Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 108: Lâm Đại Hải
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:48:21
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô tìm vị bác sĩ để bốc t.h.u.ố.c theo danh sách.
Những vị t.h.u.ố.c hề rẻ chút nào, tính lặt vặt gom tốn hơn bảy đồng.
Cất t.h.u.ố.c cẩn thận trong gùi, Tống Vi rảo bước hành lang bệnh viện chuẩn rời .
Nói là bệnh viện, nhưng thực chất bệnh viện ở cái thị trấn nhỏ trông giống một phòng khám tư nhân quy mô lớn ở đời hơn.
“Lâm Đại Hải, ý gì đây, coi là cái thứ gì hả!”
Hử? Cái tên Lâm Đại Hải quen tai thế nhỉ, nhớ , là con trai cả công nhân thành phố vốn là niềm tự hào của Lâm lão thái đây mà.
Cơ mà cái tên Lâm Đại Hải cũng khá phổ biến, chắc đúng là con trai cả của bà .
Giọng của phụ nữ tràn ngập sự phẫn nộ và chất vấn, đôi mắt hóng chuyện của Tống Vi lập tức sáng rực lên. Cô rón rén bước gần, lén lút ngó qua góc tường.
Cô nấp kín ở chỗ khúc quanh nên phát hiện.
Một đàn ông trung niên đang sức dỗ dành một phụ nữ. Người phụ nữ trông tầm ba mươi mấy tuổi, nhưng nét phong tình vẫn còn mặn mà.
Tống Vi chỉ lướt qua một cái là dám khẳng định ngay đàn ông trung niên chính là đứa con trai cả đáng tự hào của Lâm lão thái.
Không vì lý do gì khác, đôi mắt của Lâm Đại Hải giống hệt đôi mắt của Lâm lão thái.
Lâm Đại Hải dáo dác quanh quất bốn phía, gượng gạo trừ với vài đường vội vàng kéo phụ nữ đang đỏ hoe mắt với vẻ mặt đầy miễn cưỡng rời .
Tống Vi chẳng cần suy nghĩ nhiều liền bám theo ngay.
Cô theo đơn thuần chỉ để hóng chuyện, mà quan trọng nhất là thám thính tình hình địch, đúng như câu trăm trận trăm thắng mà .
Hai họ tới một góc ngõ hẻm vắng vẻ mới chịu dừng bước.
Chỗ cơ bản ai qua , Tống Vi nấp ở một vị trí khuất kín đáo nên cũng chẳng ai phát hiện.
“Lâm Đại Hải, từng sẽ cưới , giờ đến cả con của hai đứa cũng , rốt cuộc chừng nào mới chịu ly hôn với con mụ ở nhà hả? Muốn cứ theo một cách danh chính ngôn thuận thế thì chịu . Nếu còn quyết định dứt khoát thì sẽ phá bỏ cái t.h.a.i trong bụng !”
Lâm Đại Hải hạ thấp giọng: “Mai Quyên, em đừng sốt ruột mà, đang nghĩ cách . dù mụ cũng sinh con đẻ cái cho , giờ tự dưng vô duyên vô cớ đòi ly hôn với mụ thì thanh danh của ảnh hưởng nặng lắm. Em cũng là sắp chuyển thành công nhân chính thức , nếu lúc mà truyền tiếng tăm , thậm chí con mụ đàn bà mà chạy đến cơ quan ầm ĩ lên thì chẳng còn chút hy vọng nào nữa .”
Gã ôm lấy phụ nữ vỗ về trấn an: “Em cũng con chúng chào đời thì mất việc đúng , thế thì lấy gì mà nuôi em đây.”
Người phụ nữ ban nãy còn đang bốc hỏa nhanh những lời dỗ ngon dỗ ngọt của gã cho xuôi lòng.
“Anh thật sự sẽ ly hôn với mụ chứ?”
Lâm Đại Hải thề thốt: “Thật mà, yêu là em, mụ chỉ là vợ do tự ý chọn cho thôi, đối với mụ gì chút tình cảm nào .”
Trong lòng Tống Vi thầm khinh bỉ tột cùng cái thói tra nam của Lâm Đại Hải. Bảo tình cảm với vợ mà lúc lên giường ngủ với thì chẳng thấy do dự chút nào, con trai con gái cũng đẻ sòn sòn đấy thôi.
Sau khi cảm xúc của phụ nữ xoa dịu, hai tiếp tục thủ thỉ thêm vài câu tình tứ nữa mới ai đường nấy.
Đợi đến khi bọn họ khuất hẳn, Tống Vi mới từ chỗ nấp bước .
Dáng vẻ của Lâm Đại Hải ban nãy cô cũng thấy rõ ràng, đôi mắt giống Lâm lão thái, nhưng chẳng lấy một nét nào của Lâm lão đầu.
Nói thật thì Lâm lão đầu tướng mạo khá bảnh, thuộc kiểu đàn ông phong trần cương nghị. Tuy giờ già, nếp nhăn đầy mặt, nhưng từ mấy con trai nét hao hao giống ông là đủ hiểu lúc trẻ Lâm lão đầu chắc chắn là một đàn ông khôi ngô.
Chỉ là nét điển trai đó phần dữ dằn mà thôi.
Gen của Lâm lão đầu thực mạnh, mấy con trai con gái của ông đều mang theo bóng dáng khuôn mặt ông, thậm chí cả Hắc Đản và Lâm Chấn cũng nét tương đồng.
Duy chỉ Lâm Đại Hải là giống một chút nào.
Khác với vẻ ngoài phong trần, thô ráp của những đàn ông khác trong nhà họ Lâm, Lâm Đại Hải mang nét nho nhã, nước da trắng trẻo. Cộng thêm hình quá béo cũng chẳng quá gầy, dù ở cái tuổi trung niên nhưng trông vẫn khá phong độ, hèn chi đến tuổi mà vẫn còn câu dẫn đàn bà.
