Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 87
Cập nhật lúc: 2026-04-24 02:26:27
Lượt xem: 95
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Những miếng bí đỏ gọt sạch vỏ, cắt thành những thanh thon dài vuông vức tăm tắp, khoác lên một lớp áo bột áo mỏng tanh thả chảo dầu sôi sùng sục. Chỉ trong chớp mắt, lớp bột áo kết tủa thành một lớp vỏ cứng cáp, giòn rụm bao bọc lấy phần thịt bí đỏ bên trong. Cho một chiếc chảo khác lên bếp, đun nóng dầu. Những quả trứng muối nghiền nát nhuyễn mịn thả chảo, lập tức sủi lên những lớp bọt khí li ti, xèo xèo vui tai. Trút những thanh bí đỏ chiên giòn chảo trứng muối, đảo nhanh tay liên tục vài nhịp, từng miếng bí đỏ như khoác lên một lớp áo choàng dát vàng lấp lánh nắng thu. Ôn Phạn thoăn thoắt gắp bí đỏ đĩa, dọn lên tận bàn cho Tần Hòa.
Hàn Lộ Lộ mắt chữ O miệng chữ A đưa mắt quanh gian quán tân trang , xuýt xoa khen ngợi: "Cô chú dọn dẹp, sửa sang quán lẹ tay ghê á." Mới đó mà đầy một tuần, diện mạo quán "lột xác" ngoạn mục. Quán giờ chia hai khu vực riêng biệt. Không gian quán cũ nay biến tấu thành một gian bếp mở rộng rãi, nhộn nhịp. Gian mặt tiền mới tinh tươm thì đón khách tấp nập, cửa chiếc xe đẩy bán hàng cũng vây quanh bởi đám đông thực khách. Ranh giới phân chia rõ ràng, còn cảnh khách khứa chen chúc, lách nghiêng mới bê mâm đồ ăn bàn như hồi xưa nữa. "Tớ đúng , Tần Hòa?"
Tần Hòa khoanh tay ngực, ừ hữ một tiếng trong cổ họng. Hàn Lộ Lộ suýt phì , cố kìm nén đến nội thương. Thấy Ôn Phạn lúi húi dọn xong đĩa bí đỏ bọc trứng muối chiên chạy tót bếp bưng món khác, cô nàng mới lén lút huých nhẹ tay Tần Hòa. "Này, mẩy thế đủ đấy! Đề Toán đợt khó cỡ đó cơ mà!" Ngay cả một đứa học khá như cô còn chật vật mới lết qua nổi con điểm trung bình. Thế nên, Ôn Phạn ẵm con điểm 65 cũng coi như là một kỳ tích đáng ghi nhận .
"Cậu tưởng ai cũng bộ não 'quái vật' như chắc!" Đề khó nhằn thế mà vẫn "chém " điểm tuyệt đối cơ đấy. Tần Hòa chọc chọc đôi đũa bát cơm trắng: "Ờ." Mặc dù cô thừa hiểu việc Ôn Phạn tạch môn Toán là do hội tụ đủ các yếu tố bất lợi khách quan: đề thi hóc búa, quỹ thời gian ôn luyện eo hẹp, còn chạy sô phụ đạo đủ các môn... mà nghĩ vẫn thấy tức ách!
Cứ thử tưởng tượng xem, môn của mấy đứa khác đều ẵm điểm trung bình ngon ơ, chỉ riêng môn Toán của cô - xắn tay áo kèm cặp Ôn Phạn đầu tiên - nhận về kết quả thê thảm, đạt chỉ tiêu đề . Thử hỏi Tần Hòa "cay" cho ? Chỉ hận thể lôi sách vở , "táng" ngay cho Ôn Phạn chục tiếng phụ đạo Toán liên tù tì cho bõ ghét. Hàn Lộ Lộ gắp một miếng bí đỏ bọc trứng muối chiên miệng. Lớp trứng muối mặn mòi, bùi bùi bao bọc lấy phần thịt bí đỏ mềm xốp. Lớp vỏ ngoài giòn rụm mặn mặn, kết hợp với phần nhân bên trong ngọt thanh, bở tơi, ngon đến mức Hàn Lộ Lộ nhai lúng búng nên lời.
