Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 117: Trời Đổ Tuyết

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:48:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghe thấy tiếng ếch kêu, Hứa Lai Đệ bĩu môi chẳng còn chút hứng thú nào nữa.

 

Chủ yếu là vì cô cũng chẳng xơ múi gì, vả mới ăn đòn cách đây lâu.

 

Thế nhưng điều đó vẫn chẳng ngăn nổi cái thói ngứa mồm chọc ngoáy của cô .

 

Tống Vi lạnh lùng liếc mắt sang, còn kịp mở miệng thì Hứa Lai Đệ chùn bước rén .

 

“Cô chằm chằm cái gì? Đâu tự bịa , đây là mấy thím trong thôn đồn ầm lên đấy chứ. Vả cũng sai , chẳng ngày nào cô cũng tót sang nhà trai thằng Hắc Đản đấy thây?”

 

Hắc Đản còn nhỏ, thể hiểu rõ chuyện tình cảm nam nữ, nhưng nhóc đủ nhạy bén để nhận những lời đồn đại sẽ gây bất lợi cho chị Tống. Thế là đấng nam nhi nhỏ tuổi lập tức ưỡn n.g.ự.c bước lên chắn mặt Tống Vi.

 

“Chị Tống sang đón về, liên quan gì đến cô!”

 

Ánh mắt thằng bé gườm gườm như một chú sói con, chằm chằm Hứa Lai Đệ.

 

Hứa Lai Đệ: “Mày hung dữ với tao gì, tao tung tin đồn . Không tin thì mày mà hỏi mấy xem, giờ mấy mụ đàn bà rỗi việc trong thôn đang đồn ầm lên như thế .”

 

Tống Vi chẳng thèm bố thí cho cô lấy một cái , sải bước thẳng về phòng.

 

Lý Quyên vội vàng bước theo . Lưu Lâm Lâm và Bạch Vân Kiều ngập ngừng , nên theo , dẫu hiện tại họ với Tống Vi cũng tính là thiết lắm.

 

“Tống Vi, đừng nghĩ ngợi lung tung nhé. Mấy bà thím trong thôn xưa nay thế, chuyện bé xé to. Hơn nữa tớ cứ thấy là lạ thế nào , hình như ai đó cố tình tung tin đồn thì .”

 

Tống Vi đặt bao ếch sân , lấy một cái chậu múc ít nước thả nguyên cả bao tải dứa trong.

 

“Tớ .”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Vẻ mặt cô bình thản như : “Chút lời ong tiếng ve còn đủ để tớ bận tâm .”

 

lời bắt nguồn từ miệng ai ?”

 

Lý Quyên lắc đầu: “Ngoại trừ thì đám nữ tri thanh chúng hòa nhập với mấy bác mấy thím để buôn chuyện rôm rả như thế. Đến lúc bọn tớ ngóng thì chuyện đồn đại về lan truyền khắp nơi .”

 

Tống Vi vuốt cằm gật đầu: “Được , tớ , về phòng , mai tớ sang hỏi Vương đại nương xem .”

 

Lý Quyên thấy cô thật sự để bụng chuyện thì trút gánh nặng trong lòng, thầm nể phục.

 

nếu đổi , cô chắc chắn chẳng thể nào giữ vẻ bình tĩnh đến mức .

 

Tống Vi thật sự chẳng coi chuyện gì, bởi lẽ chẳng ai đời thể ép buộc cô những việc cô .

 

Đêm hôm đó, cô vẫn ngủ một giấc ngon lành cành đào.

 

Sáng hôm thức dậy, qua khung cửa sổ dán giấy báo, cô thấy bên ngoài sáng trắng một cách lạ thường.

 

Mở cửa , hóa tuyết rơi .

 

Chắc là tuyết bắt đầu rơi từ nửa đêm.

 

Tuyết ở miền Bắc rơi dày, chỉ một đêm mà tuyết phủ một lớp dày cộp mặt đất, bước chân xuống là lún sâu thành từng hố tuyết tròn xoe.

