Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 98
Cập nhật lúc: 2026-04-24 02:26:38
Lượt xem: 80
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôn Phạn một ngày thoả mãn đam mê bếp. Chỗ nguyên liệu mang đến hôm nay dùng sạch bách còn một chút gì. Lúc Tạ Thanh Khê tìm đến, cô bé đang múc canh cho Ôn.
Trong bát canh sóng sánh ánh vàng, thịt bào ngư thái thành từng miếng nhỏ. Khi bát canh sánh mịn đầy một nửa, Ôn vội xua tay bảo đủ .
Nước dùng cốt Ôn Phạn ninh từ bí đỏ và nước luộc gà, dẫu bào ngư thì hương vị cũng ngọt thanh, ngon đến nức lòng. Múc một vá rưới lên bát cơm trắng, từng hạt cơm tơi xốp tức thì lặn ngụp chìm nghỉm nước súp, khiến ảo giác như đang ăn món cơm chan canh hải sản đắt đỏ.
Ai sành ăn hơn thì cơm trắng bằng cơm chiên. Hạt cơm chiên vốn mang sẵn chút hương xém lửa, khi đắm trong nước súp, chẳng mấy chốc trở nên mềm mượt mà vẫn giữ độ dai dẻo. Xúc một thìa cơm quyện lẫn rau củ thái hạt lựu và miếng bào ngư mềm dẻo đưa miệng, nước súp nóng hổi như khuếch đại độ béo ngậy, đậm đà của cốt gà. Cơm chiên ngập trong súp vàng hệt như tảng đá chìm đáy biển, tựa như vầng thái dương rực rỡ nung chảy ánh vàng, phô diễn trọn vẹn sự dung hòa tuyệt mỹ, chỉ để những gợn sóng lăn tăn của hương thơm ngây ngất.
Thong dong bước theo Ôn là bếp trưởng Lý. Giờ phút , ông còn cái phong thái đạo mạo của một bếp trưởng nhà hàng lớn nữa. Tạ Thanh Khê kỹ mới thấy, n.g.ự.c áo lão Lý vương đầy những vệt dầu mỡ lấm lem, thế nhưng ông bận tâm gì , hai tay bưng khư khư cái bát, cố chen lên phía , chỉ sợ nồi canh bào ngư cạn mất thì đến lượt .
Cách lão Lý xưng hô với Ôn Phạn giờ cũng đổi thành "tiểu Ôn sư phụ" đầy kính cẩn.
Tiểu Ôn sư phụ cầm muôi múc thức ăn, động tác tự nhiên như . Khắp cả gian bếp lúc chỉ râm ran tiếng húp canh.
Vốn dĩ Tạ Thanh Khê đây là để tuyên dương công trạng của , nhưng chứng kiến cảnh tượng , cô bất giác cũng tiện tay lấy luôn một cái bát to tướng.
Ôn Phạn ngước mắt lên , cũng chẳng lấy lạ, múc cho Tạ Thanh Khê một bát súp khoai môn thịt băm đầy ắp.
Không giành canh bào ngư, Tạ Thanh Khê phần hụt hẫng, nhưng bát súp khoai môn thịt băm tay ăn vẫn ngon đến khó cưỡng.
Khoai môn băm thật nhuyễn, trộn lẫn với phần thịt băm xào xém lửa. Ôn Phạn còn điểm xuyết thêm nào là tóp mỡ giòn rụm thái nhỏ.
Chỗ súp đặc sánh rưới lên cơm, Tạ Thanh Khê ăn hết bát mà mắt dán chặt nồi canh, chỉ nơm nớp lo đủ để bới thêm bát thứ hai.
Ôn Phạn liếc đồng hồ, múc nốt muôi súp khoai môn thịt băm cuối cùng , kêu Vu Phương Phương ngoài gọi Diêu Thanh Cần .
"Chắc bên ngoài cũng ăn no hết , bảo chị ăn cơm ."
Cạnh chỗ Ôn Phạn còn úp sẵn hai bát súp, là phần chừa cho nhà .
Mấy khác thấy thế thì thòm thèm ngó nghiêng, nhưng tuyệt nhiên chẳng ai dám mở miệng xin xỏ.
Vu Phương Phương lau vội miệng, ngoan ngoãn chạy ù ngoài. Lúc chạy, đầu óc con bé vẫn quẩn quanh dư vị của miếng bào ngư ban nãy.
Xuất trong gia đình nghèo khó, lúc đến đây, con bé rào đón rằng hôm nay chắc chắn sẽ vắt kiệt sức lực. Nào ngờ đến trường mầm non , gia đình bà chủ chẳng sai bảo cô bé việc gì nặng nhọc.
