Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 110: Anh Cũng Nhanh Trí Đấy Chứ!
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:48:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thực năm xưa Hứa Lai Đệ sở dĩ cái trò tởm lợm như cũng là vì độc chiếm miếng thịt đó mà thôi.
Hồi còn ở nhà, nhà cô ba chị em gái và một đứa em trai út cưng như trứng mỏng.
Đứa em trai thì khỏi , là bảo bối một trong nhà, bất kể nó cái gì thì mấy đứa chị bên đều vô điều kiện dâng hết cho nó.
trong ba chị em gái thì cô xếp thứ hai, đôi khi thèm thuồng đồ đạc của chị gái hoặc em gái, đặc biệt là đồ ăn, cô đều giật lấy l.i.ế.m mạnh một bãi mới trả cho .
Chị gái cô là tính sạch sẽ, đồ cô l.i.ế.m qua thì cảm thấy buồn nôn chịu ăn nữa, vứt .
Và thế là đó tất cả đều chui tọt bụng Hứa Lai Đệ.
Nếm vị ngọt từ cái trò bẩn thỉu , Hứa Lai Đệ thường xuyên giở trò .
Đặc biệt là từ bé đến lớn từng ăn mấy miếng thịt đàng hoàng, nên cô thực sự vô cùng thèm thịt, thịt sống cô cũng dám há mồm l.i.ế.m .
Thế nhưng đó là thịt cơ mà, Lý Quyên thể để cho cô chiếm tiện nghi là chiếm .
Lúc , đề phòng như phòng trộm, Hứa Lai Đệ chỉ đành trơ mắt Tống Vi lưng bỏ .
Tống Vi cũng kể cho nhóm Lý Quyên chuyện tình cờ gặp đúng dịp bác đồ tể mổ heo bán thịt.
Mấy họ cũng chẳng ai trách móc tại ban nãy ở thị trấn cô cho họ .
Dù thì bất kể là lúc ở tiệm cơm quốc doanh là lúc xe bò, xung quanh đều đông .
Của cải thể để lộ ngoài, thịt thà thời buổi cũng quý giá chẳng khác nào tiền của. Hớ hênh để lộ ngoài chỉ tổ kẻ khác dòm ngó ghen ghét rước thêm bao nhiêu rắc rối , ai mà dại dột đến thế chứ.
Hai mắt Cao Nhạc sáng rực lên: “Người nhà gửi thịt hun khói với lạp xưởng lên, dùng lạp xưởng đổi lấy một ít thịt tươi với ?”
Triệu Tốc: “ cũng đổi!”
Lý Quyên và Bạch Vân Kiều đương nhiên cũng đổi, nhưng trong tay hai chẳng đồ gì giá trị để đem trao đổi, chỉ đành giương mắt với vẻ thèm thuồng.
Trong lòng Bạch Vân Kiều ngưỡng mộ chút ghen tị.
Cô ghen tị vì Tống Vi dù ở cái chốn thôn quê hẻo lánh vẫn thể sống ung dung tự tại, sống thoải mái sung sướng; ghen tị vì vận may của cô quá , hễ lên núi lên thị trấn là y như rằng xách về bao nhiêu thứ đồ ngon, thậm chí thịt thà cũng ăn liên miên.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Trong khi chính chỉ thể dựa mấy mánh khóe nhỏ mọn để nhờ vả khác giúp đỡ.
So sánh , Tống Vi giống như một cây đại thụ cắm rễ sâu trong khe đá cằn cỗi nhưng vẫn kiên cường vươn lên đón ánh mặt trời, còn bản cô chỉ là một nhánh dây tơ hồng bám víu cây khác, hút chất dinh dưỡng từ kẻ khác thì mới thể sinh tồn.
Tuy nhiên dù ngưỡng mộ và ghen tị, Bạch Vân Kiều đồng thời cũng là một vô cùng tỉnh táo.
Mấy đối đầu với Tống Vi đây nào cô cũng chỉ chuốc lấy phần thiệt , nên cô sớm dẹp bỏ cái thói đố kỵ viển vông .
