Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 105: Giờ Tôi Đổi Ý Liệu Có Mất Giá Quá Không
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:48:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Về đến nhà đại đội trưởng, Tống Vi cũng hạ bó củi lưng xuống để ở góc sân.
“Tống tri thanh , củi cháu cứ mang về bên mà đốt, củi của vợ chồng thằng cả nhà thím để tụi nó gùi sang cho thằng nhóc Lâm Chấn là .”
Tống Vi lắc đầu: “Không cần thím, mùa đông năm nay củi bên chỗ cháu chắc là đủ dùng ạ.”
“Thím ơi thím xem !”
Hắc Đản thể chờ đợi thêm nữa, vội vàng lôi con gà rừng từ trong gùi khoe.
“Ối chao ôi, bắt con gà rừng to thế !”
Hai đứa cháu nội của đại đội trưởng vội vàng chạy ùa tới.
“Anh Hắc Đản cho em xem với, cho em xem con gà rừng với nào!”
Hắc Đản vô cùng hào phóng chìa con gà rừng cho hai đứa nhỏ xem, bé tự hào vểnh cái cằm nhỏ lên. Gà rừng thì là gì, còn từng tận mắt thấy cả ch.ó sói với dê rừng cơ đấy.
“Bà nội ơi, hôm nay nhà ăn thịt gà đúng bà?”
Hai đứa trẻ chằm chằm con gà rừng, dù là gà sống vặt lông mà nước miếng cũng ứa ừng ực.
“Con gà rừng là của Tống tri thanh bắt đúng ?”
Tống Vi lắc đầu: “Mọi cùng bắt đấy ạ, vả cháu nấu ăn dở tệ nên món đành phiền thím trổ tài thôi ạ.”
Hạnh Hoa thẩm ha hả vui vẻ: “Được ăn thịt thì gì mà phiền phức chứ! Thế Tống tri thanh cháu đừng về nữa, ở đây ăn cơm xong hẵng về.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Tống Vi: “Cháu vẫn về một chuyến ạ, cháu về lấy chút đồ mang sang.”
Hạnh Hoa thẩm dặn dò: “Thế cháu tuyệt đối đừng khách sáo mà mang đồ đạc linh tinh sang đấy nhé, là thím giận đấy.”
“Thím ơi, cháu về mang ít nấm tâm trúc phơi khô sang, cái đó dùng để hầm chung với gà thì nước dùng ngọt và thanh lắm ạ.”
“Nấm tâm trúc , cháu còn cả thứ đó cơ đấy, cái món khó tìm lắm đấy nhé.”
“Cháu may mắn hái núi thôi ạ. Thế thím ơi cháu xin phép về , Hắc Đản em cứ ở đây chơi nhé, lát nữa chị đón.”
Hắc Đản ngoan ngoãn gật đầu, ở nhà chú đại đội trưởng chơi thì bé thích lắm.
Sau khi Tống Vi rời , Hạnh Hoa thẩm tươi hớn hở cùng con dâu bắt tay thịt gà, còn con trai cả và con trai út thì gùi củi khô sang cho Lâm Chấn.
“Cái cô Tống tri thanh chu đáo thật đấy, trong làng còn ai nhớ chuyện thằng nhóc Lâm Chấn sắp hết củi đốt.”
Vợ Khương Văn Dũng gật đầu phụ họa: “ thế đấy , em còn hào phóng nữa chứ. Con gà rừng đổi là khác xem, ai chịu chia cho nhà ăn cùng ? Lại còn chăm sóc thằng Hắc Đản khéo léo như thế, hồi đầu ai nấy đều chẳng tin em thể nuôi nổi thằng bé .”
Chẳng , Tống Vi là một nữ tri thanh xuống nông thôn, dẫu cho ở nhà gửi đồ tiếp tế chăng nữa thì một cô gái trẻ gánh thêm một miệng ăn như Hắc Đản, lương thực tiêu tốn chẳng là ít.