Bởi lẽ, chị tiểu Phàm điều binh khiển tướng, cả gian bếp chong chóng . Thành thử vợ chồng ông chủ, và cả cô nữa, mấy cái vặt vãnh như nhặt rau bóc tỏi...
Vu Phương Phương bóc tỏi tủm tỉm nghĩ, thế thì khác gì mấy bà mấy thím phụ cỗ cưới cỗ đám ma ở quê nhỉ? Ở nhà cô cũng nhận chân bóc tỏi, đến đây cũng thế.
À , cũng khác chứ, ở nhà gì ăn bào ngư!
Vu Phương Phương l.i.ế.m liếm môi, dư vị của bào ngư vẫn còn quẩn quanh nơi đầu lưỡi, khiến tâm trạng con bé lâng lâng như quả bóng bay vút lên trời xanh.
Vu Phương Phương kéo Diêu Thanh Cần bếp, việc đầu tiên Diêu Thanh Cần là tu ực một cốc nước đầy.
Trẻ con vốn niềm đam mê bất diệt với đồ chiên rán, nên quầy của cô đông nghẹt , khách cứ tụ ngày một đông.
Dù hôm nay Ôn Phạn trù từ , chuẩn cơ man nào là thịt heo chiên xù, chả tôm viên, cánh gà rán, thì chả giò, bánh khoai tây, thịt viên...
Thế nhưng đến cuối bữa, khi các quầy món nguội và đồ xào vơi bảy tám phần, thì chỉ quầy đồ chiên là vẫn nườm nượp khách.
Ai nấy xúm đen xúm đỏ quanh chảo dầu sôi, chờ cô chiên, cứ vớt miếng nào là hết miếng đó.
Diêu Thanh Cần bận tối mắt tối mũi. Đến lúc vét sạch mẻ cuối cùng và báo hết, vẫn phụ níu kéo hỏi xem thể thêm một chút nữa .
Con nhà thì ăn, con nhà trắng tay. Mấy đứa nhóc còn đồ ăn là giãy nảy lên, rống bù lu bù loa ngay tại trận!
Diêu Thanh Cần tiến thoái lưỡng nan, may mà Vu Phương Phương gọi, cô vội vã phủi tay tháo chạy khỏi cái đống hỗn độn .
Ôn Phạn đưa bát canh cho cô, còn chu đáo chuẩn thêm cả cơm chiên và bánh bao.
Diêu Thanh Cần ăn hai miếng cơm lúng búng : "Bên ngoài đang nháo nhác tìm hiệu trưởng đấy, chẳng cô chạy ..."
"Ai đang tìm thế?"
Diêu Thanh Cần phắt , bắt gặp ngay cảnh tượng một đang xổm thu lu trong góc, một tay cầm bánh bao, tay bưng bát súp...
Tạ Thanh Khê mải ăn đến quên trời quên đất, chẳng còn thiết tha gì việc bên ngoài. Lúc Diêu Thanh Cần nhắc nhở, cô ngửa cổ húp cạn bát súp, ăn nốt cái bánh bao miệng nhai lấy nhai để, ba chân bốn cẳng chạy sân duy trì trật tự.
Diêu Thanh Cần: " Hiệu trưởng tìm em việc gì ?"
Ôn Phạn ngẫm nghĩ một lát: "Chắc , em đoán là cô đói thôi."
Đưa mắt mấy nồi súp khổng lồ giờ sạch trơn, Ôn Phạn khẳng định chắc nịch: "Chắc chắn là đói bụng ."
Nếu đói thì quất một lúc ba bát súp ?
...
Tạ Thanh Khê mỉm tiễn từng vị phụ về, trong bếp, Ôn Phạn cũng đang chỉ huy dọn dẹp bãi chiến trường.
Cậu Lữ ăn no đến độ gập nổi , lúc khom lưng rửa bếp lò cứ nơm nớp sợ sẽ nôn thốc nôn tháo mất. Thế là cứ rửa một tí thẳng lên thở dốc.
Cậu Bành bên cạnh chép miệng cảm thán:
"Bình thường mấy cái ngày hội gia đình , bọn trẻ con lẫn phụ kén cá chọn canh lắm, cái ăn, cái đụng. Hồi trường tổ chức tiệc brunch, đồ ăn thừa đổ hơn một nửa. Thế quái nào hôm nay họ xử sạch bách thế ."
Hại lúc nãy còn tính toán xem mâm phụ thừa đồ ăn ngon nào để mót.
Ai ngờ đến tận đáy nồi súp cũng hết nhẵn, thậm chí thành nồi còn cạo cho bóng loáng, sáng choang.
Cậu Lữ liếc dọc liếc ngang, hạ giọng thì thào: "Lúc nãy thấy lão Lý lén giấu đồ đấy..."
