Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 97

Cập nhật lúc: 2026-04-24 02:26:37
Lượt xem: 73

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong khuôn viên trường mầm non. Các phụ khi tham quan một vòng sân chơi, phòng đồ chơi, phòng ngủ trưa, tiếp tục tham gia vài trò chơi vận động gia đình. Cuối cùng cũng đến tiết mục quan trọng của ngày hôm nay. Sân của trường mầm non là một bãi cỏ rộng thênh thang rào chắn . Tinh Vân vốn theo đuổi triết lý giáo d.ụ.c phát triển diện, nên ở khu vực , nhà trường nuôi một chú ngựa lùn pony và vài con thú cưng nhỏ xinh. Lũ trẻ thỉnh thoảng sẽ các cô giáo dẫn đây chơi đùa, vuốt ve các con vật. Hôm nay, khu chuồng thú dọn dẹp sạch sẽ, nhường chỗ cho một bữa tiệc ngoài trời hoành tráng. Trên bãi cỏ xanh mướt trải dài, những bộ bàn ghế trắng tinh bài trí ngay ngắn. Tạ Thanh Khê còn tinh tế thuê đến trang trí bóng bay đủ màu sắc rực rỡ. Nếu chính giữa sân khấu căng dòng chữ to tướng "Ngày hội gia đình trường mầm non", thì chắc hẳn nhiều sẽ lầm tưởng đây là tiệc cưới ngoài trời lãng mạn nào đó mất. Ở khu vực trung tâm, chiếc khăn trải bàn trắng tinh khôi là dãy dài các nồi buffet hâm nóng thức ăn xếp thẳng tắp. Hiện tại, mấy nồi buffet vẫn còn trống trơn. Các cô giáo lượt hướng dẫn phụ và học sinh về chỗ . Tạ Thanh Khê bước lên bục, cầm micro lên bắt đầu bài phát biểu tri ân sự hiện diện của các bậc phụ . "Đối với trường mầm non Tinh Vân chúng , sự tin tưởng của quý vị phụ chính là động lực to lớn nhất để ngừng tiến bước. Sự trưởng thành khỏe mạnh của các em nhỏ chính là triết lý giáo d.ụ.c cốt lõi..." Bài diễn văn của Tạ Thanh Khê ngắn gọn, súc tích. Sau đó là thời gian chờ đợi lên món. Và đây cũng chính là "thời điểm vàng" để các bậc phụ giao lưu, mở rộng mạng lưới quan hệ. Mẹ Vương T.ử Hào để mắt trông chừng quý tử, gật gù phụ họa dăm ba câu với mấy vị phụ cùng bàn. Còn bố Vương T.ử Hào thì nhanh như chớp tia vài nhân vật m.á.u mặt, chẳng mấy chốc lân la đến bắt chuyện, phát danh lia lịa. Hầu hết các sự kiện kiểu đều diễn như . Miệng thì dự hoạt động ngoại khóa của con, nhưng thực chất trong túi áo ai cũng sẵn một xấp danh dày cộp... Mẹ T.ử Hào mới nhấp nửa ngụm nước ép hoa quả, thấy tiếng vị phụ đối diện - ăn vận lộng lẫy, trang điểm lồng lộn - lên tiếng chê bôi thứ nước ép bàn thật quê mùa, rẻ tiền:

"Nhà chúng nay tuyệt đối dùng mấy loại đồ bình dân đại . Nói cũng , mấy thứ nước ép đóng hộp là hương liệu hóa học pha chế thôi, độc hại lắm. Theo thấy khâu chuẩn của nhà trường vẫn còn yếu kém. Tí nữa góp ý với hiệu trưởng mới . Trẻ con chúng nó còn non nớt thế , ít cũng phục vụ nước ép hoa quả tươi vắt tại chỗ thì mới chuẩn chứ ."

Mẹ T.ử Hào xuống ly nước ép đang cầm tay, bảng thành phần in rành rành rõ ràng và sạch sẽ. Trong phân khúc các loại nước ép cùng loại, nhãn hiệu thuộc hàng má, giá cả cũng chẳng rẻ gì. Bản cô ở nhà cũng mua loại uống, chẳng thấy vấn đề gì to tát. Bà đối diện vẫn liến thoắng ngừng, chê bai đồ uống xong sang bới móc đến thực đơn của trường:

"Con bé nhà dạo đặc biệt khoái món cá ngừ vây xanh. Tiếc là hải sản trường nghèo nàn quá, quanh quẩn cũng chỉ vài ba con tôm. thật, hải sản đáng bao nhiêu tiền cơ chứ, bình thường nhà trường nên mua nhiều thêm một chút. Suốt ngày bắt ăn tôm, con nhà nó ngán đến tận cổ ."

