Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 96

Cập nhật lúc: 2026-04-24 02:26:36
Lượt xem: 84

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Niềm hy vọng của cả lớp - Vu Phương Phương - nhanh bắt nhịp với guồng bận rộn của Ôn Ký. Thỉnh thoảng buổi sáng, cô bé xách vài chiếc bánh nướng nóng hổi cho các bạn cùng lớp. Qua vài , nhân duyên của Phương Phương trong lớp bỗng chốc trở nên xán lạn vô cùng. Chiều hôm đó tan học, Ôn gọi Phương Phương hỏi xem cuối tuần cô bé rảnh . Phương Phương tưởng rằng quán cần tăng ca, vội gật đầu. Quê xa gia cảnh khó khăn, thường thì mỗi tháng Phương Phương mới về nhà một , các ngày nghỉ cuối tuần khác cô bé đều ở trong ký túc xá trường học.

"Cuối tuần quán cần cháu đến phụ ạ? Cháu rảnh lắm, lúc nào cũng sẵn sàng!"

Mẹ Ôn vội xua tay: "Không, đến quán. Cuối tuần quán nhà đóng cửa nghỉ."

Lại nghỉ bán á? Kể từ lúc Ôn treo cái biển "Nghỉ bán cuối tuần" chình ình cửa quán, ít thực khách quen chỉ còn ngửa mặt lên trời thở dài thườn thượt. Vốn dĩ trong tuần bán sống bán c.h.ế.t, mệt đến bơ phờ, lười nhác đặt phần ăn ngoài mà cũng tranh . Vậy mà khó khăn lắm mới đến cuối tuần, thì quán đóng cửa nghỉ xả một cách ngẫu hứng thế . Tay nghề cao thì ngon lắm hả? Có ngon thì mở cửa bán tiếp chứ! Huhu, chỉ đùa thôi, quán xin đừng nghỉ bán nữa mà... Mẹ Ôn kiên nhẫn giải thích cho Phương Phương hiểu, cuối tuần quán nhận nấu cho một trường mầm non. Nếu Phương Phương đồng ý theo phụ giúp, cô sẽ tính lương thêm ngoài giờ, một ngày hai trăm tệ.

, cháu đủ mười sáu tuổi ?" Phương Phương gật đầu xác nhận. Cô bé học muộn hơn các bạn đồng trang lứa một chút, nên khai giảng lớp 10 tròn mười sáu tuổi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-96.html.]

"Thế thì quá, ngày mai cô sẽ dẫn cháu giấy khám sức khỏe."