"Bớt giận má. Cậu thử nghĩ xem, môn Toán đạt điểm trung bình, đồng nghĩa với việc sẽ tăng cường độ phụ đạo cho Ôn Phạn... Xuýt, nóng quá... Thế chẳng cớ chính đáng để ăn thêm vài bữa sáng miễn phí nữa ?" Tần Hòa: ... Đến lúc Ôn Phạn bưng một chiếc thố đất nung to đùng bàn, thì cô nàng thở phào nhẹ nhõm khi thấy Tần Hòa còn giữ cái vẻ mặt "bà la sát" nữa.
Hàn Lộ Lộ tò mò dán mắt chiếc thố: "Woa, thố đất to chà bá lửa luôn, món gì hấp dẫn ?" Ôn Phạn cẩn thận đặt chiếc thố đất xuống bàn, tháo đôi găng tay chống nóng . "Thời gian gấp gáp quá, tớ đại món Khoai tây băm thịt xào rau ăn tạm nhé." Khoai tây hấp chín đem áp chảo đến khi xém vàng. Thịt lợn băm nhuyễn xào thơm lừng đảo đều cùng khoai tây. Tắt bếp, rắc thêm nắm rau ngò xóc đều là xong. Công thức chế biến đơn giản đến mức thể tối giản hơn, nhưng hương vị thì đố món nào dám vỗ n.g.ự.c tự xưng là ngon hơn.
Khoai tây áp chảo xém vàng giòn rụm. Trong lúc đảo, Ôn Phạn còn cố ý dùng thìa dằm nhẹ cho khoai tây vỡ vụn, từ dạng miếng chuyển sang dạng bột lợn cợn. Thịt băm xào khô quắt , nhai dai dai sần sật, hòa quyện cùng hương vị độc đáo của rau mùi tạo nên một bản giao hưởng ẩm thực lạ miệng mà vô cùng bắt cơm. Hàn Lộ Lộ là một tín đồ "nghiện" khoai tây chính hiệu. Nhìn thấy món , mắt cô nàng sáng rực như đèn pha ô tô. Xúc một muôi to trộn đều bát cơm trắng, thứ hỗn hợp khoai tây nghiền thịt băm hòa quyện lấy từng hạt cơm, cảm giác cứ như đang nhai món cơm gói đặc trưng của vùng Đông Bắc .
Ôn Phạn bê thêm một đĩa dưa chuột muối chua nhỏ xíu. Ăn kèm món dưa chuột chua chua giòn giòn , món cơm gói bỗng chốc trở thành tuyệt phẩm nhân gian. Tần Hòa lặng lẽ ăn sạch sành sanh một bát cơm trắng. Buông đũa xuống, cô Ôn Phạn với một ánh mắt sâu thẳm, đầy ẩn ý. Ôn Phạn chột , ngượng ngùng hứa hẹn: " Kỳ thi tới tớ nhất định sẽ cố gắng qua điểm trung bình." Lần coi như do xui xẻo tột độ, mấy câu trắc nghiệm khoanh bừa trật lất hết trơn.
Tần Hòa lắc đầu nguầy nguậy, giọng điệu bỗng trở nên nghiêm túc đến lạ thường: "Tớ ngộ một chân lý, phương pháp học tập của bấy lâu nay hình như vấn đề." Cả Ôn Phạn và Hàn Lộ Lộ đều ngớ , chẳng hiểu mô tê gì. Tần Hòa phân tích: "Ngẫm mới thấy, cái kiểu học nhồi nhét kiến thức thụ động xem mang hiệu quả cao bằng việc hướng dẫn khác giải bài tập. Cậu thấy đấy, qua đợt thi , thành tích của tớ tiến bộ rõ rệt." Tuy đây thành tích môn Toán của cô cũng thuộc hàng "top server", nhưng để con điểm tuyệt đối thì quả thực hiếm hoi.