Cậu Bành ăn no quá đ.â.m não cũng nhảy chậm, mất một lúc mới tiêu hóa lời Lữ.
"Ông lão Lý lén lấy đồ ăn á?"
Cậu Lữ gật đầu quả quyết, mặt nghiêm trọng: " rành rành trong lồng hấp còn mười tám cái bánh bao, chớp mắt cái bốc mất bốn cái, chỉ còn mười bốn cái."
Lúc đấy xung quanh ngoài lão Lý thì gì ai khác!
"Ông bảo liệu lão Lý tính..."
Cậu Bành căng thẳng tột độ, trong đầu lóe lên cả ngàn thuyết âm mưu.
"Chắc chắn là lão nuốt trọn ! Tổ bếp mười bốn , lão thó mất bốn cái, tính mỗi chỉ chia đúng một cái! Tâm cơ sâu thật!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-98.html.]
Cậu Lữ: ...
" rửa xong ."
Thật phí phạm cảm xúc để tám chuyện với cái thằng ngốc !
...
Ở một góc khác, bếp trưởng Lý lén lút gói bốn chiếc bánh bao tươm mỡ nhét túi xách của . Trước khi cất, ông còn hít một thật sâu. Mùi thơm của bánh bao cứ kích thích dày ông kêu gào, nếu bụng căng cứng thì ông hận thể tống hết bốn cái bánh miệng! Lão Lý rón rén quan sát Ôn Phạn. Hồi sáng con bé mới hét lửa mắng xỉa , mà bây giờ ngoan ngoãn như một cái đuôi nhỏ, ríu rít theo rời nửa bước. Lão Lý chai sạn cảm xúc , cảnh Ôn Phạn ngọt ngào gọi ngang qua mặt , ông chỉ rít một điếu t.h.u.ố.c để lấy bình tĩnh.
Ai mà tin cơ chứ?
Có lôi sư phụ ông đội mồ sống dậy cũng chẳng thể tin nổi!
Lúc bếp, Ôn Phạn đúng chuẩn một bạo chúa. Lúc đầu ông cắt cử Lữ sang phụ việc cho Ôn Phạn, nhưng tốc độ xào nấu của cô bé nhanh đến mức cần tận hai phụ tá mới theo kịp.
ba Ôn thì khỏi , phối hợp với con gái quá quen , động tác tuy chậm nhưng bù nhịp nhàng, đấy.
Lữ thì thê t.h.ả.m vô cùng, đầy ba phút Ôn Phạn mắng té tát đuổi xuống.
"Anh đừng đây vướng chân vướng tay nữa, đổi khác ."
Cậu Lữ tiu nghỉu xuống, mặt ấm ức: "Rõ ràng là cổ giơ tay đòi rau xanh thái sẵn, mới chậm nhịp một giây mà cổ đuổi ."
Dẫu cũng là phụ bếp hai, theo lão Lý bao nhiêu năm trời, khác gì t.ử ruột . Lão Lý dạy dỗ ngần năm còn nặng nhẹ câu nào!
Lão thấy tình hình , vội vàng bỏ dở việc đang , đích xông trận.
Kết quả là chẳng bao lâu, ông cũng Ôn Phạn chê bai là thiếu tinh tế, chậm chạp y chang Lữ.
"Xào rau thanh đạm mà chú đưa dầu mỡ lợn cho cháu gì? Chú học vỡ lòng kiểu gì thế?"
Một câu phán xanh rờn suýt đ.á.n.h nát sự kiêu hãnh nghề nghiệp của lão Lý.
Nhìn ba Ôn, ông điềm tĩnh đưa đồ, theo chỉ dẫn của con gái mà thái nguyên liệu, đổi dầu, bổ sung gia vị... tất cả trôi chảy như nước chảy mây trôi.
Lão Lý len lén hỏi dò ba Ôn xem ông thọ giáo cao nhân phương nào.
Với cái nền tảng vững vàng, kỹ thuật dùng d.a.o điêu luyện cùng sự tinh ý thế , là do bậc thầy trong nghề dốc lòng đào tạo.
Ai dè ba Ôn bình thản đáp, bảo sư phụ của là Đổng Đại Bưu, làng Lục Lý Miếu, thị trấn Mã Gia Kiều, thuộc huyện Tĩnh Thủy ngay trong thành phố .
Lão Lý: ...
Thôi đừng nữa.
Lão Lý thầm nhủ, xong việc hôm nay, lão nhất định xin nghỉ phép mấy ngày cho khuây khỏa.
Cả đời lão từng thấy cặp bố con nào cách chà đạp lòng tự tôn của khác đến thế.