 

“Suỵt... Lạnh thật đấy.”

 

Vội vàng khép chặt cửa , Tống Vi mặc chiếc áo bông dày chuẩn từ .

 

Bé Hắc Đản cũng mặc áo bông dày cộp.

 

Đây là áo bông mới toanh đấy nhé, mặc chiếc áo ấm áp thằng bé phấn khích cứ mãi trong phòng.

 

“Đi nào, nấu cơm đốt sưởi sưởi ấm thôi.”

 

Củi lửa chuẩn tươm tất từ , xếp ngay ngắn thành từng đống gọn gàng sát vách tường ở sân , cao hơn cả đầu Tống Vi một đoạn dài.

 

Rút một thanh củi to , Tống Vi cầm d.a.o rựa bổ đôi một cách nhẹ nhàng như bỡn.

 

Hắc Đản phụ trách nhóm lửa trong bếp lò để tiện đun luôn một ấm nước nóng.

 

“Nấu món trứng chần nước đường ăn nhé.”

 

Đây là món Hắc Đản thích nhất trần đời, căn bản chẳng bao giờ khái niệm ngán, thể ăn cả đời mà chán là gì.

 

Thế nhưng hôm nay Hắc Đản ăn vẻ vội vàng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-117-troi-do-tuyet.html.]

“Chị ơi ăn nhanh lên chút , chúng còn sang xem hươu nữa đấy.”

 

Tống Vi vỗ đùi đ.á.n.h đét một cái: “Ừ nhỉ, cái lán bên đó còn lợp mái, ai mà ngờ đêm qua trời đổ tuyết cơ chứ. Muộn , lò sưởi đốt sớm quá.”

 

Trận tuyết đầu mùa , vốn dĩ cô còn định tận hưởng cảm giác ấm áp trong căn phòng một chút.

 

Hắc Đản vỗ n.g.ự.c bồm bộp: “Không chị, tí nữa em lên núi nhặt thêm củi về bù chỗ củi đốt hôm nay là !”

 

Hai nhanh chóng giải quyết xong bữa sáng, khóa chặt cửa nẻo vội vã rảo bước sang nhà Lâm Chấn.

 

Chẳng do trời đổ tuyết nên đều ngại ngoài mà suốt dọc đường chẳng thấy bóng dáng một ai.

 

Đến nhà Lâm Chấn, hai mới bất ngờ phát hiện cả nhà đại đội trưởng cũng đang mặt ở đây.

 

Mấy đàn ông đang xúm tụm chung tay dựng lán cho hai con hươu ở cái sân nhỏ, phần mái che cũng đang lợp lên.

 

“Tống tri thanh tới đấy .”

 

Hạnh Hoa thẩm thò đầu từ trong bếp, vẫn còn đeo chiếc tạp dề, đang bận rộn cơm bên trong.

 

“Bác trai cháu bảo cháu bắt hươu mang về, sáng nay thấy tuyết rơi sợ hươu cóng c.h.ế.t nên bọn họ mới sang dựng lán che chắn cho nó đấy. Trời lạnh thế ngộ nhỡ c.h.ế.t cóng thì tiếc lắm, đây là món đồ quý hiếm đầu tiên mà đại đội nuôi đấy.”

 

Tống Vi bước phòng, phủi sạch lớp tuyết đọng và Hắc Đản xuống.

 

“Thím với sang sớm thế ạ, thế phiền quá.”

 

Trong lòng Tống Vi dâng lên một cảm giác ấm áp, cô hề bài xích cái cảm giác mỗi khi chuyện gì là xúm tương trợ lẫn như thế .

 

Con vốn dĩ là sinh vật sống theo bầy đàn, sống một thui thủi cô đơn lắm, kiếp nếm trải đủ .

 

Dù kiếp xung quanh hàng xóm láng giềng, nhưng ở cái thế giới mà chỉ vì một ngọn rau ăn cũng thể liều mạng c.h.é.m g.i.ế.c lẫn thì cô chẳng dám đặt niềm tin bất kỳ ai.

