Thần Y Kiều Nương: Tướng Công, Lên Giường Trị Liệu - Chương 385: Bị nhập rồi

Cập nhật lúc: 2026-06-12 03:58:24
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

khuyên: "Xưa nay lấy vợ lấy đức, chỉ cần cô dịu dàng hiền thục, dung mạo bình thường thì , cô gia thế chỗ dựa, Vạn tương lai tiền đồ vô lượng."

Lại hiến kế: "Nếu thực sự thích mỹ nhân, đợi hai năm nữa cô sinh đích t.ử nạp hai thất xinh ."

Dương Đình nhịn mở miệng, cũng núi "cà khịa" quen mà lời thốt thấy sai sai.

"Huynh gia thế , tài tình xứng đôi, hiền thục dịu dàng, còn cả xinh như hoa, thấy là đang mơ ngủ thì ! Có cô nương như thế thật, gả nhà quyền quý ? Vào cung tranh sủng ? Cứ gả cho ?"

Cả bàn tiệc sững sờ.

Trong đầu ai nấy đều hiện lên một ý nghĩ: Dương Đình gan thật đấy.

Rồi nghĩ, hai năm qua ở bên ngoài rốt cuộc trải qua những gì, đây giống ngày xưa.

Vạn T.ử Hành: "..."

Hắn đỏ mặt: "Ta ý đó... chỉ là tiếc nuối thôi... Dù cô dung mạo bình thường, cũng sẽ đối xử với cô ."

Dương Đình nhịn nhịn, cuối cùng vẫn nhịn : "Thế cô còn cảm ơn , cảm ơn đại ân đại đức của nhà ?"

Vạn T.ử Hành: "..."

Các bạn hữu: "..."

"Ha ha, Dương năng bộc trực, Vạn đừng để bụng, chắc chắn cố ý trêu vui đấy! Ha ha ha!" Trương Kính vội vàng giảng hòa.

Mọi cũng chuyển chủ đề.

Đợi khí sôi nổi trở , họ gọi ca kỹ hát.

Trương Kính lau mồ hôi trán, thì thầm hỏi: "Nguyên Mặc, thế?"

Hắn với Dương Đình chơi với từ nhỏ, học cùng trường, quan hệ thiết nhất, gọi thẳng tên tự của bạn.

Dương Đình: "..."

Hắn cảm giác như Khổng Sơn trưởng nhập .

Khoảnh khắc đó chẳng nghĩ ngợi gì, lời cứ thế tuôn .

Vạn T.ử Hành cũng sán góc : "Dương , nếu gì sai sót, cứ thẳng."

Dương Đình nghĩ ngợi: "Trước đây gặp một chuyện thú vị. Có hảo tâm cứu mạng một thư sinh, vì thế mà hủy hoại dung nhan, ai ngờ tên thư sinh đòi nạp ân nhân , còn chiếm đoạt cả cửa tiệm nhà ..."

Vạn T.ử Hành vội : "Quả thực quá đáng, nhưng mà, cô nương hủy dung, chỗ dựa cũng tồi, cô ơn cứu mạng với thư sinh, thư sinh chắc chắn sẽ quên ơn, sẽ chăm sóc cô cả đời."

Dương Đình với ánh mắt kỳ quái: "Nếu cô nương đó cứu xong cho , còn lấy cửa tiệm của gia đình của hồi môn, e là hối hận xanh ruột vì cứu ."

Vạn T.ử Hành còn định gì đó, Dương Đình hừ một tiếng: "Hắn báo ơn thì ngàn vạn cách, ép , hành vi của bậc trượng phu!"

Trương Kính phụ họa: "Dương lý."

Vạn T.ử Hành thấy oan ức: "Ta như thế, Dương trút giận lên ..."

"Huynh đúng là vô sỉ đến thế, nhưng cũng chút vô sỉ."

Vạn T.ử Hành: "..."

Dương Đình: "Nếu chê đủ xinh thì đừng đồng ý hôn ước. Đã trong lòng tiếc nuối cam tâm thì tìm khiến hài lòng , chứ đừng chê bai vẻ ban ơn cưới về. Ta nghĩ với gia thế của cô nương đó, chắc cũng chẳng lo ế chồng ."

"Ta cũng đời nữ t.ử hảo, luôn khuyết điểm nọ, ý gì khác. Dương , chẳng lẽ tìm một vợ hảo mặt ?"

Dương Đình: Không nhịn nữa , Khổng Sơn trưởng, ngài nhập thêm nữa .

"Ta chứ, ngày nào mơ cũng . mấy cân mấy lượng, học hành thành, chỉ là một tú tài, gia đình cũng chẳng thế gia vọng tộc gì, cưới một cô nương môn đăng hộ đối cùng sống hết đời là đủ , dám mơ mộng hão huyền."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-y-kieu-nuong-tuong-cong-len-giuong-tri-lieu/chuong-385-bi-nhap-roi.html.]

Kẻ mơ mộng hão huyền, lượng sức Vạn T.ử Hành: "..."