Khoan hãy bàn đến tay nghề của ông bố, chỉ riêng cái nền tảng cơ bản thôi, nếu xin Kim Ngọc Lâu bếp phó cũng dư sức. Vậy mà ông bái một tay đầu bếp làng sư phụ.— Nghe cái tên là ngay dân chuyên nấu cỗ cưới hỏi ở quê .
Còn cô con gái thì đúng là phân liệt, cứ như thể một vị Thần Bếp nào đó đang nhập ...
À, một vị Thần Bếp thích khen ngợi vểnh đuôi lên tự đắc.
Cái thế giới đúng là đảo điên mất .
Tạ Thanh Khê tươi tiễn từng vị phụ về. Ai nấy đều tấm tắc khen ngợi thức ăn hôm nay ngon tuyệt đỉnh, mỗi tội một điều là phần ăn ít.
Tạ Thanh Khê xuống thắt lưng nới lỏng mấy nấc của họ, thầm nghĩ bụng: Thế mà còn chê ít á?
Lúc mới đến thấy bụng các vị phẳng lỳ như mới bầu ba tháng, giờ nhô lên như bầu năm tháng . Tí nữa lòi thêm hai tháng nữa thì đừng trách!
" Dạ , nhà trường nhất định sẽ lưu ý ạ!"
Phụ hỉ hả về, khi lên xe vẫn quên check-in một bài vòng bạn bè WeChat. Khác ngày ở chỗ, chín bức ảnh thì đến tám bức là khoe đồ ăn, còn ảnh con cái ư?
Đấy, chẳng chụp dính ?
Kìa, một tấm đang ôm bát húp xì xụp, một tấm đang cầm xiên thịt gặm nhồm nhoàm, còn tấm thì úp cả mặt cái bát...
Phụ xe ô tô, kéo dây an mấy mới , vẻ mặt rạng rỡ chứng tỏ sự kiện hôm nay quá đỗi thành công.
Mẹ Vương T.ử Hào đăng một đoạn video cảnh con trai ăn đến lem nhem cả mặt lên tài khoản video ngắn của . Kể từ đợt xảy vụ "chó sủa", nhiều follow cô biến thành tài khoản "xác sống" - tương tác, bình luận.
Thế mà chỉ nhờ mấy cái video , đám "xác sống" trồi lên như nấm mưa.
[Bội Bội: Mẹ ơi, trường mầm non quý tộc đây ? Đồ ăn cũng ê hề quá !]
[May Mắn Quá: Ghen tị c.h.ế.t , trường vẻ chú trọng khoản ăn uống nhỉ.]
[Cậu Bị Điên À: Trùi ui cái chân gà to chà bá kìa, tảng thịt bự nữa, mà đói rã ruột!]
[Vui Vẻ Không Ăn Ngọt: Ơ kìa, cả món chả tôm viên chiên thế ?! Dạo lướt cũng thấy món , rốt cuộc nó ngon thật ?]
[Ngỗng EE: Ngon xuất sắc luôn bạn ơi! Nhất là cái quán Ôn Ký lúc đầu tung món , chả tôm viên chiên của họ ngon nhức nách! Khuyết điểm duy nhất là bao giờ mua , còn thì mười điểm nhưng!]
[Không Ăn Lê: Chậc, mua thì ngon đến mấy cũng vô nghĩa thôi.]
[Ngỗng EE: Ờm, dân địa phương bọn cũng ức chế lắm chứ. Chủ yếu là nhà đó kinh doanh kiểu tùy hứng, hở tí là đóng cửa nghỉ bán, nhất là dịp cuối tuần. Nên thà xếp hàng dài cổ còn hơn là thấy quán treo biển đóng cửa... Icon khép nép]
[Momo: ... Mấy bà lầu bình tĩnh , kỹ cái đang chiên tôm viên trong video , thấy quen quen ?]
[Ngỗng EE: !!! Trời đất quỷ thần ơi, chẳng của Ôn Ký đây ?]
[Chim Đô Đô: ... Thảo nào hôm nay quán đóng cửa, hóa là chạy show ở trường mầm non...]
[Dạ Dạ: ... Sự im lặng của đinh tai nhức óc. Sao ăn thế hả trời, hôm nay thèm ăn chả tôm viên lắm luôn ...]
[Cuộn Cuộn: Yêu cầu chủ quán mở cửa! Đừng kỳ thị cái đứa trẻ ba tuổi cộng thêm hai trăm mười bốn tháng như chúng chứ!]
[Dạ Dạ: Mở cửa! Mở cửa ! Chủ quán giỏi nấu cho trường mầm non thì giỏi mở cửa bán cho chúng !]
[Chim Đô Đô: @Quán cơm Ôn Ký, mở cửa, mở cửa mau!]