Tuy nhiên Tống Vi tuổi tác của phụ nữ thì chắc hẳn cũng từng kết hôn , chỉ rõ tình cảnh thế nào mà tằng tịu với Lâm Đại Hải.
Sau khi bước khỏi con ngõ, Tống Vi tạm thời gác chuyện của Lâm Đại Hải sang một bên để mua lương thực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-108-lam-dai-hai.html.]
Lần may mắn , cô tình cờ gặp đúng dịp cửa hàng thịt mở bán thịt heo.
Tin tức chẳng khác nào quả b.o.m chấn động cả thị trấn nhỏ, những ai ngóng đều cuống cuồng chạy thục mạng mua thịt.
Tống Vi cũng lỏm từ cuộc trò chuyện của hai thím đường, thế là cũng thoăn thoắt đôi chân chạy theo dòng .
Trước cửa tiệm thịt ít xếp hàng.
Không vì ý thức của đột nhiên nâng cao tự giác xếp hàng .
Mà là bên trong tiệm thịt, ngoài đồ tể đang thoăn thoắt xẻ thịt thì còn hai thanh niên lực lưỡng canh chừng để duy trì trật tự.
“Ai mới đến thì tự giác xếp hàng ngay ngắn phía nhé, nếu thì khỏi mua luôn đấy.”
Dưới lời đe dọa đầy uy lực của hai thanh niên, những kẻ dù thèm thuồng đến mức hận thể lao bổ cướp lấy miếng thịt lúc cũng đành ngoan ngoãn hàng.
Sau khi hàng lối chỉnh tề, ai nấy đều rướn dài cổ ngó về phía .
Tống Vi thò tay sờ soạng khắp một lượt, may mà nào lên thị trấn cô cũng mang theo bộ các loại phiếu bên .
Cộng thêm phiếu mà La Nghiệp Thành trả , Tống Vi tổng cộng ba chiếc phiếu thịt.
Trong đó một phiếu là lúc việc ngoài đồng Cao Nhạc đổi cho cô, một phiếu là của La Nghiệp Thành trả , loại hai cân, còn một phiếu là do trai cô gửi cho khi cô xuống nông thôn, loại ba cân thịt.
Phiếu thời hạn sử dụng, mấy chiếc phiếu của cô nếu dùng nhanh thì cũng sắp hết hạn đến nơi .
Cho nên đến lượt Tống Vi, cô mở miệng ngay: “Cho mười lăm cân.”
Người xếp hàng phía cô lập tức nháo nhào cả lên.
“Cô bé , đừng tham lam quá thế chứ, khó khăn lắm mới một bữa thịt để ăn, cô mua nhiều thế thì chúng mua cái gì?”
“ đấy, cô mua hẳn mười lăm cân thịt thì cái sạp gì còn thừa bao nhiêu nữa.”
Tiếng cãi cọ phía râm ran dứt, cũng ít kẻ ghen ăn tức ở buông những lời khó .
Tống Vi chẳng thèm bận tâm, chỉ tay tảng sườn heo.
“Lấy cho ba cân sườn, loại thịt nạc nguyên miếng lấy hai cân, còn lấy ba cân thịt mỡ để thắng dầu và một cái chân giò, bác gom nốt chỗ mỡ lá còn cho luôn .”
Nghe thấy lời cô , đám phía lập tức im bặt, còn ầm ĩ như nữa.
Chẳng vì điều gì khác, thời buổi khan hiếm dầu mỡ, thế nên ai nấy đều chuộng mua những miếng thịt thật nhiều mỡ.
Những thứ Tống Vi chọn, sườn heo thì ít thịt gần như xương nên chẳng ai thèm ngó ngàng, thịt nạc thì chẳng tí mỡ nào, còn mỡ lá tuy thể thắng mỡ nước nhưng thể dùng món thịt ăn . Dầu thì đấy nhưng thứ ăn để nếm chút vị thịt chỉ tóp mỡ mà thôi.
Mà mỡ lá thì lượng tóp mỡ thu ít ỏi đến đáng thương, thà mua thẳng thịt mỡ về nhà còn hơn, chủ yếu vẫn ăn một miếng thịt cho miệng.
Chỗ thịt còn Tống Vi chọn là loại ba chỉ nửa nạc nửa mỡ, tính cũng chẳng còn mấy cân.
“Con bé đúng là tính toán ăn, mua cái đống sườn về thì gặm cái gì chứ?”
“Người ngốc một tí, nhưng nó ngốc thế thì mới còn phần cho chúng mua chứ còn gì nữa?”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Bác đồ tể cũng đỗi ngạc nhiên, ngờ những thứ ế ẩm nhất là những thứ bán hết đầu tiên.
“Bác ơi, mấy khúc xương lớn bán thế nào ạ? Lòng heo bán bác?”
Tống Vi chằm chằm mấy khúc xương ống to tướng treo lủng lẳng thớt thịt.
Bác đồ tể cũng là sảng khoái: “Mấy khúc xương lớn cần phiếu, nếu cháu thích thì bác để cho ba hào một khúc, lòng heo cũng cần phiếu, năm hào cả bộ.”
Trên xương lớn thực sự chẳng còn dính chút thịt nào, tuy cần phiếu và giá rẻ, nhưng bỏ phí ba hào để mua thứ thì chẳng mấy ai chịu .
Trừ phi là những nhà thực sự túng thiếu cùng cực mà quá thèm chút vị thịt mới mua về ninh lấy nước hầm xương uống cho đỡ thèm.
Cuối cùng, Tống Vi lấy một khúc xương ống heo lớn và một bọc lòng heo.