Thế nhưng, chính nhờ quá trình kèm cặp, giảng giải bài tập cho Ôn Phạn, những kiến thức tưởng chừng như lòng "tái chế", gia công một nữa trong não bộ. Quá trình truyền đạt kiến thức đồng thời cũng là lúc cô tiếp thu, củng cố bài học một cách sâu sắc và hiệu quả hơn gấp bội. Tần Hòa xoa xoa cằm, gật gù tâm đắc. Đây quả thực là một lối tư duy học tập mang tính đột phá! Cô áp dụng phương pháp nhồi nhét "vịt sấm" với Ôn Phạn. Vậy nếu lật ngược vấn đề, để Ôn Phạn đóng vai giảng bài cho khác thì ... Ánh mắt Tần Hòa từ từ di chuyển, chĩa thẳng Hàn Lộ Lộ.
Hàn Lộ Lộ vẫn đang cắm đầu cắm cổ ăn uống say sưa. Đánh bay một bát cơm, cô nàng với tay xới thêm bát nữa, mù tịt về cái "án tử" sắp giáng xuống đầu . Mãi cho đến khi kết thúc bữa trưa, Tần Hòa mới dõng dạc tuyên bố sẽ "kết nạp" Hàn Lộ Lộ đội ngũ "những chiến binh phụ đạo" hàng ngày. "Cái gì cái gì cơ?" Hàn Lộ Lộ ngơ ngác như nai tơ lạc lối. Cô nàng vẫn còn đang chìm đắm trong dư vị tuyệt hảo của món khoai tây băm thịt, tự nhiên Tần Hòa "tập kích" bất thình lình khiến cô trở tay kịp. "Tự dưng tớ học phụ đạo môn Toán gì?" Tần Hòa phẩy phẩy tờ bảng điểm: "Cậu điểm của xem, khá khẩm hơn là bao ?"
Hàn Lộ Lộ: ... " Cậu ăn hàm hồ! Tớ điểm trung bình đàng hoàng nhé!" Tần Hòa: "Ừ, 72 điểm, cao hơn tận 7 điểm cơ đấy." Hàn Lộ Lộ c.ắ.n răng c.ắ.n lợi phản pháo: "Tớ đầu lớp môn Sinh học đấy nhé!" Tần Hòa nở một nụ mỉm chi: "Cậu lấy điểm tuyệt đối môn Sinh cũng đắp bù cái lỗ hổng của môn Toán ?" "Thế rốt cuộc tớ gì?"
Tần Hòa: "Đơn giản thôi, từ giờ mỗi tớ phụ đạo cho Ôn Phạn, ráng nán thêm nửa tiếng. Nửa tiếng đầu, Ôn Phạn sẽ giảng mấy bài tập cũ cho , nửa tiếng tớ mới bắt đầu giảng kiến thức mới." Nói trắng là, nửa hiệp đầu ôn bài cũ, nửa hiệp nạp bài mới. Hàn Lộ Lộ ngó xung quanh, mặt mũi nhăn nhó miễn cưỡng, nhưng cuối cùng vẫn c.ắ.n răng gật đầu. — Lý do duy nhất khiến cô nàng khuất phục là vì Tần Hòa "hối lộ", hứa sẽ chia cho cô một nửa suất ăn sáng mỗi ngày. ...
Ôn Phạn mang tờ bảng điểm cùng với giấy thông báo họp phụ đặt ngay ngắn bàn. Nhìn thấy điểm của con gái sự thăng hạng đáng kể, ba Ôn vui mừng khôn xiết. khi ánh mắt chạm đến tờ thông báo họp phụ ... Ôn Phạn hai nhớ đến cái kỷ niệm "đau thương" trong buổi họp phụ năm ngoái, nên vội vàng chủ động lên tiếng gỡ rối: "Kỳ họp phụ cho phép hai , ba cùng tham dự nhé." Mẹ Ôn gấp gọn tờ thông báo : " Ừm, cũng , ba cùng . Nói mới nhớ, từng gặp mặt cô giáo chủ nhiệm của con."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-87.html.]
