Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 107
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:48:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi nhóm Tống Vi rời , Hứa Lai Đệ tức đến mức nghẹn ứ cả lồng ngực.
Trông thấy Lâm Chấn đang dắt Hắc Đản chầm chậm về phía nhà , tròng mắt cô đảo quanh một vòng vội vàng đuổi theo.
“Đồng chí Lâm, thấy thế nào? Anh vẫn đối tượng đúng , là tri thanh từ thành phố về đấy, thông minh tháo vát...”
Lâm Chấn: “Cút.”
Hắc Đản chớp chớp mắt, trai quá!
Hứa Lai Đệ sững sờ mất hai giây: “Anh cái gì cơ?”
Lâm Chấn sa sầm mặt mày xuống, lúc trông hung dữ chẳng khác nào một con mãnh thú.
“ bảo cô cút, còn lải nhải nữa là nhịn tát cho một cái đấy.”
Tính tình Lâm Chấn tuy phóng khoáng nhưng tính khí thì chẳng lành gì.
Một khi mà nổi giận lên thì chỉ trẻ con mà ngay cả lớn xung quanh cũng chẳng ai dám to.
Hứa Lai Đệ khí thế hung hãn dọa cho khiếp vía, đợi đến khi Lâm Chấn khuất bóng mà vẫn kịp hồn.
Đến lúc định thần , cô thẹn quá hóa giận chỉ tay về phía bóng lưng của Lâm Chấn và Hắc Đản, nhưng rốt cuộc vẫn chẳng dám c.h.ử.i to thành tiếng, chỉ sợ Lâm Chấn thật sự nện cho một quả đấm.
“Cái ngữ gì mà tính tình cục súc thế, ngày hối hận!”
Hứa Lai Đệ cố gượng vớt vát chút thể diện cho bản lủi thủi về.
Lúc xe bò, Tống Vi lấy tờ danh sách mua đồ mà Lâm Chấn đưa xem.
Nhìn những nét chữ nguệch ngoạc đến đau cả mắt, khóe miệng cô giật giật.
Cơ mà nét chữ cũng khá hợp với cái hình tượng đàn ông thô kệch của Lâm Chấn.
Trên giấy rõ ràng các loại t.h.u.ố.c cần mua, bộ đều là t.h.u.ố.c đông y.
Lương thực thì cứ dựa theo cân phiếu lương thực mà mua là , ngoài còn cần một vài đồ dùng sinh hoạt cá nhân như khăn mặt, chậu rửa mặt...
Tính toán sơ qua thì chắc chắn vẫn còn thừa tiền.
Lúc đưa đồ, Lâm Chấn bảo cô cứ việc tùy ý sử dụng bộ tiền đó.
Cô sờ cằm suy nghĩ, chẳng lẽ nhờ tạt qua chợ đen mua bừa chút đồ gì đó cho ?
Khi đến Cung Tiêu Xã thị trấn, nơi đó vây kín trong ba tầng ngoài ba tầng.
Quả nhiên vẫn náo nhiệt y như .
Hai đàn ông to lớn là Cao Nhạc và Triệu Tốc thấy cảnh tượng đó liền đồng loạt lùi hai bước: “Cái cũng đáng sợ quá đấy.”
“Hai đây từng đến ?”
Hai gật đầu: “Từng đến một , nhưng đó tình hình cũng y chang thế nên chúng chẳng mua đồ . Chủ yếu là căn bản chen nổi, nhích một tí đẩy phăng ngoài . Về chúng dứt khoát thẳng sang bưu điện luôn, còn tưởng hôm đó là vì trúng ngày lễ đặc biệt gì cơ chứ.”
“Thế giờ tính đây? Không chen nổi thật kìa.”
Tống Vi xắn tay áo lên: “Còn đực đấy gì, cùng các thím các bác đại đội kìa.”
Nói xong, cô là đầu tiên xông lên phía . Trông thì mảnh mai như một cô gái trẻ bình thường, thế mà mang theo khí thế một giữ ải vạn qua.
Thế mà cô chen thật.
Mấy tri thanh khác:!
“Tống tri thanh, đợi bọn với!”
Thế là mấy tri thanh đang ngơ ngác cũng vội vàng luống cuống bám gót theo .
Lần nhờ Tống Vi cùng các thím các bác dũng mãnh mở đường, nhóm Cao Nhạc cuối cùng cũng chen trong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-107.html.]
thì thật sự suýt ép dẹp lép như miếng bánh đa.
“Cho một cái chậu rửa mặt, một cái khăn mặt, lấy thêm cho một bánh xà phòng nữa...”
Tống Vi vanh vách những thứ cần mua với tốc độ cực nhanh.
Đợi đến khi lấy đồ thì hơn hai mươi phút trôi qua.
