Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 120: Vắt Sữa Hươu
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:48:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hiện giờ ở chỗ bọn họ, con vật duy nhất thể cho sữa chỉ con hươu dắt về ngày hôm qua.
Nói cũng thật may mắn, nếu sớm hơn một ngày thì hai con sói con chắc chắn chẳng gì để uống.
Thế nhưng...
Lâm Chấn hỏi: “Cô vắt sữa ?”
Vẻ mặt Tống Vi cứng đờ: “Không , nhưng cứ thử xem .”
Lâm Chấn đưa hai con sói con cho em trai đang ngóng trông nãy giờ.
“Để .”
Tống Vi kinh ngạc : “Anh vắt sữa ?”
Lâm Chấn: “Nơi đóng quân hồi gần vùng thảo nguyên phía tây, các đại đội bên đó hầu như nhà nào cũng nuôi bò nuôi dê. từng vắt sữa bò , bên đó đồ ăn khan hiếm nhưng sữa tươi thì nhiều lắm, bộ đội chúng tháng nào cũng phát, chỉ là mùi vị ngon cho lắm.”
Tống Vi từ xuống một lượt lẩm bẩm: “Hèn chi cao to thế.”
Hắc Đản ôm hai con sói con chạy tót phòng trai, đang mải mê ngắm nghía đồ chơi mới nên chẳng buồn bám đuôi Tống Vi nữa.
Hai đội gió lạnh bước lán hươu.
Tiếng bước chân của họ tới gần khiến con hươu cảnh giác, vèo một cái nó nhảy tót về góc xa cửa nhất. Đôi mắt to tròn chằm chằm phía cửa, hai tai dựng vô cùng đề phòng.
Tống Vi cầm một nắm lá cây bước , theo là Lâm Chấn với vóc dáng cao to sừng sững.
Cô kiên nhẫn cầm lá dử một hồi, con hươu nhỏ vô tư vô lo liền tung tăng nhảy nhót chạy gần.
Chẳng vì hôm qua ở cùng Tống Vi một thời gian mà con vật nhỏ chẳng hề sợ cô.
Thế nhưng nó vẻ e sợ gã to xác Lâm Chấn, lúc ăn lá cứ ngó cẩn thận, hễ thấy Lâm Chấn cử động gì là nó nhảy tót về bên cạnh nó ngay.
Tống Vi xắn tay áo lên: “Nó chịu qua đây , chúng cứ tóm thẳng cho nhanh.”
Lâm Chấn gật đầu, đang định bảo để thì thấy Tống Vi lao vụt ngoài.
Tốc độ của hươu cực kỳ nhanh, còn nhảy cao, dẫu ở trong gian chật hẹp của lán hươu thì nó vẫn vùng vẫy vô cùng dữ dội.
Sau một hồi gà bay ch.ó sủa, con hươu rượt đuổi đến hoảng loạn, trong lúc luống cuống đ.â.m sầm về phía Lâm Chấn và tóm chặt lấy cổ.
Lần thì nó hết đường chạy thoát, chỉ liên tục giãy giụa và phát những tiếng kêu hoảng loạn.
Tống Vi với mái tóc bù xù cắm mấy cọng rơm lao tới ôm chặt lấy cổ con hươu , gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo đỏ bừng lên vì mệt.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Mày chạy giỏi thật đấy!”
Lời chút nghiến răng nghiến lợi, con thú mấy suýt bắt đều trực tiếp nhảy vọt qua đầu cô.
Lâm Chấn bộ dạng nhếch nhác lúc của cô thì nhịn bật thành tiếng, kết quả là nhận ngay một cái lườm cháy mặt từ Tống Vi.
“Mau vắt sữa chứ, đang giữ chặt nó đây.”
Bị sức mạnh của Tống Vi khóa chặt, con hươu căn bản thể nhúc nhích nổi.
Cô cầm mấy nhánh lá cây đút miệng hươu , mong cảm xúc của nó thể mau chóng định .
