Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 101: Tình Hình Càng Thêm Căng Thẳng

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:48:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cái gì? Em đ.á.n.h thật đấy ?”

 

Thấy sắc mặt chị Tống và trai hề tức giận, ngược còn lộ vẻ tò mò, Hắc Đản mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Tống Vi hỏi: “Đánh thế nào, đ.á.n.h với ai?”

 

Hắc Đản chạy đến bên cạnh Tống Vi, ấm ức như một chú cún con bò lên đùi cô.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

“Là Đại Hổ, thằng cháu nội của bà Ngưu ạ, nó cướp tranh đường với kẹo hồ lô của em.”

 

Thật lúc tay Hắc Đản cũng đ.á.n.h hăng, ít nhiều gì cũng mang theo chút ân oán cá nhân.

 

Mối thù bé vẫn còn ghi nhớ rành rành đấy thôi.

 

Lâm Chấn hỏi: “Thắng ?”

 

Hắc Đản khịt khịt mũi: “Một em đ.á.n.h . Thằng Đại Hổ cao hơn em, béo hơn em cả một vòng, sức cũng khỏe hơn em nữa. em thụi hốc mắt nó, còn c.ắ.n nó một phát, đó em gọi tụi nó xúm đ.á.n.h hội đồng giúp em.”

 

Đám trẻ con chạy theo Hắc Đản đứa nào đứa nấy cũng lấm lem bùn đất, mặt mũi vài đứa còn bầm tím, đau đến ứa cả nước mắt.

 

Thế nhưng lúc , ánh mắt của chúng đều đổ dồn cái bùi nhùi rơm cắm đầy kẹo hồ lô và đủ loại tranh đường hình con thú xinh xắn ở giữa sân.

 

Hắc Đản thật sự lừa chúng, nhà bé vẫn còn nhiều kẹo hồ lô và tranh đường!

 

Hắc Đản bối rối chọc chọc ngón tay: “Chị Tống, em bảo với tụi nó là đứa nào giúp em đ.á.n.h thì sẽ chia kẹo hồ lô với tranh đường ăn.”

 

Tống Vi và Lâm Chấn: “...”

 

Họ thật sự ngờ lời dặn dò khi ngoài của Hắc Đản ứng nghiệm như mồm quạ đen thế .

 

Có điều Tống Vi cũng chẳng hề keo kiệt bủn xỉn. Cô gỡ kẹo hồ lô xuống, tổng cộng tám đứa trẻ, mỗi đứa chia một xiên kẹo hồ lô đỏ au, bóng bẩy mắt.

 

Được cho đồ ăn, đám nhóc đứa nào đứa nấy miệng dẻo quẹo, những đứa vì đau cũng nín bặt, cầm xiên kẹo hồ lô toe toét để lộ hai hàm răng sún.

 

Bên lũ trẻ nhận đồ ăn thì vui vẻ hòa thuận, Tống Vi vẫy tay gọi đám nhóc gần hạ giọng bàn bạc mưu kế với chúng.

 

Lâm Chấn bên cạnh dựng thẳng tai lên , đó lộ vẻ mặt kinh ngạc như kẻ từng thấy sự đời.

 

Thế mà cũng nghĩ cơ đấy!

 

Ở một diễn biến khác, Lưu Quế Phân cùng mấy lớn hùng hổ dắt theo bọn trẻ nhà Đại Hổ kéo sang.

 

Đứa bé canh ở đầu ngõ thấy liền cầm xiên kẹo hồ lô co giò chạy thục mạng về nhà Lâm Chấn.

 

“Đến đến , chị Tống đúng lắm, tụi nó kéo đến thật !”

 

“Mau mau mau... giấu kẹo hồ lô ăn hết !”

 

“Nằm lăn đất , hết xuống!”

 

“Lâm Chấn, Lâm Chấn mày cút đây cho tao! Nhà mày dạy dỗ con nít kiểu gì mà bắt nạt khác thế hả, xem con trai tao đ.á.n.h thành cái dạng gì đây !”

