Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 104: Sức Mạnh Kinh Người
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:48:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Chấn nhà lấy mấy cái bánh bao nhân thịt cừu, cùng hai cân lương thực thô về phía chuồng bò.
Lúc trời tối hẳn, chọn những lối hẻo lánh và cố ý tránh mặt khác, việc để ai phát hiện tung tích thì đối với vẫn là chuyện dễ như trở bàn tay.
Đại đội Bình An quá mức khó những điều chuyển xuống đây cải tạo, cũng bày những trò quái gở hành hạ như ở một nơi khác.
Chủ yếu là vì đại đội trưởng thích những chuyện đó. Theo lời ông thì dân làng ngày nào cũng việc cày cuốc cực nhọc ngoài đồng mệt đứt , ai rảnh rỗi mà thừa mấy trò đó.
Cũng nhờ mà những sống ở chuồng bò tuy cuộc sống vất vả, thiếu thốn hơn đôi chút nhưng chịu những nỗi nhục nhã ê chề.
Dẫu , với phận nhạy cảm của họ, trong làng cũng chẳng ai dám chủ động gần tiếp xúc.
Thời điểm Lâm Chấn rời làng bộ đội, chuồng bò của đại đội bọn họ chỉ ba ở.
Một ông lão thầy t.h.u.ố.c Đông y, một vị giáo sư đại học và một rõ lai lịch phận.
Chẳng dạo ở đó thêm mới nào chuyển tới .
Mắt của Lâm Chấn thể rõ trong màn đêm, nhanh chóng tới và gõ nhẹ lên cánh cửa chuồng bò.
Người mở cửa chính là ông lão thầy t.h.u.ố.c tóc bạc phơ .
“Quý lão, lâu gặp.”
Ông lão đàn ông cao lớn mặt, hầu như chẳng cần tốn công nhận diện đoán ngay là ai.
Dù mấy ngày gần đây, tin tức Lâm Chấn phục viên trở về với một bên chân thương, ngay cả những sống khép kín ở chuồng bò như bọn họ cũng phong phanh.
Lâm Chấn quen với vị lão trung y từ hồi còn niên thiếu, khi đó lâm bệnh nặng nhưng chịu đến bệnh viện vì sợ tốn tiền. Lâm Chấn ngóng chuyện trong chuồng bò giam giữ một vị thầy t.h.u.ố.c giỏi, liền nửa đêm lén lút tìm tới nhờ giúp đỡ. Kể từ dạo đó, vẫn luôn âm thầm đem chút đồ ăn tiếp tế cho nơi .
“Vào .”
Quý lão thở dài một tiếng, đó nghiêng cho bước , cẩn thận quan sát xung quanh thấy ai mới nhẹ nhàng khép cửa .
...
Tin tức Lâm Chấn đập Vương Thụ một trận tơi bời sáng sớm hôm ít râm ran bàn tán.
Phụ nữ trong làng vốn thích tụ tập việc cùng , ngay cả việc lên núi nhặt củi cũng thế, bởi vì chung thì buôn chuyện hóng hớt mới tiện.
Hôm nay Tống Vi và Hắc Đản cũng lên núi nhặt củi, nhưng Tống Vi nhặt cho bản .
Số củi khô cô tích trữ từ thừa sức để cô đốt qua mùa đông năm nay .
Số củi là nhặt giúp cho trai Lâm Chấn của Hắc Đản.
Hôm qua Lâm Chấn rầu rĩ vì chuyện củi lửa, Tống Vi cũng .
Có điều nếu tự mang củi đến cho Lâm Chấn thì trong làng chắc chắn sẽ kẻ lắm mồm dị nghị bàn tán, cho nên cô chủ động tìm đại đội trưởng.
Đại đội trưởng : “Thế , thể để cháu nhặt nó, để chú bảo vợ chồng thằng cả nhà chú giúp một tay.”
Tống Vi đáp: “Cháu cùng luôn ạ, đến lúc đó phiền chị chuyển củi qua giúp là .”
