng vụn.
Anh quá hiểu tính nết của bọn Lâm lão thái. Lâm lão đầu thì mặc kệ vạn sự chẳng màng, Lâm lão thái thể thèm tiền phụ cấp gửi về nhưng tuyệt đối bao giờ nuôi nấng Hắc Đản.
Chỉ kẻ , bề ngoài đạo mạo nhưng bụng đầy quỷ kế, còn luôn thích lấy danh nghĩa đại nghĩa bình phong, miệng mở là nhân nghĩa đạo đức nhưng những trò ghê tởm bẩn thỉu.
Ánh mắt Lâm Đại Hải khẽ đảo quanh né tránh, ngược Đặng Xuân Hoa thì chống nạnh ưỡn ngực, lu loa lên một cách đương nhiên: “Hắc Đản là cháu nội của bà nó, chúng tao đón nó về nhà thì vấn đề gì? Không nhờ thế mà nuôi nó lớn tướng đến từng ? Hai em chúng mày đúng là đồ ăn cháo đá bát, đứa nào đứa nấy đều là phường sói mắt trắng!”
Lâm Chấn thẳng Lâm Đại Hải: “Cho nên các đón nó về, nuốt trọn tiền phụ cấp và đồ đạc của , nhưng cho nó ăn no, bắt nó lụng quần quật còn đ.á.n.h đập nó?”
Anh nở một nụ dữ tợn: “Ông đây còn rảnh tay tìm đến tận cửa tính sổ, các ngược hết đến khác tự vác xác tới nộp mạng.”
Nhìn thấy biểu cảm rợn của , trong lòng Lâm Đại Hải thầm kêu . Ông định mở miệng gì đó thì một nắm đ.ấ.m của Lâm Chấn giáng thẳng mặt.
“Á á á! Lâm Chấn mày cái gì đấy!”
Đặng Xuân Hoa hét toáng lên thất thanh, nhưng Lâm Chấn đè nghiến Lâm Đại Hải xuống nền đất, tung từng quả đ.ấ.m nặng ngàn cân nện liên tiếp mặt đối phương.
“Mày tính là cái thớ bác cả gì chứ? Một đứa con hoang chẳng từ chui mà cũng dám bày đặt lên mặt bề với ông đây ? Cái gì mà ch.ó má họ hàng thù oán qua đêm? Nói cho mày , ông đây cực kỳ thù dai! Năm xưa tao c.h.ế.t thế nào, những tủi nhục khổ sở Hắc Đản chịu đựng ở nhà họ Lâm, tất cả tao sẽ từng món từng món một đòi sòng phẳng từ cả cái nhà họ Lâm các !”
Lâm Đại Hải gào thét t.h.ả.m thiết, giãy giụa kịch liệt, miệng ngừng c.h.ử.i rủa loạn xạ.
ông thể là đối thủ của Lâm Chấn . Thể hình vạm vỡ và thủ rèn giũa từ chiến trường của Lâm Chấn dù què một chân thì vẫn dư sức đè bẹp đối phương, đ.á.n.h cho ông còn chút sức lực nào để đ.á.n.h trả.
Đặng Xuân Hoa la hét the thé lao tới định cào cấu Lâm Chấn, Hắc Đản lập tức chồm lên túm chặt lấy tay mụ c.ắ.n một phát thật mạnh.
“Cút , cái thằng ranh con !”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Mụ c.h.ử.i đẩy mạnh một cái, Hắc Đản ngã ngửa dập m.ô.n.g xuống đất. Tống Vi đặt hai con sói con ngay ngắn bước ngoài đúng lúc chứng kiến cảnh tượng , cô lao vút tới vung một cước đạp thẳng khiến Đặng Xuân Hoa bay ngược ngoài ngã chổng vó.
Hiện trường hỗn loạn tột cùng, tiếng thét chói tai của Đặng Xuân Hoa vang vọng quá lớn khiến mấy nhà hàng xóm gần đó kinh động, truyền tai , chẳng mấy chốc một đám đông kéo đến vây quanh xem náo nhiệt.
Chuyện ăn dưa hóng hớt thế thì vắng bóng mấy bà thím bà lão trong làng chứ.
Dù hễ thấy tiếng động là ai nấy đều vội vã chạy thục mạng tới xem.