Dẫu thì đến trường mầm non việc, giấy tờ đầy đủ, chuẩn chỉnh vẫn là hết. Chốt lịch xong xuôi với Phương Phương, Ôn tiếp tục vùi đầu mớ công việc ngập đầu, nơm nớp lo cho chuyến thực chiến tại trường mầm non sắp tới. Nếu đây chỉ là quy mô kinh doanh nhỏ tại quán nhà, thì phục vụ cùng lúc vài trăm suất ăn, Ôn quả thực từng kinh nghiệm. ba Ôn thì chạy đôn chạy đáo sắm sửa nguyên liệu từ mấy hôm . Ôn Phạn cứ học về là lúi húi trong bếp thử nghiệm công thức công thức nọ, thử chán chê xong xé nháp thực đơn mới bắt ba Ôn chạy mua thêm. Hiệu trưởng Tạ Thanh Khê là cực kỳ sòng phẳng và dứt khoát. Bà chuyển 50% tiền cọc, hai bên chốt xong xuôi các điều khoản trong hợp đồng, đặt bút ký tên bà... phủi tay giao phó bộ cho nhà họ Ôn. Mẹ Ôn cách việc của cô hiệu trưởng mà mồ hôi hột túa như tắm, chỉ sợ đến Chủ nhật xoay xở kịp, bể kèo thì khó . Ôn Phạn thì ngược , cô chẳng hề mảy may bận tâm, thậm chí còn hứng chí kêu bố mua thêm ít bơ, phô mai và mì Ý. Cô nàng bảo đồn ở trường mầm non đó cả phụ nước ngoài, nên tính thêm vài món Âu Á kết hợp. Nguyên liệu dồi dào, nên thực đơn bữa trưa, bữa tối của nhà Ôn Phạn những ngày biến luôn thành "chuột bạch" để thử nghiệm các món ăn. Hôm thì món Tôm xốt bơ mù tạt, hôm qua thì đổi vị bằng Cơm thịt lợn cốt lết đút lò, hôm nay đến món Bò kho cà ri... Hương thơm bay nghi ngút sang tận tiệm t.h.u.ố.c sát vách, khiến cụ Đoàn cứ mắng bệnh nhân vài câu thì âm lượng to dần đều lên, mắng đến lảnh lót. Bố Khúc lấy cơm ăn đủ no, giữa chừng sang quán bới thêm một lượt. Ôn Phạn căng mắt chăm chú canh lửa nồi hầm. Trong nồi là nồi nước dùng gà cô ninh ròng rã gần một ngày trời. Nước dùng gà chia thành hai loại: nước canh trong và nước canh thượng hạng. Muốn nấu nước canh trong, tiên lọc sạch da và mỡ gà, trụng qua nước sôi cho sạch cặn bẩn mới đem hầm. Để nước dùng thêm phần ngọt thanh, ngấm vị, bỏ thêm một bộ khung xương gà, chút xíu thịt hun khói và một khúc xương ống chân lợn. Nước dùng đun sôi bùng lên thì hạ ngay xuống mức lửa liu riu, hầm chậm rãi. Trong quá trình đó, đầu bếp túc trực canh lửa thật cẩn thận, chỉ cần lửa to một chút là nước dùng sẽ đục ngay. Thường thì ninh bảy tám tiếng cho nước canh gà keo , sánh đặc. Còn loại canh thượng hạng, quy trình nâng lên một tầm cao mới. Từ nồi nước canh trong đó, sẽ băm nhuyễn thịt ức gà, thả nồi để thịt hút hết mỡ nổi. Cứ lặp lặp thao tác ba , bề mặt nước dùng sẽ còn vương bất kỳ một cặn bẩn nào. Cuối cùng, dùng khăn xô lọc một lượt nữa. Lọc xong, thứ nước dùng sẽ trong vắt, sóng sánh ánh vàng và thanh tao đến mức thể soi rõ tận đáy nồi. Nấu nước canh thượng hạng tuy kỳ công vô cùng, nhưng thành phẩm là thứ gia vị thần thánh. Dù là dùng để xào rau cốt súp, chỉ cần rưới một vá canh thượng hạng thôi là hương vị món ăn thăng hạng gấp bội phần. Vốn dĩ thường ngày kinh doanh ở quán nhà, Ôn Phạn từng trổ tài tuyệt kỹ . Nay nhân dịp lớn, cô bé tung chiêu, khiến ba Ôn mà lác cả mắt, bái phục sát đất. Cô bé chuẩn tổng cộng ba loại nước dùng cốt. Ngoài nước canh thượng hạng , còn nước hầm đặc và nước dùng xương. Ba nồi nước dùng siêu to khổng lồ chễm chệ cạnh . Ôn Phạn vỗ tay đôm đốp, tự gật gù chiều mãn nguyện, khâu chuẩn cơ bản tất. Chỉ cần bê theo một thùng nước xốt kho của quán nữa là xong, những thứ khác cứ để đến hôm đó hẵng .