 

Người nhà Đại Hổ đầu đẩy phăng cánh cổng bước , nhưng ngay giây tiếp theo, tất cả đều c.h.ế.t sững tại chỗ.

 

“Đau quá, hu hu hu... Mẹ ơi con đ.á.n.h đến ngốc luôn , đầu con đau quá chừng nè!”

 

“Mắt con đau quá, bố ơi mau xem con , con bọn Đại Hổ bắt nạt t.h.ả.m lắm!”

 

“Chân con què , nữa, cứ bước một bước là đau điếng .”

 

“Mũi của con...”

 

Trong sân nhà Lâm Chấn, một đám con nít đang la liệt khắp mặt đất. Chúng lăn lộn gào , tiếng của đứa còn to và t.h.ả.m thiết hơn đứa .

 

Tống Vi cầm một cây gậy gỗ trong tay, đằng đằng sát khí về phía những ở cửa: “Hay cho các nhé, còn kịp tìm các tính sổ, các tự vác xác tới tận cửa !”

 

Mấy dân trong thôn theo xem náo nhiệt hóng chuyện, bỗng nhiên thấy giọng quen thuộc, liền rướn dài cổ bên trong.

 

“Ối trời đất ơi! Con trai thế , chuyện gì xảy thế hả!”

 

“Cẩu Tử, cháu đích tôn của bà thế , mắt thế để bà xem nào.”

 

“Ngưu Oa T.ử ơi, con trai ...”

 

Trong chốc lát, khắp sân tràn ngập tiếng gào xót xa của các bậc phụ .

 

Thế là đám trẻ nhân cơ hội mách tội. Hoàn đợi đám phụ nhà Đại Hổ kịp phản ứng, chúng tranh mồm năm miệng mười kể rõ mồn một chuyện bọn Đại Hổ bắt nạt khác .

 

Màn mách tội mở màn liền thể vãn hồi, ngay cả những chuyện cũ rích từ đời nào cũng lôi ánh sáng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-101-tinh-hinh-cang-them-cang-thang.html.]

 

“Hồi Đại Hổ còn cướp bánh tổ của con nữa!”

 

“Đại Hổ cướp quả dại của con, còn đe dọa cho con mách nhà, nếu gặp đ.á.n.h đó.”

 

“Đợt Đại Hổ dẫn mấy đứa bọn nó cướp trứng gà của con, đó là trứng bà nội để dành cho con mà, hu hu hu, con còn c.ắ.n miếng nào .”

 

Đám Lưu Quế Phân lập tức ngơ ngác c.h.ế.t lặng.

 

Chuyện khác so với những gì họ tưởng tượng thế ?

 

“Hay lắm Lưu Quế Phân, con trai mày định xưng hùng xưng bá ở cái thôn đấy ? Mày còn vác mặt sang đây bảo con mày bắt nạt, tao thấy nó đ.á.n.h là đáng đời!”

 

“Cả cái nhà chẳng cái giống ôn gì, già thì thích chiếm hời, ngang ngược vô lý còn bá đạo, trẻ con cũng học theo y như đúc! Thằng Đại Hổ béo mập như thế, tao còn tưởng nhà mày nuôi khéo lắm, hóa cướp đồ ăn của con cái nhà để đắp thịt , trơ trẽn đến mức đấy chứ!”

 

Tống Vi dắt Hắc Đản lén lút lùi về phía cạnh Lâm Chấn, vô cùng thích thú xem hai bên đấu khẩu kịch liệt.

 

Đã cô chỉ trích đối phương thì cô việc gì xông lên , cứ tùy cơ ứng biến thôi.

 

Lâm Chấn đưa cho cô một xiên kẹo hồ lô, tinh mắt giữ xiên to nhất từ nãy đến giờ.

 

“Cảm ơn nhé.”

 

Nhận lấy xiên kẹo hồ lô, Tống Vi c.ắ.n một quả đưa : “Anh cũng ăn .”

