Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 102: Giải Quyết Theo Cách Của Người Lớn
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:48:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Các bậc phụ lúc mới hồn , vội vàng cúi xuống kiểm tra xem con em dẫm đạp thương ở .
Đám đứa nào đứa nấy đều đ.á.n.h đến mức mặt mày lấm lem tro bụi. Lúc đại đội trưởng và thôn trưởng vội vã chạy tới nơi, tuy hai bên dừng tay nhưng chỉ cần dáng vẻ tơi tả của họ là đủ hiểu xảy chuyện gì.
Sắc mặt đại đội trưởng vô cùng khó coi, ông chắp hai tay lưng, đảo mắt quét qua tất cả một lượt.
“Mấy các rốt cuộc là cái trò gì hả? Đều rảnh rỗi quá ? Lâm Chấn mới về làng bao lâu, chân cẳng còn lành lặn mà các kéo tới đây loạn , đây là cố tình để cho nó yên dưỡng thương đúng !”
Lưu Quế Phân cảm thấy chịu oan ức tột cùng: “Tụi tới đây là để tìm thằng Hắc Đản, ai bảo nó dám đ.á.n.h thằng Hổ T.ử nhà !”
Đại đội trưởng trừng mắt: “Thế tình cảnh mắt các bây giờ là thế nào đây? Kéo đến tận nhà để đ.á.n.h hội đồng ? Ngày mai tất cả gánh phân hết cho !”
Lưu Quế Phân thì giật thót . Cái tuyệt đối , công việc gánh phân đa phần là hình phạt đại đội trưởng dành cho những kẻ phạm , mệt thối mà điểm công chẳng bao nhiêu.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Ai mà bọn họ phát điên cái gì chứ, là bọn họ tay mà!”
“Mày bốc phét! Chẳng tại thằng Đại Hổ nhà mày đ.á.n.h con tụi tao ? Đại đội trưởng, ông chủ cho tụi ...”
Thế là một đám tranh mồm năm miệng mười kể đầu đuôi ngọn ngành câu chuyện một nữa.
“Đại đội trưởng ông xem đấy, cái ngữ như thằng Đại Hổ, bảo đứa trẻ lúc nhỏ là lúc lớn thế nào, chẳng chừng là một tai họa của cái làng . Cả cái nhà bọn họ dạy dỗ con cái kiểu đó hỏng đứa trẻ mới là lạ! Bây giờ còn nhỏ tí khắp nơi cướp đồ của đứa khác, tính tình ngang ngược hống hách, lớn lên chẳng hóa quân trộm gà bắt ch.ó !”
“Mày mới là đồ trộm gà bắt ch.ó !”
Tiếng the thé chói tai phát từ miệng Lưu Quế Phân, mà là của Ngưu bà t.ử tin cháu nội bắt nạt, liền dẫn theo con trai vội vã chạy tới gào lên.
Cặp mắt xếch của mụ trừng trừng đàn bà lên tiếng, miệng ngừng tuôn những lời c.h.ử.i rủa tục tĩu.
“Cháu nội tao là nên nghiệp lớn, cái phúc khí mà con mụ đanh đá nhà mày dọa bay mất thì tao sống mái với mày tới cùng...”
“Đứa nào đ.á.n.h cháu tao? Thằng ranh con khốn nạn nào , xem hôm nay bà già lột da nó !”
Lưu Quế Phân lập tức ưỡn n.g.ự.c ngẩng cao đầu mách tội: “Mẹ, là thằng Hắc Đản dẫn đ.á.n.h đấy ạ!”
Đôi mắt xếch của Ngưu bà t.ử lập tức b.ắ.n thẳng về phía Hắc Đản.
Dáng vẻ lúc của Ngưu bà t.ử trông đáng sợ chẳng khác nào ma quỷ.
Thế nhưng dẫu quỷ thật hiện hồn về đây thì Tống Vi và Lâm Chấn cũng chẳng thèm sợ hãi.
“Hóa là cái thứ chổi nhà mày! Tao dính líu đến mày là chẳng chuyện gì lành ! Sao hả, chúng mày còn định bênh vực nó ? Muốn đ.á.n.h với bà già một trận ? Đến đây, đến đây mà đ.á.n.h tao ! Hôm nay tao để cho cả làng thấy chúng mày bắt nạt già thế nào!”