“Nếu hai thì cũng thể qua chỗ mua một cân về mà ăn, thịt nạc thịt mỡ thì tùy các chọn. Nếu phiếu thì tính theo giá gốc mua, còn phiếu thì giá nhỉnh hơn một chút.”
Nghe , hai mắt Lý Quyên và Bạch Vân Kiều lập tức sáng bừng lên.
Lý Quyên: “ mua, Tống tri thanh ơi thịt nạc thịt mỡ chỗ cũng nhiều, chỉ lấy ba lạng thôi, với cả... chia cho hai lạng sườn nhé.”
Bạch Vân Kiều qua cũng gật đầu: “ lấy nửa cân thịt.”
Còn về chuyện tại Tống Vi mua nhiều sườn heo đến thế, đều nhất trí cho rằng chắc là do Tống tri thanh còn nhiều tiền nữa, dù sườn heo cũng rẻ hơn thịt nạc nhiều.
Cao Nhạc và Triệu Tốc vội ôm bưu phẩm về phòng thu dọn một lát cầm lạp xưởng chạy sang phòng Tống Vi để đổi thịt.
Đợi khi Lý Quyên và Bạch Vân Kiều mua xong phần thịt của , Tống Vi bèn gọi với Bạch Vân Kiều .
“Cô sang bảo với Lưu Lâm Lâm một tiếng, nếu cô mua sườn thì cũng thể qua chỗ lấy một ít, nhưng chỗ cũng còn dư nhiều lắm .”
Thịt còn nhiều nên cô nhường nữa, nhưng sườn thì vẫn thể chia bớt một chút.
Bạch Vân Kiều thoáng ngẩn một chút, đó mặt nở một nụ rạng rỡ.
“Được.”
Đây chính là lý do khiến cô bằng lòng tiếp xúc và qua với Tống Vi.
Tống Vi thù dai, thù oán gì là giải quyết sòng phẳng ngay tại trận, đó chỉ cần đối phương chủ động gây sự kiếm chuyện thì cô thể coi như những chuyện xích mích từng xảy .
Nói một cách công tâm, nếu đổi là chính bản , cô tuyệt đối thể nào rộng lượng và phóng khoáng như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-110-anh-cung-nhanh-tri-day-chu.html.]
Một lát , Lưu Lâm Lâm cũng chạy sang đổi ba lạng sườn mang về.
Thời gian còn sớm nữa, Tống Vi thu dọn chỗ thịt cẩn thận treo lên xà nhà, đó lấy giấy báo gói kỹ khúc xương ống và chân giò bỏ trong gùi. Phía gùi cô đặt đồ đạc của Lâm Chấn, xếp thêm một ít nấm khô hái núi phơi cùng mấy quả hồng sấy dẻo, cõng chiếc gùi rảo bước về phía nhà Lâm Chấn.
Dọc đường thấy cất tiếng hỏi han, cô cũng thoải mái trả lời ngay là Lâm Chấn nhờ cô mua t.h.u.ố.c hộ, giờ cô mang t.h.u.ố.c sang cho .
Ngoại trừ những kẻ vốn ôm sẵn thành kiến và lòng thù ghét với Tống Vi ngấm ngầm c.h.ử.i rủa cô là đứa an phận ở lưng, đa bà con chòm xóm đều niềm nở chào hỏi cô.
Buổi chiều muộn là lúc nhà nào nhà nấy đều nhóm bếp đỏ lửa nấu cơm tối, khi Tống Vi đến nhà Lâm Chấn thì cũng đang cặm cụi nấu ăn.
Anh còn tự giác nấu luôn cả phần của Tống Vi.
Chỗ thịt dê đợt ăn hết xát muối đem ướp kỹ.
Còn một ít xương dê Lâm Chấn dự định dùng để ninh lấy một nồi nước dùng xương béo ngọt, lấy thêm một tảng thịt dê để món thịt dê om đậm vị.
Món chính là bánh bao ngô hấp, kèm theo mấy chiếc bánh khoai tây áp chảo.
