Sáng sớm mùng Bốn, Khổng Linh Chi dậy từ sớm khiến Lâm Phương Thảo ngạc nhiên.
"Sao con ngủ thêm chút nữa?"
"Mẹ ơi, hôm nay phiền đun nhiều nước pha một chút nhé."
Lâm Phương Thảo: "Pha ? Có khách đến ?"
"Không tính là khách."
Lâm Phương Thảo lườm con gái: "Nói chuyện với còn úp úp mở mở, con cứ thẳng là ai đến , chẳng lẽ là Tiểu Lục?"
Khổng Linh Chi: “Là học trò, chắc sẽ vài đứa đến chúc Tết con."
"Ôi chao, thật hả?" Lâm Phương Thảo vội vàng dọn dẹp nhà cửa, đun nước, về phòng bộ quần áo mới, nghĩ ngợi một lúc chuẩn bao lì xì.
"Chuẩn bao nhiêu cái? Mười sáu cái ?"
Khổng Linh Chi: "Chuẩn năm cái , mai còn tám cái nữa."
Lâm Phương Thảo: con gái hôm nay năm đứa, mai tám đứa nhỉ? Chẳng lẽ nó còn bói toán?
Tuy thắc mắc nhưng bà vẫn theo lời con gái, chuẩn năm bao lì xì, mỗi bao tám đồng xu lấy may.
Rất nhanh đến gõ cửa, tiếng lanh lảnh vọng : "Chương Tầm Thiện đến bái kiến thầy!"
Lâm Phương Thảo nhanh chân mở cửa, thấy đàn ông ngoài thì ngẩn , đó thấy Chương Tầm Thiện đẩy lên phía .
Cô bé ngượng ngùng bắt chước dáng vẻ của cha hành lễ với Lâm Phương Thảo.
"Chào Lâm thẩm, chúc mừng năm mới."
"Chào con chào con, mau nhà ."
Đón hai cha con nhà, Lâm Phương Thảo rót mời khách.
Chương Tầm Thiện cha đẩy một cái, cô bé khuỵu gối định quỳ xuống dập đầu thì cô giáo giữ .
"Ngồi xuống chuyện ."
Chương Tầm Thiện hớn hở xuống.
"Cô Khổng, chúc mừng năm mới, con với cha đến chúc Tết cô."
Cha cô bé tiếp lời: "Chút lòng thành mọn, mong cô đừng chê."
Lâm Phương Thảo vội lấy bao lì xì đưa cho Chương Tầm Thiện: "Cầm lấy con!"
Chương Tầm Thiện cha, thấy cha khẽ gật đầu mới dám nhận.
Khổng Linh Chi: "Uống , đợi một lát, đợi các bạn đến đông đủ cô sẽ phát quà cho các con."
Chương Tầm Thiện: !!!
"Còn quà ạ? Không là gì..." Cô bé định hỏi thì cha nhéo nhẹ một cái, đành nuốt lời trong, kiên nhẫn chờ đợi.
Chẳng bao lâu , Lưu Chính, Bối Tứ Nương, Phùng Tam Nguyệt và Điền Mẫn lượt kéo đến.
Họ đến gần như cùng lúc. Lâm Phương Thảo định dậy mở cửa thì Chương Tầm Thiện cha đẩy mạnh một cái suýt ngã, thì gặp ánh mắt ghét bỏ của cha.
"Khụ, còn mau mở cửa cho bạn học?" Đứa con gái ngốc nghếch , chẳng lẽ để thầy cô và lớn mở cửa ?
Cửa mở, mấy bạn học cùng phụ bước .
Sau vài câu chúc tụng, ai nấy đều định quỳ xuống dập đầu, nhưng vẫn Khổng Linh Chi ngăn .
Cô bảo mấy đứa trẻ nghiêm chỉnh, cầm lấy xấp giấy dày bàn.
"Cô nhờ ít chữ mẫu, coi như quà đáp lễ cho các con. Còn đầy hai tháng nữa là khai giảng, ở nhà nhớ luyện chữ cho nhé."
Học sinh: "..."
Mới mùng Bốn Tết thôi mà! Năm mới trôi qua nhanh ?
Trong lúc Chương Tầm Thiện đang ngơ ngác, cha cô bé nhéo cho một cái, thế là cô bé phản ứng nhanh nhất.
"Con cảm ơn cô!"
Các bạn khác cũng đồng thanh: "Con cảm ơn cô!"
Nhận quà đáp lễ, uống trò chuyện một lúc, ăn xong bữa trưa, đám học sinh mới về.
