Thập Niên 70: Đại Lão Mạt Thế Xuyên Thành Nữ Tri Thức - Chương 100: Anh Ơi Em Đánh Nhau Rồi
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:48:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Chấn vắt óc suy nghĩ tìm đề tài để chuyện, nhưng trò thực sự .
Chưa bao giờ căm ghét cái mồm vụng về của đến thế!
Tống Vi lên tiếng cáo từ: “Thế về nhé, lúc nào Hắc Đản về thì bảo thằng bé tự sang tìm là .”
“Đợi !”
Tống Vi .
Lâm Chấn gãi đầu: “Cái đó... chúng bàn chuyện Hắc Đản hỏng đồng hồ của cô .”
Nghĩ tới nghĩ lui, vẫn lôi thằng em trai để cứu nguy cho tình thế.
Tống Vi: “Anh bảo chuyện đó , Hắc Đản hỏng đồng hồ của , là lừa bọn họ đấy.”
Thế là cô liền kể đầu đuôi suy tính của lúc đó một lượt.
“Người nhà họ Lâm coi Hắc Đản như lao động công, thằng bé tuy còn nhỏ nhưng những việc ở nhà họ Lâm thực sự hề ít. Nếu cứ thế đón Hắc Đản về nuôi chắc chắn nhà họ Lâm sẽ đời nào chịu buông tay dễ dàng, chừng còn tống tiền một vố bám riết lấy. lúc một chiếc đồng hồ đeo tay hỏng nên mang dùng luôn, chuyện đại đội trưởng cũng .”
Sau khi giải thích cặn kẽ cho Lâm Chấn , Tống Vi : “Anh với Hắc Đản dẫu cũng là em ruột thịt, thằng bé hiện tại sang ở cùng chỉ vì quen với thôi, đợi thêm một thời gian nữa hãy đón thằng bé sang.”
Lâm Chấn: “Chỉ cần cô thấy phiền phức thì để nó ở với cô bao lâu cũng .”
“Thế cô thể kể cho chuyện về Hắc Đản ?”
Tống Vi cũng về nữa, xuống kể cho dáng vẻ lúc cô mới gặp Hắc Đản, những vết thương thằng bé và cả những chuyện ngóng trong làng.
Trong khi đó, Hắc Đản cầm kẹo đường và kẹo hồ lô hùng dũng hiên ngang lượn một vòng quanh làng, bên cạnh bám theo bao nhiêu là cái đuôi nhỏ.
Trong đó Thuyên T.ử bên trái Hắc Đản, cũng mang vẻ mặt vô cùng tự hào.
Người cầm kẹo đường kẹo hồ lô là em của nó đấy!
“Hắc Đản, mày cho tao l.i.ế.m một miếng .”
“Hắc Đản, kẹo vẽ hình đó ngon thật ? Tao tin , mày cho tao l.i.ế.m thử một cái thì tao mới tin.”
“Hắc Đản, cho tao xem kẹo hồ lô với, đợi tao lên núi hái sơn tra về cũng kẹo hồ lô cho mày xem.”
Một lũ trẻ con vây quanh Hắc Đản ríu ríu rít, xiên kẹo hồ lô và que kẹo đường tay bé mà ánh mắt thèm thuồng ghen tị như trào cả ngoài.
Giờ phút , Hắc Đản trở thành đứa trẻ oách nhất làng!
“Mấy thứ đều là chị Tống với trai cho tao đấy.”
“Kẹo hồ lô chỉ xâu sơn tra là xong, thấy lớp áo bóng loáng bên ngoài ? Đó là bọc bằng đường thật đấy.”
“Cái kẹo hồ lô chua chua ngọt ngọt, là món ăn vặt ngon nhất mà tao từng ăn.”
“Chị Tống tao bảo , chị còn bánh sơn tra với cái gì mà... kẹo lát sơn tra nữa cơ...”
Trong từng lời khoe khoang của Hắc Đản, bé trở thành đối tượng ngưỡng mộ của tất cả đám trẻ con.
Trong lòng nhóc con sướng rơn, cho chúng mày chừa cái tội ngày chẳng đứa nào thèm rủ tao chơi cùng.
vẫn lấy một quả kẹo hồ lô đưa cho Thuyên Tử.
Trước đây Thuyên T.ử từng vì mà đ.á.n.h với nhà họ Lâm, đều nhớ kỹ trong lòng.
Thế là Thuyên T.ử cầm quả kẹo hồ lô càng thêm ưỡn n.g.ự.c ngẩng cao đầu, cũng trở thành đối tượng khiến lũ trẻ con thèm ghen tị.
chẳng mấy chốc, con đường khoe khoang của Hắc Đản gặp sóng gió.
Trẻ con trong làng cũng giống lớn, đứa dễ tính thì cũng đứa khó ưa.
Mấy đứa trẻ ranh ngỗ ngược hống hách, việc chúng nó nhất chính là cướp đồ của những đứa trẻ khác.
Kẹo đường với kẹo hồ lô của Hắc Đản hiện tại coi như là món độc nhất vô nhị trong đám trẻ con cả làng.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Thế là những đứa trẻ ngỗ ngược tin liền chạy tới, chẳng chẳng rằng lao cướp giật đồ tay Hắc Đản.
“Cái thứ chổi như mày dựa mà ăn ngon thế hả, đưa hết đồ đây cho tao!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/thap-nien-70-dai-lao-mat-the-xuyen-thanh-nu-tri-thuc/chuong-100-anh-oi-em-danh-nhau-roi.html.]
Đứa cầm đầu là cháu nội nhà Ngưu đại nương, cũng chính là con trai Lưu Quế Phân, tên ở nhà là Đại Hổ.