Quán ăn mở ngay cổng trường, dĩ nhiên thi thoảng cũng giáo viên ghé dùng bữa. Mẹ Ôn cũng từng đinh ninh sẽ chiết khấu, giảm giá cho giáo viên của con gái, ngặt nỗi bà mặt mũi giáo viên dạy con . Đâu thể cứ thấy ai dáng dấp giáo viên bước quán là xông hỏi dạy lớp Ôn Phạn . Thôi thì nhân cơ hội họp phụ , gặp gỡ quen để "chọn mặt gửi vàng" cũng là một dịp . Con sống ở đời, cứ mãi đắm chìm trong quá khứ thì mà tiến bước .
Họp phụ lên lịch ngày Chủ nhật. Dĩ nhiên là ngày Chủ nhật thì quán cũng đóng cửa nghỉ xả . Thế nên hôm thứ Bảy, Ôn nhận chốt ba bàn tiệc. Ôn Phạn lấy bảng điểm tương đối khả quan, gánh nặng thi cử đè nặng vai suốt nửa tháng trời cuối cùng cũng dỡ bỏ. "Ba bàn thì dư sức qua cầu, thứ Bảy con sẽ chợ chọn nguyên liệu với ba."
Ôn xua tay gạt : "Khoan vội, còn một chuyện hệ trọng bàn bạc với con." Chuyện hệ trọng mà Ôn úp mở, chính là vị khách VIP Tạ Thanh Khê – hiệu trưởng trường mầm non – từng ghé quán thưởng thức dạo . Dạo Tạ Thanh Khê còn nuôi mộng lôi kéo vợ chồng nhà họ Ôn về đầu quân cho trường mầm non, nhưng chuỗi ngày chứng kiến quán Ôn Ký phất lên như diều gặp gió, bà thừa hiểu cái mộng tưởng viển vông đến nhường nào.
Doanh thu của một quán ăn "hot trend" so với một quán ăn bình dân lẹt đẹt đúng là một trời một vực. Ngày xưa, nếu giả dụ vợ chồng nhà họ Ôn việc chăm chỉ cả tháng trời, trừ đầu trừ đuôi chỉ đút túi vài vạn tệ, thì họa may bà còn cơ hội đào góc tường. cái cơ ngơi hiện tại, cứ cái đà thì chẳng mấy chốc mà rinh về cả chục tỷ tệ một năm, thiểu năng trí tuệ mới đường chọn lựa.
Đã đào góc tường , Tạ Thanh Khê bèn chuyển hướng, vắt chân lên cổ phác thảo ngay vài phương án hợp tác. Thấm thoắt bước sang tháng Mười Một, học kỳ trôi qua một nửa. Các trường phổ thông thì rục rịch tổ chức họp phụ , các trường mầm non cũng ngoài guồng . Có điều, tính chất của họp phụ cấp mầm non mang nặng tính "chiêu sinh", quảng bá hình ảnh nhiều hơn. Phụ đến trường đa phần là tham gia các hoạt động ngoại khóa "chơi cùng con" . Cùng con tham gia trò chơi, xem các bé biểu diễn văn nghệ, và cuối cùng là nán dùng bữa tại trường. Dịp , Tạ Thanh Khê chính thức gửi lời mời hợp tác đến Ôn. Trường mầm non dự định sẽ tổ chức tiệc buffet cho buổi họp phụ sắp tới. Mọi món ăn sẽ chuẩn sẵn sàng, phụ và các bé thích ăn gì thì cứ việc thoải mái tự do lựa chọn.
Toàn bộ trường mầm non sĩ chạm mốc hai trăm cháu, nhưng cộng thêm phụ kèm thì con cũng khá "khủng" Đối mặt với lượng suất ăn khổng lồ , Tạ Thanh Khê thẳng thắn đưa một mức thù lao "hậu hĩnh" đến mức khiến Ôn choáng váng. Mẹ Ôn thuật : "Họ bảo nếu nhận lời, họ sẽ bàn giao bộ cơ sở vật chất của khu bếp cho quyền sử dụng, nhân sự phụ việc cũng sẽ bố trí đầy đủ." Ôn Phạn gật đầu cái rụp: "Vậy thì chốt đơn luôn ." Dù thì buổi họp phụ bên mầm non cũng lùi một tuần so với trường cô, kẹt lịch.