Anh nghĩ thầm Tống Vi là miền Nam, bánh nướng to bản ở phương Bắc của bọn họ ăn tuy miệng thật nhưng phần khô cứng.
Hồi còn bộ đội trong đơn vị cũng ít miền Nam, ngay cả đầu bếp kỳ cựu của trung đội nuôi quân cũng là phương Nam, so với các món từ bột mì thì họ chuộng cơm gạo hơn nhiều.
Thế nhưng nhà lúc chẳng mấy hột gạo, nên chỉ thể biến tấu một chút món bánh nướng.
Đó là loại bánh tráng mềm trộn thêm khoai tây bào sợi mỏng, ăn dẻo thơm mềm.
Món thì cầu kỳ tốn công hơn một chút, nhưng thứ mà Lâm Chấn thiếu nhất lúc chính là thời gian, cứ từ tốn mà là .
Nói thật thì món ăn ngon đáo để.
“Chị Tống ơi!”
Lúc Tống Vi gõ cửa, Hắc Đản gần như chẳng cần suy nghĩ dám khẳng định chắc nịch ngoài cửa chính là chị Tống.
Thực ngày thường cổng lớn nhà Lâm Chấn chẳng mấy khi đóng, nhưng hôm nay chẳng trong nhà đang nấu thịt .
Lỡ như ai ngang qua ngửi thấy mùi thơm xông thẳng nhà thì tính .
Cứ đóng chặt cổng thế thì còn thể ngăn cách qua cánh cổng mà đuổi khéo .
Hắc Đản lon ton chạy mở cổng. Lâm Chấn bên đang dở tay rán bánh nên dứt , chỉ thể rướn dài cổ ngó ngoài sân.
Nhìn thấy đúng là Tống Vi, mừng rỡ ngoác miệng toe toét để lộ hàm răng trắng bóng. Gương mặt rõ ràng mang nét điển trai phong trần chút hung hãn, thế mà lúc chỉ toát lên vẻ ngốc nghếch đến buồn .
Tống Vi cũng nhịn mà liếc mắt thêm hai cái.
Hai cái càng khiến nụ của ai thêm phần ngây ngô hơn nữa.
Tống Vi:...
Anh thương ở chân chứ thương ở não đúng ?
Cô lấy những thứ đồ mua đưa cho : “Chậu rửa mặt, khăn mặt với cả t.h.u.ố.c và lương thực nhờ mua đây. Số tiền còn thừa mua xà phòng với một ít vải cho , thể hỏi mấy thím trong thôn xem ai giúp may hai bộ quần áo . Còn khúc xương ống với cái chân giò cũng là mua cho đấy, đang thương, tự hầm lên mà ăn tẩm bổ cho mau sức...”
Tống Vi vốn định tạt qua chợ đen một chuyến, nhưng nghĩ Lâm Chấn từng là lính xuất ngũ, kiêng kị thành kiến gì với cái chốn chợ đen nên cuối cùng cô quyết định .
“Đây là tiền còn thừa .”
Lâm Chấn lắng cô lải nhải dặn dò từng li từng tí mà chỉ cảm thấy cô gái mà đáng yêu đến thế, trong lòng như ngâm trong dòng nước ấm áp, dễ chịu vô cùng.
Có điều: “Sao cô mua thêm chút đồ gì cho bản thế?”
Tống Vi: “ mua chứ, cất hết ở nhà .”
“Không , ý là dùng tiền đưa cho cô để mua cơ mà.”
Tống Vi khựng một nhịp, ngước mắt : “Đầu óc vấn đề gì đấy chứ?”
Dùng tiền của mua đồ cho , quan hệ giữa hai chúng ngoài thằng nhóc Hắc Đản thì còn cái gì nữa chứ?
Lâm Chấn vội vàng tìm một cái cớ để chữa ngượng: “Ấy , ý là cô vất vả mua giúp bao nhiêu là đồ đạc mang về thế , kiểu gì cũng gửi cô chút tiền công chứ, thì trong lòng cứ thấy áy náy bứt rứt yên.”
Anh cũng nhanh trí đấy chứ!