Lâm Chấn đ.á.n.h cho tay mới chịu dậy, nhưng vẫn tỏa sát khí ngùn ngụt.
Nhìn thấy bộ dạng mặt mũi bầm dập, sưng vù như đầu heo của Lâm Đại Hải, đám đông quần chúng vây quanh khỏi hít sâu một khí lạnh.
Cái thằng Lâm Chấn tay tàn nhẫn thật đấy.
“ sống nổi nữa , bắt nạt quá đáng mà! Thằng Lâm Chấn căn bản coi những bậc bề như chúng gì cả!”
Mấy ông lão trong thôn lộ vẻ bất mãn Lâm Chấn: “Thằng Lâm Chấn , chuyện gì thì thể đóng cửa bảo cho đàng hoàng ? Đây là bác cả với bác dâu của cháu đấy, cháu thể tay đ.á.n.h bề nông nỗi !”
“ đấy, ầm ĩ thế nào thì cũng thể đ.á.n.h lớn thành thế chứ.”
Lâm Chấn lạnh lùng hỏi vặn : “Thế bọn họ đ.á.n.h đập Hắc Đản thì ? Sao lúc đó các đến nhà họ Lâm mà khuyên can bọn họ?”
Mấy ông lão lập tức nghẹn họng cứng họng.
“Thì… chuyện lớn dạy dỗ con cháu trong nhà chúng can thiệp , nhà nào trong làng mà chẳng thế?”
Lâm Chấn khẩy: “Được thôi, cứ theo lời các , với tư cách là bậc chú bác, bậc cả, cũng sẽ đến nhà dạy dỗ đám con cháu nhà các một trận, lớn dạy dỗ trẻ con chắc chẳng vấn đề gì nhỉ?”
“Cháu… chuyện mà giống !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-122-lam-chan-danh-lam-dai-hai.html.]
Bà lão cạnh ông lão nọ lập tức đưa tay nhéo mạnh hông chồng một cái: “Ông bớt mồm bớt miệng giùm , cứ thích vẻ đây hiểu cơ! Lỡ ngày nào đó thằng Lâm Chấn nó sang tẩn cháu nội ông thật thì cái già nhà ông đỡ nổi một đ.ấ.m của nó hả?”
Những già mang tư tưởng cổ hủ tuy trong lòng khó chịu, nhưng thấy Lâm Chấn thật sự đ.á.n.h và tay nể nang ai, sợ đến tìm con cháu nhà trút giận thật nên ai nấy đều ngậm chặt miệng dám hó hé thêm câu nào.
Ánh mắt Lâm Đại Hải Lâm Chấn đầy vẻ oán độc ngút trời, từ bé đến lớn ông từng chịu nỗi nhục nhã và đau đớn đến nhường .
“Mày là cái đồ súc sinh bất hiếu bất đễ! Nhà họ Lâm chúng tao sinh cái loại nghịch t.ử như mày chứ, đúng là giống hệt như thằng bố mày, một phản cốt, chút giáo dưỡng nào!
Nhà họ Lâm chúng tao rốt cuộc tạo cái nghiệp chướng gì ! Các bậc chú bác ở đây đều thấy cả đấy, hôm nay là chính tay nó đ.á.n.h bề , cái loại nhà họ Lâm chúng thật sự dạy nổi nữa !”
Lâm Chấn nhạo: “Dạy cái rắm ! Tao ăn của cái nhà họ Lâm chúng mày một hạt gạo nào ? Năm xưa bố tao phân gia sống riêng với nhà họ Lâm các .
Chẳng qua những kẻ ích kỷ, tham lam, độc ác còn trơ trẽn, ngày nào cũng lăm lăm mò sang nhà tao cướp đoạt đồ đạc.
Bố tao chẳng là chính cái ngữ chúng mày ép đến mức bỏ xứ mà ? Mày đúng là mọc cái mồm thì chuyện đổi trắng đen nào cũng dám phun !”
“Mày…”
Lâm Đại Hải tức đến mức trợn trắng cả mắt.
“Làm những chuyện thất đức táng tận lương tâm, năm xưa lúc tao tòng quân nhập ngũ tao ngu mà giao em trai ruột cho bọn mày nuôi! Tao đích bế nó sang gửi gắm cho nhà Đại gia gia, lúc nó một tuổi rưỡi tao về phép một chuyến, chăm sóc nó ở nhà Đại gia gia trắng trẻo bụ bẫm.