Thế là Tống Vi dắt theo Hắc Đản, cùng vợ chồng con trai cả của đại đội trưởng cùng lên núi.
Con trai cả của đại đội trưởng tên là Khương Văn Dũng, sinh một trai một gái, chính là hai đứa cháu nội của đại đội trưởng.
Cậu con trai út tên là Khương Văn Vũ thì vẫn lập gia đình.
Vợ của Khương Văn Dũng lúc cũng quen với Tống Vi, rôm rả kể chuyện ngày hôm qua.
“Tiếc thật đấy, hôm qua chị mặt ở đó, nếu thì cũng tận mắt chứng kiến .”
Nghe Tống Vi kể xong xuôi, chị dâu lộ rõ vẻ mặt tiếc nuối.
“ mà em nghĩ cái trò trói bà Ngưu thế? Chị bố về kể mà cả nhà ai nấy đều kinh ngạc sững sờ.”
Không chỉ riêng chị, mà cả nhà họ Khương ai xong cũng đều trố mắt ngạc nhiên.
Tống Vi : “Chẳng bà Ngưu thường ngày cậy là già, nghĩ khác dám đ.á.n.h mụ nên mới giở thói ngang ngược ăn vạ ạ? Tình hình lúc đó nếu trai của Hắc Đản mà lỡ chạm bà một cái, em thấy mụ chắc chắn sẽ lăn đùng đất ăn vạ tống tiền ngay. Cho nên em mới nghĩ cách trói mụ để mụ khỏi lộn xộn, hết đường ăn vạ.”
“Em giỏi thật đấy, đổi là chị chắc chắn nổi, căn bản là bắt giữ mụ . Đừng thấy bà Ngưu lớn tuổi mà lầm, sức của mụ chẳng nhỏ chút nào .”
Hai phụ nữ rôm rả trò chuyện sải bước sâu trong rừng.
Tìm một cái cây khô c.h.ế.t , liền dừng chân .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-104-suc-manh-kinh-nguoi.html.]
Khương Văn Dũng cầm lấy con d.a.o đốn củi: “Để qua đốn cái cây xuống.”
Cái cây đó khá to, rõ vì lý do gì mà c.h.ế.t khô. Khương Văn Dũng cầm d.a.o đốn củi hì hục chặt một hồi lâu.
Tống Vi thấy chặt một phần ba cây, liền lên tiếng: “Anh Khương, hòm hòm đấy, phần còn cần chặt nữa .”
Cứ tiếp tục chặt bằng d.a.o thế thì lâu lắm, đốn loại cây to dùng d.a.o đốn củi thể tiện bằng dùng rìu .
Khương Văn Dũng cái cây, thử đưa tay đẩy mạnh vài cái lắc đầu: “Không , vẫn chặt thêm một lúc nữa.”
Tống Vi xắn tay áo lên: “Để em cho, né sang một bên .”
Khương Văn Dũng ngập ngừng: “Mới chặt vài nhát thế , liệu đẩy nổi em?”
Tống Vi đáp: “Em thử xem , thì chặt tiếp cũng chẳng mất bao nhiêu thời gian.”
Đợi ba lùi sang một bên gọn gàng, Tống Vi tìm một góc thế thích hợp, đặt hai bàn tay lên cây bắt đầu dồn lực.
Trên mu bàn tay trắng trẻo của cô, những đường gân xanh ẩn hiện nổi lên rõ rệt.
Cây gỗ khô rung lắc dữ dội, phát những tiếng cọt kẹt ken két chói tai. Ngay đó, cây chặt một phần ba bắt đầu nghiêng hẳn về hướng Tống Vi đang dùng sức đẩy.
Khương Văn Dũng và vợ bên cạnh đến mức c.h.ế.t sững.
Vợ Khương Văn Dũng lẩm bẩm: “Trước đây chị chỉ đồn là em khỏe lắm chứ tận mắt thấy bao giờ, sức lực của em đúng là quá khủng khiếp.”