"Ở nhà, yến sào ăn mãi cũng thấy chán... haizz, cũng thèm đứa con gái quá, con gái thì nó còn san sẻ ăn hộ bớt."

"Tiền ăn uống của nhà thì cũng tàm tạm thôi, một tháng loanh quanh độ mười mấy vạn gì đó, do con bé nhà nó ăn ít."

" dạo đang ăn kiêng để giảm cân đây. Chế độ nghiêm ngặt lắm, ngoài cá sống ở vùng biển sâu với rau xanh hữu cơ vận chuyển đường hàng salad, thì chẳng động đũa đến món nào khác nữa ."

... Một vị phụ khác cạnh T.ử Hào chợt húng hắng ho vài tiếng, lịch sự lời xin : " thấy trong khó chịu, xin phép đeo khẩu trang cho chắc , nhỡ lây sang các cháu nhỏ thì phiền." Nói đoạn, bà đeo cặp kính gọng vàng rút từ trong túi áo một chiếc khẩu trang y tế đeo : "Mẹ Cố Bùi Lan cứ tiếp tục câu chuyện ạ."

Mẹ T.ử Hào: ... Hình như ban nãy cô loáng thoáng thấy lúc đeo khẩu trang, vị phụ nghiến răng c.h.ử.i thầm một câu "đồ điên" thì ? Bà gọng kính vàng khi đeo khẩu trang thì im thít, chỉ lộ đôi mắt, trông chẳng vẻ gì là mới c.h.ử.i xéo khác cả. Mẹ Cố Bùi Lan thì chẳng nghĩ ngợi sâu xa đến thế, vẫn mải mê huyên thuyên khoe khoang những món đồ đắt đỏ nhà dùng, tiện thể dìm luôn trường mầm non xuống tận đáy. Cả bàn mà nhức cả tai. Cho đến khi thấy nhân viên phục vụ đẩy xe đồ ăn tiến sân, T.ử Hào như bắt vàng, vội vàng lên tiếng: "Đồ ăn dọn kìa, sáng nay con ở nhà quấy chịu ăn sáng, chắc bây giờ đói meo ."

Mấy vị phụ khác cũng đồng loạt sáng rực cả mắt, vội vàng hùa theo bảo con nhà cũng đang đói bụng. "Đồ ăn buffet kiểu chắc chắn cũng chẳng gì đặc sắc , nhưng thôi cứ ăn tạm một chút lót ."

" thấy kiểu đấy chứ. Thằng bé nhà ăn uống kén cá chọn canh lắm, thức ăn ở nhà nấu mà nó còn chê ỏng chê eo, cho ăn buffet thế nhàn cho ."

"Đi thôi, thôi, gọi bọn trẻ con chọn đồ ăn nào...

Mẹ Cố Bùi Lan chắc là dùng bữa nhỉ?" Mẹ Cố Bùi Lan mới thao thao bất tuyệt chê bai đủ đường, giờ mà lấy đồ ăn thì chẳng khác nào tự vả mặt . Cô ả kiêu ngạo hất hàm, tuyên bố chỉ uống chút nước lọc là đủ. "Cái vị giác của á, nhạy cảm lắm. Nguyên liệu mà tươi ngon, dầu mỡ mà kém chất lượng là nuốt trôi nổi ..." Cô ả còn kịp dứt lời, mấy vị phụ lưng bỏ thẳng. Bà đeo kính gọng vàng còn để một câu chí mạng: "Thế lát nữa đổi chỗ , kẻo mùi đồ ăn xông lên ô uế khí của Cố Bùi Lan mất."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-97.html.]