Nói đoạn, mụ chĩa mũi dùi sang Tống Vi: “Bà đây thấy lạ là cái đồ tiện nhân nhà mày cứ năm bảy lượt bảo vệ thằng Hắc Đản, mày sớm dan díu bậy bạ với thằng Lâm Chấn ...”
Gã con trai của Ngưu bà t.ử sừng sững lưng , trừng mắt chằm chằm Lâm Chấn, vẻ chỉ cần dám động đậy là gã sẽ lao lên liều mạng ngay lập tức.
Đôi mắt đen sâu thẳm của Lâm Chấn bình thản sang.
Trong lúc một ai kịp phản ứng, Lâm Chấn đột ngột tay.
Anh vung một quả đ.ấ.m nện thẳng mặt Vương Thụ, con trai của Ngưu bà tử.
Chỉ duy nhất một đòn đ.á.n.h gục Vương Thụ ngã sóng xoài mặt đất, đầu óc ong ong choáng váng nửa ngày trời gượng dậy nổi.
Ngưu bà t.ử và Lưu Quế Phân c.h.ế.t sững mất vài giây, ngay đó trong sân liền vang lên những tiếng thét chói tai.
“Con trai ơi!”
“Ông Vương!”
Lâm Chấn thì như một vô can, dù chỉ bằng một chân nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp, cú đ.ấ.m chẳng hề ảnh hưởng gì đến .
“Chú Vương đến đúng lúc lắm. Con trai chú đ.á.n.h em trai , là lớn đ.á.n.h trẻ con thì chẳng vẻ vang gì, thì cứ giải quyết theo cách của lớn chúng .”
Ngưu bà t.ử điên cuồng c.h.ử.i rủa thậm tệ, thậm chí còn bật dậy định lao đ.á.n.h .
Tống Vi một tay túm lấy mụ kéo giật , bảo Hắc Đản chạy lấy một sợi dây thừng tới, đó thô bạo trói chặt mụ gốc cây đào giữa sân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-102-giai-quyet-theo-cach-cua-nguoi-lon.html.]
Ấy thế mà miệng cô vẫn thản nhiên những lời ngọt xớt: “Thím Ngưu chịu khó chịu thiệt một chút nhé. Thím cũng thấy đấy, nắm đ.ấ.m của Lâm Chấn to như cái bát ăn cơm, thím từng tuổi đầu , lỡ may xông qua va quẹt trúng chỗ nào thương thì ? Thím cứ yên tâm, tay nghề trói của cháu giỏi lắm, bảo đảm thím đau .”
Ngưu bà t.ử tức tối tuôn một tràng c.h.ử.i thề dứt...
Mụ giãy giụa vùng vẫy, nhưng sức lực của Tống Vi quá lớn vô cùng chuẩn xác, chỉ vài ba động tác thuần phục tay chân đang giương nanh múa vuốt của mụ , triệt tiêu khả năng mụ ỷ già ăn vạ để tống tiền khác.
Những xung quanh đều há hốc mồm kinh ngạc. Thế... thế mà cũng ?
Đại đội trưởng một bên cũng ngơ ngác kém.
Đối với việc Ngưu bà t.ử c.h.ử.i bới quá bẩn thỉu, Lâm Chấn cũng thèm c.h.ử.i . Anh là một đàn ông, thèm đôi co cãi vã với phụ nữ, càng hạ với một bà già.
Thế nhưng, cũng chiêu thức của riêng .
Lâm Chấn trực tiếp xách cổ áo Vương Thụ lôi dậy.
“Chú Vương, chúng so vài chiêu . Dùng cách của đàn ông để giải quyết vấn đề chắc chú ý kiến gì chứ? Chú cũng đừng sợ, bắt nạt chú . Tuy từng lính nhưng giờ chỉ còn một chân, tính là chú đang chiếm hời đấy.”