Mỗi một phút một giây ở trong quả thực chẳng khác nào cực hình.
Khó khăn lắm mới chen ngoài, đầu tóc và quần áo của ai nấy đều xộc xệch, rối bời.
Một lát , những khác cũng chật vật bước , nhưng may mắn là đều mua những món đồ cần.
Ngay cả Bạch Vân Kiều, một cô gái ngày thường luôn chăm chút vẻ ngoài vô cùng tinh tế, lúc trông cũng tơi tả cả .
Vừa bước ngoài, cô liền vội vàng vuốt tóc tai và chỉnh đốn quần áo.
“Cung Tiêu Xã bên chẳng bán kem Tuyết Hoa gì cả, xem bảo nhà gửi thêm .”
Bạch Vân Kiều rõ ưu thế của bản , và cũng cách tận dụng ưu thế đó.
Cho nên ngày thường cô thích nhất là chăm sóc da dẻ. Dù công việc đồng áng cô ít, nhưng dãi nắng dầm mưa ngoài ruộng suốt ngày khiến làn da vẫn sạm đen và thô ráp hơn .
Điều cô vô cùng sốt ruột, cô tuyệt đối biến thành cái dạng lôi thôi như Hứa Lai Đệ.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Tống Vi kỳ thực cũng phần thấu hiểu cho cách của cô .
Khác với cuộc sống liều mạng đ.â.m c.h.é.m nơi mạt thế của , việc về nông thôn cắm bản ở Đại đội Bình An tựa lưng dãy núi lớn trù phú đối với cô chẳng khác nào thiên đường.
đối với một cô gái thực thụ sống ở thành phố phương Nam như Bạch Vân Kiều thì nơi là từ thiên đường rơi thẳng xuống địa ngục.
Bạch Vân Kiều sức lực phi phàm như Tống Vi, tự nuôi sống bản ở chốn làng quê thì bắt buộc kiếm điểm công.
Thế nhưng chỉ dựa sức lực của chính thì mỗi ngày cô cố sống cố c.h.ế.t kiếm hai điểm công là quá sức.
Gia đình cô ước chừng cũng quá mức khá giả, cho nên sự giúp đỡ gửi từ nhà lên cũng hạn.
Dù , Tống Vi vẫn lên tiếng nhắc nhở: “Cô cũng nên tém tém , cẩn thận ngày lật thuyền trong mương đấy, mấy bà chồng ở nông thôn khó đối phó lắm.”
Bạch Vân Kiều: “Lật thuyền trong mương?”
“Là chơi d.a.o ngày đứt tay đấy.”
Bạch Vân Kiều vuốt lọn tóc bên tai: “ hứa hẹn đòi hỏi gì ở họ , là bọn họ tự vác xác đến giúp việc đấy chứ, còn từng thẳng thừng từ chối mà, xung quanh ai cũng thấy cả.”
Phải công nhận rằng Bạch Vân Kiều quả thực thông minh.
Thế nhưng nhiều trong thôn tuy học, nhưng nghĩa là họ ngu ngốc.
“Đôi khi những kẻ lý lẽ một khi giở trò chí phèo thì họ chẳng thèm quan tâm cô bằng lòng . Chỉ cần họ vứt bỏ hết thể diện để bôi nhọ thanh danh của cô, cô tự cân nhắc xem liệu chịu đựng nổi những lời đàm tiếu đó .”
Bạch Vân Kiều cụp mắt: “ còn thể chứ? sức khỏe như , chẳng ruộng.”
Tống Vi nghĩ thầm: Đây đúng là một vấn đề nan giải, nhưng nếu Bạch Vân Kiều cứ tiếp tục như thế thì chắc chắn cũng chẳng chút nào.
Liệu cách nào để giải quyết chuyện nhỉ...
Trong lúc cô đang suy nghĩ thì hai đàn ông to xác là Cao Nhạc và Triệu Tốc chen lấn đến mức ủ rũ bước tới, lúc cảm giác hai chân đều bồng bềnh chạm đất.
“ suýt nữa thì ép dẹp thành cái bánh quy luôn .” Hồn vía suýt chút nữa ép bay mất tiêu.
“ mà bọn mua đồ nhé.”
Cao Nhạc nhanh lấy tinh thần, hào hứng hỏi: “Tiếp theo thế? Có đến tiệm cơm quốc doanh , hôm nay thịt nhỉ.”
Tống Vi: “ còn mua thêm ít đồ khác nữa, chúng cứ tách ai mua việc nấy , đợi lo xong việc của thì tập hợp ở chỗ tiệm cơm quốc doanh nhé.”
Mọi ý kiến gì, thế là Tống Vi chào hỏi Hạnh Hoa thẩm một tiếng tách đoàn đến bệnh viện mua thuốc.