Mẹ T.ử Hào suýt thì phì thành tiếng. Dù khuất một đoạn xa, cô vẫn kịp liếc thấy sắc mặt đen như đ.í.t nồi của Cố Bùi Lan. Cô bịm miệng một chặp, dắt tay nhóc T.ử Hào đang hưng phấn như một con bê con. Sáng nay chạy nhảy đùa nghịch suốt buổi, giờ cu đang phấn khích tột độ, cứ gào ầm lên đòi ăn cơm. Thế là T.ử Hào đành dắt con trai chọn đồ ăn. Ban đầu, cô cũng đinh ninh rằng đồ ăn buffet của trường mầm non chắc chỉ quanh quẩn mấy món quen thuộc, tẻ nhạt. Thế nhưng khi thức ăn bày biện đầy đủ bàn, T.ử Hào mới nhận lầm to. Tạ Thanh Khê phân chia khu vực ăn uống thành sáu khu khác , bày những chiếc bàn dài riêng biệt. Món nguội, món xào nóng, các loại canh súp, món chính, trái cây tráng miệng và quầy ăn vặt, bàn nào bàn nấy la liệt những món ngon vật lạ. Vì ở đây là trẻ nhỏ, nên phía mỗi bàn đều bố trí nhân viên túc trực để hỗ trợ các bé lấy thức ăn. Bố T.ử Hào vất vả lắm mới tìm thấy vợ và con trai. Ông lên thấy quý t.ử bụ bẫm nhà đang kiễng chân một quầy thức ăn, ngón tay múp míp chọc loạn xạ chỉ hết món đến món khác.

" Hai con đang gì đấy?" T.ử Hào ngoảnh mặt , gọi một tiếng

"Bố ơi!"

Ông bố bước lên phía , căng mắt . Trời đất, nguyên cái bàn mặt là các món trộn nguội. Vậy mà trong đĩa thức ăn của vợ và con trai ông chất cao như núi .

"Ăn nhiều đồ lạnh thế , cẩn thận đau bụng đấy."

Miệng thì lẩm bẩm , nhưng bước gần, ông ngửi thấy một mùi hương cay nồng, đậm đà của sa tế ớt xộc thẳng mũi, quyến rũ đến mức khiến buộc chững để xem đó rốt cuộc là món sơn hào hải vị phương nào. Chỉ thấy mâm, một đĩa thịt luộc thái mỏng dính thấm đẫm váng dầu sa tế đỏ au, bên rắc đầy hạt vừng rang thơm phức. Những lát thịt trắng muốt, mỏng tang như cánh ve sầu, xếp lớp chồng lên tạo thành một ngọn núi nhỏ xíu bắt mắt. Hương dầu ớt thơm lừng bay tỏa , khiến ít những đứa trẻ gần đó cứ len lén liếc mắt thèm thuồng. Nhân viên phục vụ bàn nở một nụ tươi tắn: "Dạ đây là món thịt lợn luộc xốt tỏi ớt, chị dùng thử chút ạ?" Bố T.ử Hào bất giác chôn chân tại chỗ. Bị ma xui quỷ khiến thế nào, ông đưa tay nhận lấy một đĩa thịt. Ngay lập tức, ánh mắt mang tính sát thương cao của vợ phóng thẳng tới. " Anh lấy cho em đấy." Mẹ T.ử Hào hứ một tiếng: "Thế thì trùng hợp quá, em cũng lấy cho một ít ." Ánh mắt bố T.ử Hào hạ xuống, đập ngay mắt là đĩa thức ăn màu xanh mướt của rau củ gọn trong khay của vợ. Định phản bác vài câu nhưng rốt cuộc chẳng gan, gia đình ba cũng lười chỗ cũ, bèn tìm bừa một chỗ trống xuống ăn luôn. Mẹ T.ử Hào gắp thịt ăn lấy ăn để. Thịt luộc thái mỏng tang, mướt mát, đắm trong lớp dầu ớt đỏ au. Không hề cay gắt mà thơm nồng nàn, hạt vừng rắc lên nhiều đến vô kể. Một miếng c.ắ.n ngập răng, vị béo ngậy của thịt hòa quyện cùng vị cay nồng của dầu ớt, chỉ một món khai vị thôi cũng đủ để đ.á.n.h thức giác quan. Bố T.ử Hào dù nước miếng chảy ròng ròng vì thèm, nhưng gắp đĩa rau xanh tay, ông vẫn ăn đến là ngon lành. Tôm luộc lột vỏ trộn chua ngọt, đậu phụ thanh đạm, dưa chuột thái xoắn ốc giòn sật, thêm cả món gỏi miến trộn ba màu. Chẳng món nào là xuất sắc cả. Lại nhóc T.ử Hào, cu cũng đang cặm cụi gắp thức ăn bỏ miệng. Trong đĩa của nó chẳng món mặn nào to tát như thịt luộc xốt tỏi ớt, mà chiếm một nửa là món "Bắp cải Càn Long" Nhắc đến Bắp cải Càn Long, tên thì vương giả, đài các lắm, nhưng nếu ai mà mang cái tâm thế thưởng thức ngự thiện của vua chúa thì e là sẽ vỡ mộng. Thứ nước xốt sền sệt tỏa mùi thơm ngầy ngậy của tương mè trộn xốt bơ đậu phộng. Lớp dầu mè và dầu lạc trong xốt quấn quýt lấy từng phiến lá bắp cải non. Mấy hạt vừng đen điểm xuyết bên càng tôn lên vẻ dân dã, bình dị của món ăn . Món bắp cải Càn Long bình dị nhóc T.ử Hào chén sạch sành sanh, ăn lem nhem cả mặt. Ăn xong cu còn nhao nhao đòi gắp thêm. Cuối cùng để bố dỗ dành ngọt nhạt bảo phía còn nhiều món ngon hơn, nó mới chịu chạy .