Sau khi Tống Vi dắt Hắc Đản về nuôi, ít trong làng lén lút cá cược xem bao giờ cô sẽ bỏ cuộc mà trả thằng bé về nhà họ Lâm.
Thế nhưng kết quả khiến ngã ngửa. Tống tri thanh những nuôi thằng bé, mà còn vỗ béo cho nó trắng trẻo mập mạp .
Nhìn Hắc Đản bây giờ so với cái bộ dạng gầy trơ xương, nổi mấy lạng thịt ngày , chẳng ai dám tin hai đứa đó là cùng một .
“Này con dâu, con thấy thằng Lâm Chấn với Tống tri thanh, hai đứa nó xứng đôi ?”
Hạnh Hoa thẩm bỗng nhiên hạ giọng một cách đầy bí hiểm: “Tống tri thanh là đứa , thằng Lâm Chấn nó lớn lên từ nhỏ cũng là đứa đạo đức, hai đứa nó mà cạnh thấy thuận mắt cực kỳ.”
Hạnh Hoa thẩm vốn là mê cái , năm xưa bà chịu gả cho ông đại đội trưởng bây giờ cũng là vì trúng dáng cao ráo thẳng thắn cùng đôi lông mày rậm mắt to của ông .
Thế nên bây giờ bà Tống Vi và Lâm Chấn, thấy hai đứa đều tuấn tú đẽ nên càng càng ưng bụng.
Vợ Khương Văn Dũng ngớ một lát: “Mẹ con mới để ý, nhắc một cái con cũng thấy hai họ xứng đôi thật đấy.”
“ ! Hay là con mối vun vén cho hai đứa nó nhé?”
Vợ Khương Văn Dũng đắn đo: “Con thấy Tống tri thanh là chủ kiến riêng lắm, lỡ gán ghép mà em ưng, mặt Lâm Chấn thấy ngượng ngùng khó xử thì ?”
Hạnh Hoa thẩm gật gù: “Cũng đúng, là cứ đợi thêm một thời gian nữa xem , để hai đứa nó qua quen thêm .”
“Thằng Hắc Đản chắc chắn là về sống với Lâm Chấn , nó với Tống tri thanh chẳng quan hệ m.á.u mủ gì, cứ để em nuôi mãi thế cũng cách . Nếu hai đứa nó mà thật sự thành đôi với , thì thằng Hắc Đản cũng yên ấm êm cả đời .”
Hai con trò chuyện thoăn thoắt cơm, để ý thấy bên ngoài gian bếp một bóng dáng nhỏ bé đang lén la lén lút.
Hắc Đản dắt theo Phúc Oa Tử, cháu nội của đại đội trưởng, lẳng lặng lùi ngoài sân mà kinh động đến lớn.
Lúc , đôi mắt của thằng nhóc sáng lấp lánh như hai vì .
Chị Tống và trai về chung một nhà... Trước đây bé bao giờ dám nghĩ tới chuyện , dù đầu óc của một đứa trẻ con cũng thể nghĩ sâu xa đến thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-105-gio-toi-doi-y-lieu-co-mat-gia-qua-khong.html.]
Thế nhưng lúc , Hắc Đản bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ về khả năng .
Nếu như chị Tống và trai lấy , thì sẽ bao giờ xa chị Tống nữa!
Thậm chí còn thể ở chung một nhà với chị Tống, trở thành em trai ruột thịt của chị thật !
mà... bé chị Tống thích trai nữa.
Thằng nhóc suy nghĩ một lát, đợi đến khi Khương Văn Dũng và Khương Văn Vũ gùi chuyến củi tiếp theo, liền quyết định bám đuôi hai họ sang tìm trai.
“Phúc Oa Tử, chuyện lúc nãy em cho mấy thím đấy nhé, lát về lấy kẹo hồ lô cho em ăn.”