Mỗi tháng tao chỉ gửi tiền phụ cấp về mà còn gửi cả sữa bột về để bồi bổ cho nó! Bây giờ thì bộ những thứ đó đều cái nhà chúng mày nuốt trọn bụng , nếu thì em tao năm nay năm tuổi đầu lùn gầy trơ cả xương như thế !”
Năm đó tìm hiểu kỹ, rõ vùng phía Tây nhiều nông trường nuôi bò sữa nên việc mua sữa bột tương đối dễ dàng. Anh nghĩ bụng lính ở mà chẳng , chịu khổ chịu mệt một chút cũng chẳng .
Vừa lúc đó đại đội trưởng cũng từng tòng quân và phân công về mạn bên đó, nên mới nhờ đại đội trưởng nhờ vả chút quan hệ để phân sang cùng đơn vị cũ.
Tất cả chỉ vì tìm cơ hội kiếm chút sữa bột gửi về quê nhà.
Đáng tiếc khi suy nghĩ và cách xử lý việc của đủ chín chắn, ngờ rằng mới rời lâu thì nhà họ Lâm dòm ngó tiền phụ cấp cùng những hộp sữa bột quý giá , tìm đủ cách ép đưa Hắc Đản về nhà bọn họ.
Thời buổi liên lạc thư từ vô cùng khó khăn lạc hậu, cả nhà Đại gia gia ai chữ để thư, thành bịt mắt hề chuyện .
Tuy đại đội trưởng lẽ từng thư báo tin cho , nhưng vì tranh thủ lập chiến công để nhanh chóng thăng tiến, xung phong nhận những nhiệm vụ tuyệt mật ở những nơi hiểm trở nhất, nên thư từ thể thất lạc giữa chừng.
Mấy bà thím quanh đó lập tức kinh ngạc thốt lên: “Sữa bột đấy! Hóa thằng Lâm Chấn còn gửi cả sữa bột về cơ đấy!”
“Thứ đó đắt đỏ quý hiếm lắm đấy chứ, cái nhà họ Lâm giấu kỹ thật, thằng cả nhà họ Lâm từng hé răng lấy một lời về chuyện .”
“Hồi Hắc Đản mới lọt lòng thì nó mất, sữa đều khắp làng xin b.ú nhờ những phụ nữ mới sinh con. Thằng Lâm Chấn đăng ký lính chính là để tìm cách kiếm tiền mua đồ bổ dưỡng cho em trai ăn để lớn khôn, mà cái nhà họ Lâm nhẫn tâm giữ rịt sữa bột của thằng bé , đúng là đồ táng tận lương tâm mà!”
Nhắc đến chuyện , cả Đặng Xuân Hoa lẫn Lâm Đại Hải đều bắt đầu chột .
Thế nhưng bọn họ vẫn ngoan cố cãi chày cãi cối: “Nói láo! Sữa bột đều cho Hắc Đản uống hết , nếu nó lớn ngần !”
Hắc Đản đỏ hoe hai mắt, nấc nghẹn: “Em ăn miếng nào hết! Em tận mắt thấy các đem sữa bột cho bà nội, cho Lâm Hữu Tài với Lâm Hữu Phú ăn!”
Hồi đó ngửi thấy mùi sữa thơm lừng ngào ngạt, thằng bé thèm đến mức bụng réo ùng ục liên hồi.
Đó là đồ trai gửi về cho bé, nhưng bọn họ thèm bố thí cho một ngụm nào.
Cũng may là hai năm đầu đời sống ở nhà Đại gia gia, nếu thì e rằng bé chẳng cơ hội sống sót để lớn lên đến ngày hôm nay.
Nước mắt Hắc Đản tủi lăn dài từng giọt lớn gò má gầy gò:
“Anh ơi, bọn họ ăn hết sạch sữa bột chừa cho em một miếng nào, Lâm Hữu Tài còn bưng bát nước pha sữa bột chạy đến mặt em khoe khoang để trêu tức em nữa!”
Đến nước , chẳng còn ai thèm nhắc chuyện Lâm Chấn đ.á.n.h Lâm Đại Hải nữa, nhà họ Lâm ăn quả thực quá thất đức và bỉ ổi!