Quầy thức ăn nóng xào thì ôi thôi, bạt ngàn món ngon. Đến lúc , gia đình ba mới phát hiện , lượng phụ quanh khu vực đông nghẹt từ lúc nào. Dường như các vị phụ khác cũng nhận đồ ăn hôm nay sự khác biệt rõ rệt, ai nấy đều hăm hở dắt con xông pha lấy đồ. Trên bàn xào nóng Thịt kho tàu, Bò hầm, Mề gà xào đậu đũa muối chua, Thịt lợn xào cay... đếm sơ sơ cũng mấy chục món. Ngoài những món ăn quen thuộc đó , cả những món đậm chất phương Tây, như Dẻ sườn bò hầm rượu vang đỏ, Cà ri bò, và Gà xốt bơ phô mai. Bố T.ử Hào tia ngay thấy chảo Thịt kho tàu còn đang bốc khói nghi ngút, tiếc vợ kè kè bên cạnh giám sát, ông chỉ vớt vát xin đúng một miếng. Rồi lấy thêm một bát canh sườn hầm củ sen đậu phụng. Củ sen hầm nhừ đến mức ửng đỏ, nước hầm sườn trắng đục thơm nức, đậu phụng múc hẳn nửa thìa to bự chảng. Nước canh óng ả sóng sánh, thôi rời mắt. Múc một bát nhỏ, húp cả nước lẫn cái, củ sen kéo thành những sợi tơ mảnh dài, còn đậu phộng thì bở tơi, cho miệng chỉ cần lấy lưỡi đẩy nhẹ là tan ngay. T.ử Hào thì lấy một bát Cánh gà chiên trứng muối và Thịt thăn xốt chua ngọt mix chung. Cánh gà chiên giòn rụm, lớp vỏ bọc trứng muối mằn mặn bùi bùi bên ngoài ngon đến mức khiến mút trọn cả mười đầu ngón tay. Món thịt thăn xốt chua ngọt khoác lên lớp áo màu đỏ rực rỡ, vị chua ngọt đặc trưng của nước xốt quả thực là vũ khí tối thượng đ.á.n.h gục đứa trẻ. Đâu chỉ riêng T.ử Hào, hầu như đứa bé nào trong độ tuổi cũng tay bưng một bát. Mẹ T.ử Hào cũng nếm thử một miếng. Ban đầu cô cứ đinh ninh rằng mấy cái món dành cho trẻ con , cách quanh quẩn cũng chỉ thế, hương vị chắc cũng tầm thường. khi miếng thịt trôi miệng, cô mới vỡ lẽ là nhầm. Trong nước xốt chua ngọt rắc thêm chút hoa mộc, khi ăn lờ mờ cảm nhận một thứ hương vị trái cây thoang thoảng. Không là dứa, mà dường như là hương táo. Cầm đũa bới tìm một lát, quả nhiên cô lôi một miếng táo nhỏ lẩn khuất trong đống thịt thăn. Bên ngoài miếng táo bọc một lớp vỏ đường. Trải qua công đoạn xào đảo chảo lửa mà lớp vỏ đường vẫn giữ độ cứng cáp giòn tan. Cắn vỡ lớp vỏ , vị chua chua ngòn ngọt của quả táo mới tỏa quyện cùng nóng bốc lên. Cảm giác hệt như đang ăn món kẹo hồ lô táo , lớp vỏ đường giòn cứng bên ngoài trung hòa hảo vị chua gắt vốn của miếng táo. Một món ăn mà mang đến hai trải nghiệm thưởng thức khác biệt, khiến T.ử Hào khỏi từ bất ngờ sang bất ngờ khác. T.ử Hào ăn xong níu áo đòi xem tiếp những món còn . Các loại canh súp hầm phía cũng vô cùng đa dạng, nhưng món chân ái nhất của bọn trẻ con, gì khác, chính là đồ ăn vặt. Lần Ôn Phạn bê nguyên xi bí kíp hút khách của quán nhà sang, một trong đó chính là các món chiên rán trứ danh. Thứ chẳng cần chiên sẵn từ gì cho mất ngon, cứ tẩm ướp sơ chế sẵn, mang đến tận nơi mới bắc chảo lên chiên nóng giòn. Trước mặt Diêu Thanh Cần bây giờ là một hàng dài các bậc phụ và con nhỏ đang bốc đồ ăn nhóp nhép kiên nhẫn đợi. Có vài đứa bé còn cất giọng nũng nịu giục: "Cô ơi, cô chiên nhanh lên một chút ạ?"