Mẹ Ôn vẫn còn e ngại: "Mẹ chỉ sợ lượng đông quá..." Đông như thế, liệu con gái của bà kham nổi ? Ôn Phạn vỗ n.g.ự.c tự tin khẳng định, vụ với cô dễ như ăn kẹo. Nên nhớ, lão Hoàng đế kiếp của cô là một kẻ trăng hoa chính hiệu. Hậu cung ba ngàn giai lệ, phi tần, hoàng tử, công chúa đếm xuể. Kéo theo đó là đám thái giám, cung nữ hầu hạ đông như kiến cỏ, thậm chí ngay cả mấy con ch.ó con mèo do Thái hậu cưng nựng cũng qua tay cô lên thực đơn chuẩn bữa ăn. Nào là vị chủ t.ử khẩu vị , vị chủ t.ử kén ăn món gì, giờ giấc dùng bữa của từng cung, cách thức điều phối công việc với thủ kho các kho tàng... Quản lý một cái Ngự Thiện Phòng khổng lồ, kỹ năng nấu nướng tuyệt đỉnh chỉ là điều kiện cần, năng lực điều phối, quản trị nhân sự tài tình mới là điều kiện đủ!
Lâu lắm Ôn Phạn đắm cái cảm giác quyền uy "thét lửa", chỉ tay năm ngón là cả đám cung nữ thái giám răm rắp tuân lệnh. Mức thù lao trường mầm non đưa quả thực quá đỗi hấp dẫn, cô chẳng tìm lý do gì để từ chối cả. " con một điều kiện." Ôn Phạn dõng dạc tuyên bố, bộ chi phí mua sắm nguyên vật liệu và gia vị nêm nếm hạch toán riêng biệt. Dùng đồ của cung cấp, thứ nhất là cô an tâm về chất lượng, thứ hai là... Cái giá để mời cô đích "lăn xả" biểu diễn nghệ thuật ẩm thực là một chuyện, còn cái giá để cô quản lý cả một hệ thống bếp núc là một phạm trù khác!
Mẹ Ôn phì : "Người rõ từ đầu , khoản đó thanh toán riêng." Thế thì chẳng còn gì để lấn cấn nữa. Ôn Phạn quẳng luôn cái lịch trình bận rộn của hai tuần tới đầu, tập trung cao độ lên dây cót tinh thần cho thực đơn ba bàn tiệc tư gia thứ Bảy . Nói là ba bàn khách lạ hoắc lạ huơ, cơ mà cũng hẳn, trong đó một bàn là khách quen mặt.
Ba của Khúc Tình Tình- "vị khách Vip" tiên phong trải nghiệm tiệc tư gia của quán đợt - xách ví đến đặt bàn. Có điều, khách mời là mấy chiến hữu câu cá nữa. Mẹ Ôn cầm tờ danh sách kiêng kỵ ăn uống dài dằng dặc do ba Khúc cẩn thận chép tay đưa cho, xong mà đầu óc cuồng, hoa mắt chóng mặt. Mở quán kinh doanh ngần năm trời, khách hàng dặn dò thực đơn cũng gặp nhiều, khách hàng báo dị ứng món món cũng hiếm, nhưng cái thể loại kiêng kỵ ăn uống "khó ở" đến mức liệt kê cả một sớ sớ dài ngoằng thế thì quả thực là đầu tiên bà chạm trán.
Ba Khúc mếu máo kêu oan: "Không cố tình khó dễ bà ơi, tại ông cụ nhà vốn dĩ xuất là lão làng trong nghề Đông y, mấy cái khoản kiêng cữ ổng thuộc lòng, khắt khe lắm!" Số là hồi , ông từng mở một phòng khám tư nhân cùng với cô vợ nghiệp trường Trung cấp Y. Giữa chừng, ông cũng mon men ấp ủ ý định học lỏm chút đỉnh kiến thức Đông y, bèn khăn gói quả mướp bái sư học đạo. Khổ nỗi, ông sư phụ tính khí thất thường, gàn dở cổ hủ. Ba Khúc lẽo đẽo theo học mấy năm trời, trình độ bắt mạch kê đơn thì vẫn dậm chân tại chỗ, vớt vát mỗi cái ngón nghề xoa bóp bấm huyệt.