 

Cô mải mê hóng chuyện nên thấy Lâm Chấn đang cầm xiên kẹo c.ắ.n mất một quả mà ngây ngô như một tên ngốc.

 

Trong sân ngập tràn tiếng mắng mỏ của các bậc phụ nhắm thẳng mấy đứa trẻ nhà Đại Hổ. Mấy bà thím ở vùng nông thôn Đông Bắc hiếm ai là loại hiền lành chịu nhẫn nhục.

 

Bất kể là ai đúng ai sai, cứ cãi , hơn thua ở chỗ xem ai lá phổi khỏe và giọng to hơn.

 

Lưu Quế Phân giận tím mặt: “Nói bậy bạ gì đấy! Thịt con trai tao là do nhà tao tự nuôi , đám ranh con chắc chắn là láo! Đại Hổ nhà tao ngoan ngoãn, chẳng thiếu ăn thiếu mặc gì, thèm cướp đồ của tụi nó!”

 

“Con nít đùa giỡn đ.á.n.h chẳng là chuyện bình thường ? Con tụi tao cũng đ.á.n.h bầm dập đấy, dựa mà bảo là con tao bắt nạt tụi nó!”

 

thế, bên các đông con nít như ...”

 

“Bên tụi tao ít hơn thì tụi tao ? Chẳng do bọn nó ngứa da kiếm chuyện , tao thấy đ.á.n.h là đáng đời lắm!”

 

Mắt thấy hai bên cãi càng lúc càng hăng máu, chẳng ai là khơi mào mà trực tiếp lao giật tóc cào cấu lẫn .

 

Tống Vi chút đau đầu: “Đại đội trưởng cứu hỏa đến thế?”

 

Ý định ban đầu của cô chỉ là bảo lũ trẻ giả vờ thương nặng một chút để đám Lưu Quế Phân cớ ăn vạ tống tiền, nếu thật sự ầm lên thì cô cũng thể danh chính ngôn thuận tay trừng trị.

 

Ai mà ngờ sự việc phát triển thành thế , đây là nhân cơ hội tính luôn cả thù mới lẫn nợ cũ .

 

Lâm Chấn: “... Chưa.”

 

Đại đội trưởng thì cứ gọi là đại đội trưởng, thành đại đội trưởng cứu hỏa .

 

Một hai đ.á.n.h thì chẳng , nhưng đông quá dễ xảy chuyện hỗn loạn.

 

Tống Vi mắt quan sát sáu đường, tai tám hướng, hễ thấy ai tính khí nóng nảy định tay hiểm độc là cô liền áp sát tách hai , tiện tay nhấc bổng mấy đứa trẻ đang kẹt giữa đám đông ngoài.

 

Tình hình nhờ thế cũng tạm thời kiểm soát.

 

“Tất cả dừng tay hết cho !”

 

Một giọng trầm đục, vang dội như sấm rền chợt cất lên, mang theo một luồng uy áp bức khó tả.

 

đây là giọng của đại đội trưởng.

 

Những đang giằng co kịch liệt đồng loạt dừng động tác , cùng đầu về một hướng.

 

Không sai, lên tiếng chính là Lâm Chấn.

 

Lâm Chấn đanh mặt , khí thế tỏa cảm giác áp bức nghẹt thở.

 

cũng là từng lính, tay huấn luyện ít binh lính. Những lúc Lâm Chấn lạnh mặt, ngay cả đám lính quyền còn run rẩy ba phần, huống chi là đám dân làng .

 

“Buông tay , từng thẳng hàng cho .”

 

Những đang túm tóc, giật áo đối phương đều theo bản năng buông tay .

 

Tống Vi xách hai đứa trẻ lách khỏi đám đông.

 

“Người lớn các đ.á.n.h thì cứ đánh, con nít vẫn còn đây . Khung cảnh hỗn loạn thế , lỡ dẫm đứa nhỏ nào xảy chuyện lớn thì hối hận cũng kịp !”

 

 

Loading...