"Cô ơi, cháu sắp no bụng đây !"

Đồ ăn ngon nhiều vô kể, đến trẻ con cũng thừa dày của sắp lấp đầy đến nơi . T.ử Hào ưỡn cái bụng tròn xoe, nhưng vẫn bướng bỉnh lỳ ở đó quyết đợi cho bằng món chả tôm viên chiên. Mẹ T.ử Hào hết cách, đành vứt cục nợ cho ông chồng trông coi, còn thì tản bộ sang quầy món chính xem gì hấp dẫn . Ôn Phạn quá nhiều món chính, cơm trắng thì khỏi bàn , nhiều phụ lấy cơm để ăn kèm với các món xào. Mì sợi cũng , nhưng rõ ràng quầy khá vắng, thưa thớt khách. Ở khu vực , tỏa sáng rực rỡ nhất là hai món. Một là cơm chiên thập cẩm. Hạt cơm xém vàng, quyện cùng đủ loại nguyên liệu phụ tạo nên một mùi hương thơm lừng nức mũi. Hầu như chẳng ai kìm lòng nổi mà chỉ xới một bát thôi, đa phần là ăn hết bát lấy thêm bát nữa, ăn xuýt xoa khen lấy khen để món cơm chiên ngon tuyệt cú mèo đến thế. Thậm chí, món cơm chiên nức tiếng của nhà hàng Kim Ngọc Lâu mà đem so kè với món , khéo còn chào thua mấy bậc! Ngoài cơm chiên , còn các loại bánh bao, điểm tâm hấp. Từng chiếc bánh bao căng mọng, lớp vỏ bột trắng ngần như ứa cả lớp mỡ bóng loáng, chỉ ngửi mùi thôi cũng thấy rạo rực ruột gan. Lúc thì chẳng ai còn màng đến hình tượng gì nữa, cũng chẳng buồn dùng đũa, cứ thế dùng tay trần bốc lấy bánh mà ăn. Bánh bao nhân thịt tứa nước béo ngậy, lớp vỏ bánh xốp mềm bông tơi, thơm đến mức u mê quên cả lối về. Trong các loại điểm tâm hấp còn món bánh bột lọc nhân hạt quả. Các loại hạt dưa, hạt lạc, hạt vừng, hạt điều, hạt phỉ giã nát, trộn chung với đường kính trắng và mỡ lợn nhồi nhân bánh. Cắn một miếng, mật ngọt trào chảy ròng ròng xuống khóe miệng, hương vị bùi béo, ngòn ngọt của các loại hạt hiện lên rõ mồn một qua lớp vỏ bột lọc trong veo. ... Một bữa tiệc buffet, ban đầu phần đông các vị phụ đều chẳng mảy may để tâm, nhưng khi nếm thử hương vị, bầu khí lập tức trở nên náo nhiệt, cuồng nhiệt đến mức khó tin. Mẹ T.ử Hào và bà gọng kính vàng tình cờ chạm mặt quầy món chính. Bà gọng kính vàng khẽ nháy mắt hiệu cho cô: "Kìa, cô xem." Chỉ thấy chỗ ban nãy, Cố Bùi Lan cuối cùng cũng thể giữ nổi bình tĩnh mà yên nữa. Ông chồng và đứa con trai thì ăn uống khí thế hừng hực, các bà xung quanh cũng chẳng thấy bóng dáng ai bàn, tất cả đều đang xúm xít ở các quầy thức ăn. Ban đầu cô ả cũng định nhịn ăn cho thanh cao, nhưng thứ mùi hương quyến rũ cứ len lỏi, bủa vây ngóc ngách. Cuối cùng, cô ả đành rón rén, rụt rè mon men tới gần. Lúc mới tới, cô ả vẫn còn cố giá, bày cái điệu bộ " chỉ nếm thử một miếng cho vị thôi", nhưng khi ăn hai miếng cơm chiên mồm, cô ả đ.