Đôi mắt trong veo xinh chăm chú dõi theo từng động tác của Lâm Chấn.
Nhìn qua là tay nghề của cực kỳ thuần thục.
“Me me”
Con hươu nhỏ chạy theo nó nhốn nháo khắp chuồng nãy giờ, lúc tò mò mon men gần.
Tống Vi đưa nắm lá cây trong tay cho nó ăn.
“Tuy cướp phần ăn của mày thất đức một tí, nhưng giờ cứu mạng là hết, tí nữa chị lấy củ khoai lang to cho mày ăn bù nhé.”
“Me me”
“Thế là chị coi như mày đồng ý đấy nhé.”
“Mày cũng ăn chút , đây mới chỉ là bắt đầu thôi đấy.”
Trong nhà chẳng nguồn sữa nào khác, hai đứa nhỏ đang há mồm đòi ăn ngoài sữa thì chẳng tiêu hóa nổi thứ gì khác, đành chịu khó phiền con hươu .
May mà lúc sức ăn của hai con sói con lớn, Lâm Chấn vắt chừng một bát là hòm hòm đủ dùng .
Buông con hươu , con vật lập tức co giò chạy biến góc chuồng.
Tống Vi dậy phủi phủi hai bàn tay, Lâm Chấn đưa bát sữa còn ấm cho cô.
“Trên tóc cô dính hai cọng rơm kìa.”
Tống Vi giơ một tay lên sờ soạng lung tung đầu, giật mấy cọng rơm khô vứt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-120-vat-sua-huou.html.]
Còn vài vụn nhỏ li ti cô chẳng buồn để ý nữa. Lâm Chấn đưa tay xoa xoa mái tóc ngắn của .
“Vẫn là cái đầu đinh tiện nhất, phụ nữ các cô để tóc dài ngoằng thế gội đầu mệt c.h.ế.t , mùa đông gội thì lâu khô mà mùa hè thì nóng nực còn dễ sinh chấy rận nữa chứ.”
Tống Vi: “...”
Tuy câu nào cũng đúng sự thật, nhưng đá cho một phát thế .
Lâm Chấn khập khiễng bước theo lưng Tống Vi với vẻ mặt vô cùng khó hiểu, trông cô vẻ như đang bực bội thế nhỉ?
Bưng bát sữa hươu còn ấm nhà, nhưng cửa phòng Lâm Chấn thì cô dừng chân bước .
“Bảo Hắc Đản bế sói con đây .”
Nhìn xem đói đến mức nào kìa, ngoài cửa mà còn rõ mồn một tiếng chúng nó gào thét khản cả cổ họng, chẳng khác nào một bản hòa tấu inh tai nhức óc.
Lâm Chấn: “Cứ thẳng trong , phòng chẳng gì mà ngại.”
Anh câu quả thực chẳng hề khiêm tốn chút nào. Bước trong, Tống Vi mới nhận căn phòng ngoại trừ một chiếc giường sưởi và một cái tủ gỗ thì đúng là chẳng thêm bất kỳ đồ đạc nào khác.
Chăn giường gấp vuông vức như một khối đậu phụ, đệm giường ngoại trừ chỗ Hắc Đản ôm sói con đè lên tạo thành vết lún thì những chỗ khác phẳng phiu một nếp nhăn.
Vệ sinh phòng ốc cũng sạch sẽ tinh tươm.
“Cuối cùng sữa cũng về , chúng nó cứ kêu gào suốt thế em sợ c.h.ế.t khiếp.”
Lâm Chấn: “Hai con sói con tí xíu thì gì mà mày sợ?”
Hắc Đản: “Em sợ chúng nó đói c.h.ế.t mất.”
Hai con non trông đói lả đến tội nghiệp, bé là hiểu rõ nhất cái cảm giác cồn cào ruột gan khi bỏ đói là khổ sở đến nhường nào.
Trong nhà dụng cụ chuyên dụng để bón sữa cho thú non, đành dùng thìa .