Hồi đó, cứ mỗi ba Khúc cầm bút hí hoáy kê đơn t.h.u.ố.c cho bệnh nhân, là y như rằng ông sư phụ ca cho một bài ca con cá dứt. Đại loại như món kỵ món , đang uống t.h.u.ố.c thì tuyệt đối đụng đũa món rau nọ. Kèm theo đó là những lời mắng mỏ té tát: "Mang tiếng là học Đông y mà mớ sách vở nhồi nhét đầu bộ ch.ó gặm hết ?" Sau tuy ba Khúc bỏ nghề theo nghiệp bốc t.h.u.ố.c nữa, nhưng ngón nghề xoa bóp bấm huyệt của ông ăn nên , đến cũng trọng vọng. Nhờ mà ông vẫn giữ trọn đạo hiếu với sư phụ, lễ tết giỗ chạp, ma chay hiếu hỉ gì cũng chu , hề lơ là chểnh mảng.
Mấy hôm mang quà Trung thu đến biếu ông cụ - giờ nghỉ hưu an dưỡng tuổi già - ba Khúc buột miệng khen ngợi món ăn của quán Ôn Ký ngon xuất sắc. Khách sáo đùn đẩy qua vài câu, ông cụ chốt hạ luôn một câu xanh rờn: "Ừ, đằng nào dạo tao cũng rảnh rỗi sinh nông nổi, hôm nào ghé ăn thử xem ." Câu chốt hạ của ông cụ ba Khúc hình mất 5 giây, sượng trân. Cái sớ kiêng kỵ ăn uống dài ngoằng cũng chẳng do ông cụ yêu cầu, mà là do tự tay ba Khúc vắt óc suy nghĩ, hì hục chép . Chứ lỡ may khâu chuẩn chút sơ suất, ông cụ lôi thuyết giáo một bài ca đạo lý ngay giữa chốn đông thì... Cái tuổi ngũ tuần mà còn nghiêm trang chịu trận c.h.ử.i như học sinh tiểu học, nhục nhã ê chề mà nuốt trôi nổi!
Nghe ba Khúc thao thao bất tuyệt một tràng, Ôn tỏ vẻ thấu hiểu và cảm thông sâu sắc, nhưng cũng đành bất lực thú nhận: Quá khó để đáp ứng. "Anh cũng rành rẽ quy củ của quán đấy. Ba bàn tiệc nấu chung một mẻ, thực đơn chốt hạ từ , mà đổi linh hoạt ." Ba Khúc tiu nghỉu, mặt ỉu xìu như cái bánh bao nhúng nước: "Chẳng lẽ còn cách nào khác ?" Mẹ Ôn dứt khoát lắc đầu quầy quậy. "Thôi thì... đành nhắm mắt đưa chân, cứ cái thực đơn chốt từ ." Ba Khúc vò viên tờ giấy nhét tọt túi quần, phó mặc cho phận. Dẫu ông cụ cũng "rửa tay gác kiếm" hành nghề y từ năm ngoái , suốt ngày chỉ quanh quẩn trong cái khoảnh sân nhỏ xíu trồng hoa tỉa cành, tính khí thuần tính, ôn hòa hơn xưa? Mà xui xẻo nhất thì cũng chỉ ăn mắng một trận tơi bời khói lửa là cùng chứ gì.
Thoắt cái, ngày thứ Bảy mong ngóng gõ cửa. Ôn Phạn chợ mua sắm nguyên liệu từ sáng chui tọt bếp cặm cụi hì hục chế biến. Thấy Ôn Phạn xách về một bịch bự là chế phẩm từ đậu nành, Ôn tròn xoe mắt ngạc nhiên. Nào là váng đậu, đậu phụ, đậu phụ chiên, tàu hũ ky... Mua cả đống chế phẩm đậu nành thế , liệu xài hết trong một ngày ? Trời đất quỷ thần ơi, con nhỏ đang tính đại tiệc các món từ đậu nành đây?