á.n.h mất lý trí, phát cuồng lên. Mẹ T.ử Hào mà trố mắt. Chỉ thấy cô ả ăn xong bát cơm chiên thì liền qua lấy bánh bao, ăn xong bánh bao phi chỗ cơm trắng. Người lấy một đĩa, cô ả cầm luôn hai đĩa, thức ăn đĩa chất cao đến mức tưởng chừng như sắp đổ ụp xuống. Cứ một miếng cơm kèm một miếng thức ăn, mà vẫn quên chen hàng đợi lấy đồ chiên rán... Nào là cá biển sâu, nào là rau hữu cơ bay đường hàng , lúc mà ai còn dám nhắc đến mấy thứ đó, e là cô ả cũng cứng miệng cãi cố rằng nhầm, cá biển sâu với rau hàng nào ở đây, cô ả chỉ thích mấy món cơm nhà dân dã thôi! Xung quanh Tạ Thanh Khê thỉnh thoảng các vị phụ ngang qua tươi chào hỏi. Người thì xuýt xoa khen đồ ăn hôm nay quá xuất sắc, hỏi dò xem trường mới đổi đầu bếp , đề nghị nhà trường nên tăng lương gấp. Người thì góp ý những hoạt động kiểu nên tổ chức thường xuyên hơn, hình thức buffet áp, ai ăn gì thì lấy nấy, tiện hỏi luôn bao giờ thì nhà trường tổ chức tiếp theo? Tạ Thanh Khê bận rộn đáp lễ hồi lâu, cuối cùng đành nhường sân cho cô hiệu phó tiếp khách, còn thì rảo bước thẳng về phía gian bếp, định bụng báo ngay tin mừng cho Ôn Phạn. Quá rực rỡ! Chỉ cần những lời khen ngợi cánh từ phía phụ thôi, Tạ Thanh Khê đủ hiểu bữa tiệc hôm nay tổ chức quá sức thành công! Tổ bếp hì hục quần quật cả buổi sáng. Tạ Thanh Khê nhẩm tính sẵn trong đầu, những thưởng thêm cho nhà họ Ôn một phong bao đỏ chót, mà nhân viên hậu cần cũng phần thưởng xứng đáng. Tay nghề của Ôn Phạn giỏi thì đành, nhưng sự phối hợp ăn ý của bếp trưởng Lý cũng cho thấy ông là một thật thà, ! Không bày trò ma cũ bắt nạt ma mới, đáng để xem xét tăng lương. Vừa suy tính, bà bước bếp. Cứ ngỡ sẽ bắt gặp một khung cảnh bơ phờ, mệt mỏi la liệt, ai dè mở cửa chỉ thấy một đám đông đang bao vây quanh khu vực bếp lò.

"Mọi đang gì thế?"

Cậu Bành cứ cắm mặt nhai nhóp nhép nãy giờ, tiện miệng đáp: "Dạ hiệu trưởng, bọn em đang ăn cơm nhân viên ạ."

Tạ Thanh Khê: ... là các đang ăn suất cơm nhân viên, nhưng ai ơn giải thích hộ cái, tại ăn cơm mà mỗi bưng một cái âu đựng canh to đùng thế ? Cậu Bành l.i.ế.m liếm mép, vẻ mặt vẫn còn thòm thèm: "Chuyện là... lúc nấu canh lỡ tay nấu nhiều..."

Mấy món súp hầm của Tiểu Ôn sư phụ , hương vị gọi là đỉnh của chóp, đặc biệt là món Súp gạch cua đậu phụ non, đem trộn với cơm thì đúng là tuyệt cú mèo! Thế là cả thảy chẳng ai buồn ăn món khác, cứ xúm đen xúm đỏ trong bếp, lấy nước súp chan cơm mà xử. Súp gạch cua đậu phụ non, Súp thịt băm khoai môn, Bào ngư xốt vàng...

 

Loading...