Khương Văn Dũng ngơ ngác gật đầu, sức mạnh ngay cả một thằng đàn ông vạm vỡ như cũng tự thấy hổ thẹn bằng.
Cuối cùng, cái cây khô to bằng một vòng tay trẻ con ôm Tống Vi đẩy đổ rạp xuống đất.
Kèm theo tiếng cây đổ ầm xuống nền đất rừng, một bầy chim chóc trong bụi rậm hoảng sợ vỗ cánh bay dáo dác khắp nơi.
“Gà rừng kìa!”
Vợ Khương Văn Dũng tinh mắt thấy một con gà rừng kinh động vội vã từ trong bụi cỏ lao , đập cánh phành phạch tháo chạy, chị lập tức vứt luôn đồ đạc trong tay đuổi theo.
Khương Văn Dũng cũng ngoại lệ.
Ở trong chốn rừng sâu , thấy con mồi thì ai mà chẳng đuổi theo bắt lấy, đó là thịt tươi đấy.
Hắc Đản cũng hưng phấn co cẳng chạy theo bằng đôi chân ngắn củn, đuổi sốt ruột réo to:
“Chị ơi, chị Tống ơi gà rừng kìa!”
Tống Vi sải bước đuổi theo: “Chị tới đây!”
Bốn cùng đuổi theo một con gà rừng. Tống Vi nhặt sẵn một hòn đá chuẩn ném về phía nó, nhưng ngờ con gà rừng sự bao vây đuổi bắt của mấy hoảng loạn mất phương hướng, đ.â.m sầm đầu một cây ngất lịm .
Khương Văn Dũng gần nhất, nhanh tay túm chặt lấy hai cánh của nó xách lên.
“Bắt !”
Một con gà rừng thì chẳng bao nhiêu thịt, nhưng điều đó hề giảm niềm vui sướng của .
Ngay cả Hắc Đản, đứa bé mới hai ngày bắt cả một con dê rừng, lúc cũng toe toét để lộ hàm răng trắng tinh.
Xách con gà rừng chỗ cũ, họ còn may mắn phát hiện một cái tổ gà rừng, bên trong tổ đang ngay ngắn bốn quả trứng gà màu xanh chàm.
Mọi cũng chẳng khách sáo, nhặt sạch trứng gà rừng đó đưa hết cho Hắc Đản cầm giúp.
Trói chặt con gà rừng để sang một bên cho Hắc Đản trông chừng, ba lớn tươi rạng rỡ bắt tay chặt cành cây khô thành từng khúc để chuẩn gùi về.
“Không ngờ chuyến lên núi may mắn thế, bắt hẳn một con gà rừng. Hôm nay chúng lộc ăn , Tống tri thanh lát nữa em nhất định sang nhà chị ăn thịt gà đấy nhé. Mẹ chồng chị hầm thịt gà thì thơm ngon nức tiếng luôn, lát nữa thả thêm ít nấm dại hầm cùng...”
Vợ Khương Văn Dũng bắt đầu hào hứng bàn xem nên chế biến con gà rừng thế nào.
Nghe chị kể mà bụng của đều bắt đầu kêu ùng ục vì đói.
Tống Vi : “Thế thì lát nữa em khách sáo đấy, nhà chị thêm hai miệng ăn thì chị dâu đừng chê nhé.”
Vợ Khương Văn Dũng xua tay: “Có gì mà chê chứ, con gà là do chúng cùng phát hiện mà. Nếu nhờ cú đẩy cây của em thì khi nó còn chẳng thèm chui chứ.”
Chỉ riêng một cây gỗ khô đủ để ba lớn gùi nặng trĩu lưng mang xuống núi.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Khương Văn Dũng dứt khoát bẻ gãy cổ con gà rừng nhét gọn gùi của Hắc Đản, gom thêm vài cành cây lá khô nhẹ nhàng bỏ lên cho bé gùi, những còn cõng lưng những bó củi khô nặng trịch, rôm rả bước xuống núi.