Thế nhưng... nhà Lâm Chấn đến một cái thìa con t.ử tế cũng chẳng .
Cái thứ thường chỉ những nhà con nít nhỏ tuổi mới sắm sửa chuẩn .
Nhìn thấy sữa sẵn mắt mà chẳng đút thế nào, Hắc Đản sốt ruột như kiến bò chảo lửa, cứ quanh phòng.
Tống Vi bảo: “Chỗ sữa hâm nóng , chạy sang nhà bác đại đội trưởng mượn cái thìa về.”
Nói đoạn cô đưa bát sữa hươu cho Lâm Chấn chạy tót ngoài.
Lâm Chấn còn kịp cất tiếng gọi thì bóng mất hút.
Hắc Đản: “Anh ơi bao giờ chân mới khỏi thế, việc gì cũng để chị Tống lo liệu thế trông vô dụng quá mất.”
Lâm Chấn vốn dĩ trong lòng chẳng mấy dễ chịu, giờ chính đứa em trai ruột chọc trúng chỗ đau.
“Đi chỗ khác chơi!”
Tối ngày lo bò trắng răng, bản sốt ruột chắc? Cái chân một sớm một chiều thể khỏi ngay , thì cách nào chứ.
Nói xong bèn tập tễnh hâm nóng sữa.
Mùi sữa thơm ngào ngạt lan tỏa khắp gian phòng, hai con sói con càng gào hăng hái hơn.
Hắc Đản sốt ruột đến mức chỉ há mồm gào theo chúng nó vài tiếng cho đỡ cuống.
Đợi đến khi sữa đun sôi để nguội bớt, vặn độ ấm thì Tống Vi đầu đội đầy tuyết trắng hớt hải chạy về tới nơi.
Hơi thở cô phả làn sương trắng xóa, tay cầm chiếc thìa nhỏ lao tót phòng.
“Tới tới , hai đứa mày đừng gào nữa, kêu đến mức tim tao cũng nhảy ngoài đây .”
Lần thì lũ sói con cuối cùng cũng húp sữa, nhiệt độ vặn quá nóng cũng quá nguội.
Chỉ là do chúng uống quá vội vàng nên thỉnh thoảng sặc, thế chỉ mỗi một cái thìa nên hai con non tranh ăn, móng vuốt nhỏ xíu mềm mại màu hồng phấn cứ run rẩy quơ cào liên tục trong lòng Tống Vi.
Lâm Chấn một lát bước khỏi phòng, sân tìm một khúc gỗ vặn cầm d.a.o rựa bắt đầu đẽo gọt, định tự tay lấy hai cái thìa gỗ nhỏ.
Trong phòng thỉnh thoảng vọng tiếng la hét ồn ào của Hắc Đản, hòa cùng giọng dịu dàng dỗ dành hai con sói non của Tống Vi khiến đáy lòng dâng lên một cảm giác ấm áp lạ kỳ.
Biết đến bao giờ mới thể biến Tống tri thanh thực sự trở thành của gia đình đây, sầu thật đấy!
Đợi đến khi hai con sói con no căng bụng, quanh khóe miệng nhỏ còn dính một vòng bọt sữa trắng xóa, chúng liền bẹp trong lòng Tống Vi ngủ say sưa.
Theo từng nhịp thở đều đặn, cái bụng tròn vo căng phồng của chúng khẽ phập phồng lên xuống, lớp lông tơ mềm mại thưa thớt cũng khẽ rung rinh theo.
Cô cũng đến lúc về .
Bọc hai con thú nhỏ sâu trong n.g.ự.c áo bông áp sát bụng , cô cất tiếng chào tạm biệt Lâm Chấn.
Hắc Đản cũng lon ton chạy theo đuôi cô, thỉnh thoảng đưa tay khẽ chạm hai cục bông nhỏ qua lớp áo dày.
Đủ thấy bé thực sự yêu thích hai con vật đến nhường nào.