Nghe thấy kẹo hồ lô, hai mắt Phúc Oa T.ử lập tức sáng rực lên.
“Dạ, em !”
Hắc Đản cùng Khương Văn Dũng và Khương Văn Vũ sang nhà Lâm Chấn, hai họ cũng chẳng ý kiến gì, vui vẻ dắt bé theo.
Lúc Lâm Chấn đang đống củi khô chất trong sân mà ngây ngô một .
Bởi vì Khương Văn Dũng kể , chính Tống tri thanh là thấy nhà hết củi nên mới chủ động rủ lên núi đốn củi mang sang cho .
Dù cô thể là vì Hắc Đản, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy ấm áp và vui sướng khôn xiết.
Tống tri thanh, cô đúng là bụng thật đấy.
“Anh, ơi em sang thăm !”
Hắc Đản thoăn thoắt chạy vèo trong sân, ánh mắt trai mang theo vài phần săm soi đ.á.n.h giá.
Lâm Chấn đưa tay gõ nhẹ một cái đầu thằng nhóc: “Mày tao bằng cái ánh mắt gì đấy hả, tin tao cho một trận !”
Hắc Đản ôm đầu làu bàu: “Thô lỗ, thô lỗ quá mất! Anh thế mà xứng với chị Tống của em chứ!”
Tuy bé chỉ lẩm bẩm nhỏ trong miệng, nhưng ở cách gần như thế , với thính giác nhạy bén của Lâm Chấn thì thể bỏ sót chứ.
Anh kích động phắt dậy, cái chân đang thương suýt chút nữa thì chạm thẳng xuống đất.
“Mày cái gì đấy? Thằng ranh con, mày cái gì hả?”
Hắc Đản chớp chớp đôi mắt to tròn , vẻ mặt tràn đầy vẻ rầu rĩ: “Chân còn thương nữa chứ, cà nhắc một bên cao một bên thấp thì tính đây.”
Như thế sẽ chê chị Tống mất thôi.
Lúc Hắc Đản quên mất đang mặt là trai ruột của .
Góc độ bé suy nghĩ và lo lắng chỉ hướng về mỗi một Tống Vi mà thôi.
Mặt Lâm Chấn đen vài phần, cái gì mà một bên cao một bên thấp chứ, cái thằng ranh con ăn đấy hả?
Khương Văn Dũng lên tiếng: “Lâm Chấn, củi xếp gọn gàng cả đấy nhé. Chiều nay sang nhà ăn cơm , hôm nay tụi bắt một con gà rừng núi đấy.”
Lâm Chấn từ chối ngay: “ , con gà đó do bắt .”
Khương Văn Dũng gãi đầu: “Không thật , thịt gà rừng ngon lắm đấy.”
“Một con gà thì mấy miếng thịt chứ? Cả cái nhà to đùng của các còn chẳng đủ chia ăn nữa là.”
Huống hồ thêm cái bụng của nữa thì ăn uống cái nỗi gì?
Khương Văn Vũ cạnh chen : “Sang húp chút canh gà cũng mà , lấy canh gà chấm bánh ngô ăn thì thơm nức mũi luôn.”
Lâm Chấn lắc đầu: “Mấy cứ tự ăn , ăn ở nhà là .”
“Thế cũng , Hắc Đản lát nữa em tính lúc nào thì qua, Tống tri thanh chắc cũng sắp sửa sang tới nơi đấy.”
Nghe thấy câu , Lâm Chấn loạng choạng một cái suýt nữa thì vững.
“Cô Tống... cũng sang đó ăn ?”
Khương Văn Dũng gật đầu: “Ừ, con gà rừng đó là tụi với Tống tri thanh cùng phát hiện mà.”
Lâm Chấn: “...”
Giờ đổi ý liệu mất giá quá nhỉ.
Sao các sớm từ đầu chứ? Nói sớm thì đồng ý ngay , cùng lắm là mang thêm chút đồ ăn sang góp là chứ gì!