...
Trên đường về, cha Chương Tầm Thiện giật lấy tập chữ mẫu tay con gái, nóng lòng mở xem.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-y-kieu-nuong-tuong-cong-len-giuong-tri-lieu/chuong-324-hoc-tro-chuc-tet.html.]
"Chữ , chữ thật!"
Chương Tầm Thiện kiễng chân ngó : "A, con dấu là của thầy Lục, con nhận , biển hiệu thư viện cũng do thầy đấy."
"Cái gì? Viết nét chữ thế mà thầy giáo cho các con?"
Cha Chương tuy học hành chẳng nhưng chữ thì vẫn . Ông từng học cụ Chu tú tài, mà cụ Chu đắc ý nhất là chữ , mưa dầm thấm lâu, ông cũng chút kiến giải về thư pháp.
Viết chữ thế mà dạy lũ trẻ con thì phí phạm quá!
Nhắc đến thầy Lục, đứa học trò nào là thích.
"Thầy Lục giỏi lắm cha ạ! Nghe thầy Cừu bảo khinh công của thầy nhất thiên hạ đấy!"
Cha Chương: ???
"Con chắc là thầy Cừu thư pháp nhất thiên hạ chứ?"
"Đương nhiên là khinh công , thầy Lục dạy văn , thầy dạy võ mà."
Cha Chương: ???
Người chữ thế dạy võ?
"Cha xem xong ? Xem xong trả con, đây là cô giáo cho con mà."
Cha Chương tiếc nuối trả tập chữ mẫu, lầm bầm: "Biết cô giáo con chuẩn cái cho con, giữ bình rượu uống một ."
...
Đám học trò cầm quà bước khỏi cổng nhà Khổng Linh Chi, một đứa trẻ lanh lợi bèn chạy bay đến một cái sân gần đó.
Lúc , mấy đứa trẻ khác đang sốt ruột chờ đợi.
"Sao ? Hỏi rõ ? Họ đột nhiên tìm cô giáo việc gì?"
Đứa trẻ võ nghệ giỏi nhất, chạy cũng nhanh, vội vàng : "Ta thấy họ bảo chúc Tết thầy cô, tặng quà Tết!"
Đám trẻ ồ lên.
“Làm bây giờ, chúng cũng nên chúc Tết thầy cô ?"
Chúng đều là trẻ mồ côi, nghỉ lễ chẳng chỗ nào , cô giáo thuê nhà trong trấn cho chúng ở. Ngày thường chúng cũng ngoài dạo, chút việc vặt, kiếm chút đỉnh tiền.
Số tiền đối với những đứa trẻ ăn xin từng tài sản riêng mà , quý giá vô cùng.
Nghe thấy bạn chúc Tết cô, đứa nào cũng cuống lên, định về phòng lấy tiền mua quà chúc Tết.
Hứa Tư An : "Mọi đừng vội! Hôm nay muộn , tiện đến chúc Tết, ít nhất cũng để mai."
Lời lý, bình tĩnh .
Hứa Tư An tiếp: "Tiền của bọn ít quá, chẳng mua món gì hồn, là gom ."
Mọi ý kiến, dốc hết tiền tiết kiệm gộp , đếm đếm bàn xem mua gì.
"Mua cây bút?"
"Nhà cô giáo chắc thiếu mấy thứ , thấy nên mua miếng thịt."
"Hay mua hộp phấn má? Ta thấy con gái đ.á.n.h phấn má."
"Không ! Quà Tết hỉ hả một chút... vả hộp phấn bé tí tẹo, cầm cũng chẳng dáng."
Mọi bàn tán xôn xao, cuối cùng Trương Béo đề nghị: "Ta ý kiến , chúng mua ít giấy, mỗi một bài thơ tặng cô giáo."
Cả đám sững sờ!
Không ngờ còn cách .
"Tranh thủ hiệu sách đóng cửa, mau mua giấy về, chúng cả một buổi tối để thơ."
"Ý đấy!"
"Trương Béo, thông minh thật đấy, nghĩ cách ."
Vừa tốn nhiều tiền, thể hiện tấm lòng của .
Trương Béo bẽn lẽn.
Mua giấy về, cả đám vò đầu bứt tai thơ. Còn Trương Béo, ngoài mặt thì vẻ đăm chiêu suy nghĩ, thực trong lòng xong thơ từ lâu .
, từ hôm nghỉ học về Trương Béo quyết định quà Tết tặng cô giáo là một bài thơ. Mấy ngày nay các bạn khác chơi đùa, chỉ chơi nghĩ thơ.