Thoắt cái đến Chủ nhật. Sáng tinh mơ, mới sáu giờ, cả nhà lục đục mang theo đồ đạc lên xe xuất phát. Từ chiều hôm qua, ba Ôn lái xe chở một loạt các dụng cụ bếp đến trường mầm non, đồng thời cũng sắm sửa vài món rau củ tươi. Bởi , đồ đạc xe hôm nay khá gọn nhẹ, chỉ lọt thỏm vài chiếc thùng giữ nhiệt siêu to Ôn ôm khư khư như ôm bảo bối. Mà đúng là bảo bối thật! Thùng nước dùng nào cũng hầm ròng rã suốt mười mấy tiếng đồng hồ mới thành. Cứ nghĩ đến cái quy trình lằng nhằng, rối rắm , Ôn chỉ thôi cũng thấy bở tai. Đến nơi, hai vợ chồng cẩn thận bê từng thùng nước dùng xuống xe một cách nâng niu, cẩn trọng. Ôn Phạn dạo quanh gian bếp một vòng, vẻ mặt ánh lên sự hài lòng cực độ. Tuy ngôi trường lớn, nhưng bếp thì trang đầy đủ thiếu thứ gì, bếp lò cũng đồ chuẩn xịn. Nhìn lướt qua là ngay nhà trường đổ nhiều tâm huyết khâu hậu cần . Hôm nay Tạ Thanh Khê cũng đến trường từ sớm. Gặp nhà Ôn Phạn, bà liền gọi cả tổ bếp giới thiệu với Ôn Phạn. "Đây là bếp trưởng Lý, từ đến nay đều do bác phụ trách bộ việc ăn uống của cả trường." Nói đoạn, Tạ Thanh Khê vội vã chạy lo liệu công việc, bởi sự kiện hôm nay bề bộn trăm thứ, mà các phụ thì 9 giờ sáng mặt đông đủ . Bếp trưởng Lý khuôn mặt chữ điền, đối với Ôn Phạn, ông cũng chỉ gật đầu chào hỏi khách sáo lấy lệ, chẳng vồn vã, mà cũng chẳng buồn tỏ vẻ khinh khỉnh mặt. Đối với ông mà , mệt xác động tay động chân thì quá . Thế nhưng đường đường là hiệu trưởng mà rước một con nhãi ranh vắt mũi sạch về để chỉ tay năm ngón, cáng đáng một sự kiện hoành tráng như ngày hôm nay... Trong bụng lão Lý ít nhiều cũng thấy hậm hực. Cái thời buổi , dường như cái gì cũng đấu hai chữ "hiện tượng mạng" thì . Ông đây lăn lộn trong nghề bếp bao nhiêu năm trời, tuy chẳng dám tự nhận t.ử danh môn chính phái, nhưng chí ít cũng luyện, lò từ cái nhà hàng Kim Ngọc Lâu tiếng tăm lẫy lừng. Cái ông học là dăm ba mánh lới buôn bán vỉa hè, mà là phong cách ẩm thực của nhà hàng lớn sang trọng. Nếu , mấy năm khi từ chức vị trí Bếp thứ ba của Kim Ngọc Lâu, ông chẳng dễ dàng trúng tuyển cái trường mầm non Tinh Vân . Lão Lý dắt Ôn Phạn điểm mặt chỉ tên từng nhân viên trong bếp, len lén đ.á.n.h giá cái gia đình nhà . ba Ôn mang cái điệu bộ xuề xòa đặc sệt của ông chủ quán cơm bình dân thì thụt lùi phía . Mẹ Ôn dẫn theo hai một lớn, một bé xíu đang lúi húi đặt mấy thùng nước dùng. Riêng con bé nhãi ranh thì hai tay chắp lưng, hất hàm điểm danh. Nếu như ban nãy Lão Lý mới chỉ khó chịu vì Tạ Thanh Khê chuộng cái thứ tay nghề chắp vá của quán mạng, thì giờ phút , một con nhãi con chỉ tay năm ngón, mặt mũi Lão Lý thật sự sượng. Ông cứ tưởng Ôn Phạn bảo "dùng nhân viên của ông" chỉ là câu khách sáo xã giao, ai dè con ranh mặt dày mày dạn, ngón tay vung vẩy chỉ ngay Bành phụ trách bánh mì nhào bột. Cậu Bành len lén liếc sắc mặt lão Lý. Lão Lý nhắm nghiền mắt, khẽ gật đầu một cái. Giờ gì cũng bằng thừa. Nếu Tạ Thanh Khê thèm đếm xỉa đến tay nghề của tổ bếp , thì cứ để bà tự tự chịu. Cứ theo ý con ranh con , nếu phụ chê bai, thì đó cũng chẳng do . "Bác Lý ơi, phiền bác sạch con cá giúp cháu nhé." Lão Lý trân trân con cá trắm cỏ to đùng đang quẫy đạp tưng bừng, trong lòng thầm mắng thề một câu " cái quỷ gì thế ". "Làm xong cá bác cứ để đó gọi cháu là . À còn gì ơi, phụ trách khu rau , đừng vội thái vội, đằng sạch đống cua ...". Lão Lý đực mặt mười mấy con trong tổ bếp nhà , chỉ trong nháy mắt con nhãi Ôn Phạn sai vặt chạy như cờ. Con ranh cũng chẳng loại chỉ võ mồm, sai bảo xong xuôi, bếp trưởng Lý liền thấy Ôn Phạn thắt chiếc tạp dề quanh hông. Đôi tay cầm d.a.o của cô nàng vung lên sáng loáng, những tiếng lạch cạch đều tăm tắp bắt đầu vang lên ngớt. Cậu Bành đang nhào bột với bộ mặt sưng sỉa, lười biếng ngước lên , bỗng bắt gặp thằng Lữ đang nhào bột bên cạnh cũng đang há hốc mồm, trợn trừng mắt về phía bên . Thuận theo ánh mắt của thằng Lữ, thanh cán bột trong tay Bành rơi "cạch" một cái xuống thớt, nảy lên đập thẳng mu bàn chân . Cậu Bành đau điếng nhưng chẳng buồn nhặt thanh cán bột lên, cả cứ ngẩn tò te, há hốc mồm. Chỉ thấy hai tay Ôn Phạn múa lượn nhịp nhàng, động tác nhanh nhẹn, thanh thoát như đang phiêu theo điệu múa nào đó. Một bên là nồi nước sôi sùng sục, một bên là dãy đĩa bày món nguội. Ôn Phạn một lúc cân mấy bếp mà vẫn mượt mà, kể đến kỹ thuật dùng d.a.o điêu luyện của cô nàng cũng khiến mấy thái rau chuyên nghiệp bên cạnh cúi đầu hổ thẹn. Lão Lý tay bóp chặt mõm con cá, khoác chiếc tạp dề da chuyên dụng để đ.á.n.h vảy cá, cứ như trời trồng ở đó, một tay xách dao, một tay xách cá, đến đơ cả . Ôn Phạn thoăn thoắt giải quyết xong mớ nguyên liệu tay, vung d.a.o cắm "phập" một nhát xuống thớt.