Bữa cơm Dương Đình nuốt trôi, mượn cớ say rượu lỡ lời xin phép về nghỉ ngơi.

Hắn khỏi cửa, những trong phòng ngơ ngác.

"Nghe Dương hai năm nay giao du với nhiều giang hồ, thảo nào nhiễm chút khí khái giang hồ."

Trương Kính ho khan một tiếng: "Thôi đừng chuyện nữa, uống rượu, uống rượu ."

...

Lúc Dương Đình xuống lầu thì gặp một cô nương dẫn theo nha lên, lùi hai bước nhường đường, đợi đối phương khỏi tửu lầu mới xuống lầu về nhà.

Cô nương lên xe ngựa, rèm xe vén lên một góc, giọng dịu dàng: "Thảo nào cha khen ngợi , quả nhiên là bậc quân t.ử đoan chính."

Nhũ mẫu bên cạnh cũng : "Tiểu thư xem thấy hài lòng chứ?"

Nha nhỏ tuổi vẫn còn nhớ những lời Vạn T.ử Hành trong tửu lầu lúc nãy, bất bình : "Nhà họ Vạn cũng mặt dày quá, hôn sự còn định, rêu rao khắp nơi, còn chê bai dung mạo tiểu thư..."

Cô nương xua tay: "Ta quả thực dung mạo bình thường, cũng chẳng sai. cho dù dung mạo bình thường, nam nhi ở Trì quận cũng thể tùy ý lựa chọn."

"Đó là đương nhiên! Hắn chê tiểu thư dung mạo, tiểu thư còn chê gia thế kém chứ, tuy cũng họ Vạn nhưng chỉ là chi thứ, so với Vạn gia ở kinh thành thì một trời một vực."

Nhũ mẫu nhớ tin tức ngóng : "Cậu hai năm nay ngoài dạy học là để chữa chân cho , giờ chân khỏi hẳn , tiệc , tiểu thư chẳng thấy , chút dáng vẻ từng tật nào."

Cô nương gật đầu.

Thấy cô chủ hiểu ý, nhũ mẫu nhắc nhở: "Cậu chịu vì mà bỏ phí hai năm dùi mài kinh sử, chứng tỏ trong lòng coi trọng , coi thường nữ nhi."

Cô nương nhớ những lời đối phương bàn rượu, bật : "Ta thấy chuyện thú vị nhất, giống những khác cứ bộ tịch."

...

Dương Đình vẫn chấm, ở nhà mấy hôm thấy chán, biểu rủ chơi, bèn cùng.

...

Mấy Tiêu Ngũ Nương ăn mì xong húp sạch cả nước, đó mua ít điểm tâm tìm các bạn khác chơi.

Căn nhà thuê cho lũ trẻ chật ních, Khổng Linh Chi thuê luôn căn bên cạnh, cho sửa sang .

Sắp xếp xong xuôi công việc ở bệnh viện, giao việc cho Tiền Hâm, dặn dò nếu ca bệnh cấp bách thì bảo bệnh nhân đến nhà tìm cô, Khổng Linh Chi đưa về nhà trấn.

Hàng xóm láng giềng dò hỏi xem năm còn nhận học sinh , Khổng Linh Chi b.ắ.n tin là vẫn nhận, khen ngợi cô là , lưng thì thì thầm bao nhiêu gia sản để phá như thế.

Lục Nhân đổi một khuôn mặt khác, đổi trang phục, đeo vàng đeo ngọc đầy , quần áo thêu chỉ vàng, kiểu ngốc nhiều tiền.

"Khổng lang trung, câu cá ?"

Khổng Linh Chi: Ngươi còn sở thích nữa ?

"Ngươi mặc thế câu cá?" Lại còn đội mũ nón gì?

"Cá ." Hắn lắc lư cái đầu: “Ta rảnh rỗi sinh nông nổi, thích ăn mặc giàu sang phú quý thế , lượn lờ ở mấy con đường lớn tấp nập, kiểu gì cũng vài con cá trời cao đất dày tự nộp mạng, đ.á.n.h cho một trận nhừ t.ử giải lên quan phủ. Vận động một chút, tâm trạng sảng khoái hẳn."

"Ta cứ tưởng, tâm trạng ngươi gây sự với khác..."

"Khụ, tuy đào bới bí mật của khác cũng thú vị, nhưng thể ngày nào cũng đào . Huống hồ giờ điểm yếu..." Hắn ném cho Khổng Linh Chi một ánh mắt phong tình vạn chủng: “Đương nhiên đắc tội ."

Khổng Linh Chi lớn: "Đương nhiên là vì y thuật của cao siêu ! Thôi, đừng nghĩ nhiều nữa, mau tính sổ sách của ngươi ."

Một phần vì y thuật cao siêu, một phần vì dạy học, đương nhiên cũng một phần là nhờ quan hệ ở kinh thành.

Khổng Linh Chi hít sâu một , tiếp tục vùi đầu sách.

Loading...