Đại Hổ bảy tuổi, thừa hưởng trọn vẹn tính nết ngang ngược hống hách của cả cái nhà . Cậy thể hình to lớn cùng đống mỡ vượt trội so với bạn bè cùng lứa, nó thu nạp vài đứa “đàn em” trong làng, thường xuyên bắt nạt những đứa trẻ khác.
Trước đây Hắc Đản chính là đối tượng chuyên chúng nó bắt nạt.
Hắc Đản đương nhiên chẳng đời nào chịu đưa đồ cho nó, thế là hai đứa trẻ liền lao ẩu đả.
Hắc Đản nhỏ tuổi hơn Đại Hổ, vóc cũng bé hơn nhiều nên sức lực tự nhiên bằng.
Hắc Đản một sự liều mạng y hệt trai , dù đ.á.n.h , nó chịu mười đ.ấ.m thì cũng trả cho Đại Hổ một quả đấm.
Đại Hổ đè Hắc Đản đánh: “Đừng tưởng trai mày về là chống lưng cho mày nhé, tao vẫn đ.á.n.h mày như thường! Anh mày là thằng què, mày chẳng đ.á.n.h bố tao !”
“Mày mới là thằng què! Anh tao chấp mười thằng bố mày, bố mày đến chị Tống của tao còn chẳng đ.á.n.h nữa là!”
Thuyên T.ử lao giúp một tay, nhưng cũng mấy đứa “đàn em” của Đại Hổ đ.á.n.h cho tơi bời.
Hắc Đản nhớ lời chị Tống và trai dặn dò lúc , liền gào to với đám trẻ đang sợ sệt Đại Hổ ở xung quanh.
“Tất cả xông giúp một tay ! Đứa nào giúp tao lát nữa tao chia kẹo hồ lô với kẹo đường cho, ở nhà tao vẫn còn nhiều lắm!”
Dưới sự cám dỗ của kẹo ngọt, cuối cùng cũng đứa trẻ lao giúp sức.
“A a a! Tao tới đây, tao giúp đây, Hắc Đản mày nhất định nhớ lời đấy nhé!”
Vì kẹo đường và kẹo hồ lô, ăn đòn một trận cũng đáng!
Có một đứa gương mở đường, những đứa trẻ khác cũng lũ lượt xông lên.
Đại Hổ trừng mắt hung dữ: “Chúng mày dám , đ.á.n.h tao thì bà nội với tao tha cho chúng mày !”
Đối mặt với bao nhiêu đứa như , Đại Hổ dù sức khỏe hơn những đứa trẻ khác thì hai nắm đ.ấ.m cũng chẳng địch nổi bốn tay.
Hắc Đản đ.á.n.h gào lên cổ vũ tinh thần cho lũ trẻ: “Không sợ! Chị Tống với trai tao đều giỏi lắm, họ sẽ chủ cho tao!”
Rốt cuộc một đám trẻ con lao đ.á.n.h hỗn loạn. Những đứa trẻ khác vốn dĩ vì mồi nhử đồ ăn vặt của Hắc Đản mà tới giúp.
đ.á.n.h một hồi, chúng nó cũng hò hét trút sạch hết những uất ức từng Đại Hổ bắt nạt đây ngoài.
Hơn nữa nhóm của Đại Hổ ít nên nhanh chóng rơi thế yếu, nện cho gào t.h.ả.m thiết.
Có trong làng thấy tiếng động chạy tới, thấy lũ trẻ đ.á.n.h túi bụi liền vội vàng hô hoán gọi lớn.
Hắc Đản thấy tình hình hòm hòm liền hô to: “Bọn chạy mau!”
Cả nhà Đại Hổ mặt dày ngang ngược, là loại dám thẳng tay đ.á.n.h cả trẻ con.
Tuyệt đối thể đợi lớn nhà nó tới, lúc đó chịu thiệt chắc chắn là đám trẻ con bọn họ.
Thế là cả đám nhóc tham gia trận ẩu đả đồng loạt bôi dầu chân, cắm đầu cắm cổ chạy theo Hắc Đản về phía nhà Lâm Chấn.
Nhà Lưu Quế Hoa đằng nhận tin tức chạy đến, thấy bộ dạng t.h.ả.m hại lóc om sòm của con trai liền vỗ đùi bôm bốp.
“Trời đ.á.n.h thánh đ.â.m đứa nào đánh, đứa nào đ.á.n.h con trai tao, tao để yên cho !”
Phụ của mấy đứa trẻ khác cũng chạy tới, thấy con nhà đ.á.n.h cho bầm dập mặt mày, quần áo bẩn thỉu còn lóc t.h.ả.m thương, cũng lớn tiếng la lối đòi tính sổ.
Đại Hổ cùng mấy đứa trẻ lập tức mách tội với phụ , thế là một đám lớn dắt theo con cái hùng hổ kéo sang nhà Lâm Chấn.
Tống Vi và Lâm Chấn đang cửa trò chuyện sơ chế nốt chỗ sơn tra còn , bỗng thấy tiếng ồn ào hỗn loạn bên ngoài. Giây tiếp theo, Hắc Đản với khuôn mặt sưng vù tím tái dẫn theo một bầy trẻ con ùa trong sân.
“Chị Tống, ơi, em đ.á.n.h .”
Trong lòng Hắc Đản vẫn chút bất an lo lắng.
Bởi vì đây hồi còn ở nhà họ Lâm, bắt nạt bên ngoài cũng từng đ.á.n.h với Đại Hổ một .
nhà họ Lâm căn bản chẳng thèm quan tâm lý do vì đ.á.n.h , cứ đè bắt xin nhà Đại Hổ còn đ.á.n.h đòn nữa.
Hắc Đản chịu xin nên quất cho đầy thương tích .