"Đừng nữa, nhanh tay nhanh chân lên . Kia kìa, gì ơi, con cua nó bò mất kìa! Còn Bành nữa, bột dính nhơm nhớp đầy tay , nhào lẹ lên chứ..." Ôn Phạn quát lên một tiếng, đám xung quanh lập tức co giò chạy thoăn thoắt, răm rắp lời hơn hẳn lúc nãy. Lão Lý cũng lẳng lặng cúi xuống, tống con cá đ.á.n.h vảy xong thau nước, hì hục cạo một nữa cho sạch bong kin kít. Được , ông tâm phục khẩu phục. Cái nghề chẳng màng đến tuổi tác, ai tay nghề xuất chúng, kẻ đó là ông nội. Cậu Bành và thằng Lữ đưa mắt , trong lòng cũng dâng lên một nỗi niềm đồng cảm sâu sắc. Hai cắm cúi nhào bột, một sự tự nguyện dâng trào từ tận đáy lòng. ... Mẹ Ôn và ba Ôn cách đó xa. Chứng kiến trọn vẹn cảnh tượng , lồng n.g.ự.c Ôn như nổ tung vì niềm tự hào. Đây chính là con gái cưng của bà! Quá xuất sắc!

Tổ bếp bận rộn đến chẳng trời trăng mây gió là gì. Hơn mười giờ, Tạ Thanh Khê cử xuống thúc giục, báo rằng hoạt động của phụ còn một tiếng nữa là kết thúc, hỏi xem đồ ăn chuẩn đến . Ôn Phạn liếc đồng hồ, hất cằm báo rằng thứ đều . " mười một giờ hai mươi là đồ ăn lên mâm đầy đủ, chệch một ly."

 

Loading...