Vương Thụ lúc vẫn còn cảm thấy nửa bên mặt đau rát, vẻ mặt gã vô cùng khó coi. Trước mặt bao nhiêu dân trong làng thế , gã còn đang trói chặt cây, gã là một thằng đàn ông thì buộc đ.á.n.h một trận sòng phẳng theo lời Lâm Chấn.
Hơn nữa đúng như lời Lâm Chấn , thương mất một chân, gã đ.á.n.h với rõ ràng là đang chiếm thế thượng phong.
Đại đội trưởng rít một t.h.u.ố.c lào, mở miệng ngăn cản nhưng thấy cần thiết.
Đàn ông ở thôn Lão Tảo từ xưa đến nay vốn dĩ đều như , trong làng hễ mâu thuẫn gì, hoặc trẻ con trong nhà đ.á.n.h về mách lớn, nếu thật sự kẻ phục thì đàn ông trưởng thành của hai bên gia đình cứ việc sân đ.á.n.h một trận.
Đánh xong một trận là ân oán đều coi như xóa bỏ.
Tính khí của Lâm Chấn cũng chẳng loại dễ ngăn cản.
Đám vây xem xung quanh bắt đầu trở nên phấn khích, ngay cả cánh đàn ông cũng hò reo cổ vũ:
“Đánh một trận ! Không đ.á.n.h thì đàn ông!”
“Vương Thụ mày sợ cái gì chứ, thằng nhóc Lâm Chấn thế là đang nhường mày đấy!”
Vương Thụ dứt khoát cởi phăng chiếc áo khoác ngoài ném toẹt xuống đất, ánh mắt lộ vẻ hung hãn: “Đây là do chính mày yêu cầu đấy nhé, lát nữa xảy chuyện gì thì đừng trách tao!”
Lâm Chấn cũng cởi chiếc áo khoác ngoài , chỉ mặc hai lớp áo, bên trong là một chiếc áo may ô cộc tay.
Rõ ràng là một chiếc áo may ô kiểu dáng quê mùa bình thường, nhưng khi mặc lên toát vẻ quyến rũ khó tả, chủ yếu là vì vóc dáng của quá đỗi hảo.
Các đường cơ bắp cánh tay săn chắc, rõ ràng từng thớ thịt, bờ vai rộng, vòng eo thon gọn và thấp thoáng thấy cả những múi bụng gồ ghề.
Mấy bà thím cùng các cô gái trẻ trong làng đều trố tròn mắt . Đặc biệt là những cô thôn nữ, ngoài mặt thì vờ hổ lấy tay che mặt vẻ dám , nhưng các kẽ ngón tay mở toang , ánh mắt cứ lén lút dán chặt lên từng đường nét cơ thể Lâm Chấn.
Tống Vi: “...” Mấy dẹp cái trò che tay thì hơn đấy.
Lâm Chấn và Vương Thụ chẳng thèm nhiều lời, lập tức lao quần thảo.
Một bên chân của Lâm Chấn thể chạm đất, đ.á.n.h với một tứ chi lành lặn, thế nào cũng thấy là chịu thiệt thòi.
Hắc Đản bên cạnh căng thẳng túm chặt lấy vạt áo của Tống Vi.
Tống Vi vỗ nhẹ lên đầu bé để an ủi: “Yên tâm , trai em thua .”
Một lính từng bước từ mưa b.o.m bão đạn chiến trường, cho dù chỉ còn một chân một tay thì cũng tuyệt đối là thứ mà một kẻ bình thường tùy tiện thể ức h.i.ế.p .
Lâm Chấn chuẩn xác đón đỡ quả đ.ấ.m của Vương Thụ đang vung tới, đồng thời cổ tay vặn ngược một cái, sắc mặt Vương Thụ lập tức biến đổi, miệng phát tiếng thét t.h.ả.m thiết.
Ngay giây tiếp theo, động tác của Lâm Chấn nhanh đến mức ai kịp rõ, một cú đ.ấ.m trời giáng nện thẳng Vương Thụ.
“A a a!”
Khắp sân lúc chỉ còn tiếng la hét t.h.ả.m thiết của Vương Thụ.
Tất cả xung quanh đều sững sờ kịp định thần, chuyện ... chuyện giống như những gì họ tưởng tượng thế ?