 

Bởi ở kiếp , cô thích cái bầu khí quây quần náo nhiệt .

 

“Phiền hà cái gì mà phiền hà, Văn Vũ của cháu bắt hai con cá diếc to đùng, thím cho hết một nồi hầm lên ăn chung. Trời lạnh thế húp chút canh cá nóng hổi là ngon nhất trần đời.”

 

Tống Vi bước bếp ngó nghiêng, hai con cá diếc to bằng cả bắp tay trông béo múp míp, mổ sạch sẽ tinh tươm.

 

Lâm Chấn với hình cao lớn lêu nghêu đuổi sang một bên đun lửa, cái tướng cao mét chín co ro chiếc ghế đẩu con con trông tù túng tả xiết.

 

Lúc cô sang, Lâm Chấn cũng vặn ngẩng đầu về phía cô nở một nụ .

 

Chỉ là nụ trông phần ngô nghê, ngốc xếch.

 

Tống Vi nhịn cũng bật theo một tiếng, sang chào Hạnh Hoa thẩm.

 

“Cháu ngoài xem gì giúp bác đại đội trưởng với nhé.”

 

Hạnh Hoa thẩm vội bảo: “Đi cẩn thận kẻo trượt chân đấy nhé.”

 

“Dạ, cháu ạ.”

 

Thấy bóng khuất, cái tên to xác chẳng tiền đồ vẫn rướn dài cổ ngóng ngoài cửa.

 

Hạnh Hoa thẩm liếc : “Tống tri thanh chứ hả? Người xinh , khắp mười dặm tám thôn chẳng bới thứ hai đoan trang ưa hơn con bé . Đã thế còn tháo vát, tính tình nữa, mày cứ ngắm suông thì giải quyết cái tích sự gì?”

 

Lâm Chấn nhét thêm một thanh củi đáy bếp lò: “Cháu đợi cái chân khỏi hẳn mới tính tiếp.”

 

“Thế bao giờ cái chân mày mới khỏi? Giờ bên ngoài đang đồn ầm lên những lời khó kìa.”

 

Lâm Chấn nhíu mày: “Họ những gì ạ?”

 

Nhắc đến chuyện Hạnh Hoa thẩm bốc hỏa, hai tay chống nạnh: “Chẳng là con mụ rỗi việc ngứa mồm nào đặt điều bậy bạ, bảo Tống tri thanh suốt ngày chạy sang chỗ mày là an phận, còn con bé nhòm ngó tiền bạc của mày nữa chứ. Nói chung mấy lời thối tha khó , đúng là bọn rảnh rỗi sinh nông nổi!”

 

“Đợi thêm ít bữa nữa bắp cải với củ cải lớn đều, tao bắt bọn họ đồng lao động cho giãn gân giãn cốt mới , cái mồm cái miệng chẳng cửa nẻo gì, chuyện chuyện thật thật giả giả gì cũng bêu rếu ngoài.”

 

Sắc mặt Lâm Chấn lập tức sa sầm: “Ai đồn thế ạ?”

 

“Sao, mày còn định vác xác đ.á.n.h với chắc? Tao đoán chừng chẳng đám nhà họ Lâm cũ thì cũng là cái nhà mụ Ngưu bà t.ử thù oán với Tống tri thanh thôi. Mấy chuyện khó mà rõ ràng , một thằng đàn ông to xác như mày xông đến tận cửa nhà thì cái thể thống gì.”

 

Lâm Chấn đen mặt tiếng nào.

 

“Để tao bàn bạc tính toán với Tống tri thanh xem , mấy vụ con bé còn rành hơn mày nhiều. Lần nào mà lão thái bà họ Lâm với mụ Ngưu bà t.ử chẳng Tống tri thanh chỉnh cho ngậm bồ hòn ngọt hả?”

 

 

Loading...