Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 8
Cập nhật lúc: 2026-04-10 09:00:51
Lượt xem: 163
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Màn đêm buông xuống, tại tiệm tóc "Hưng Hưng" cùng con phố, khách khứa vắng teo. Hai học việc Chu Hạo và Vương Lỗi đang dán mắt điện thoại chơi game, mấy chỏm tóc vàng đầu cứ vểnh lên theo từng nhịp bấm.
Vương Lỗi hạ gục , buồn chán chuyển sang chế độ quan sát đồng đội: "Này, Hưng nhỉ?"
Chu Hạo đang nhặt một cây s.ú.n.g b.ắ.n tỉa xịn, mải mê ngắm b.ắ.n kẻ địch cách đó trăm mét, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên: "Chắc mua cơm ."
Vương Lỗi "ồ" một tiếng. Tiệm chỉ ba bọn họ, và Chu Hạo đều là những học sinh kém, học xong lớp 10 là nghỉ ngang. Ở cái tuổi gia đình yên tâm để bọn lăn lộn ngoài xã hội, nên mới gửi gắm cho Chu Hưng là cùng làng đang mở tiệm tóc ở đây để học việc. Mỗi tháng nhận hơn một nghìn đồng tiền lương, Chu Hưng chuẩn cho hai đứa một cái giường tầng ở tiệm, bao ăn bao ở.
Chu Hạo và Vương Lỗi cơ bản hài lòng với cuộc sống hiện tại, điểm duy nhất lý tưởng là cả ba chẳng ai khiếu nấu nướng. Chu Hưng thì khỏi , lăn lộn bên ngoài bao năm, cơm nước đa phần là mua sẵn. Chu Hạo và Vương Lỗi tuy ở quê cũng nấu cơm nhưng chỉ dừng ở mức nấu bát mì, nên một thời gian ăn uống tạm bợ, Chu Hưng đành chấp nhận bỏ tiền mua cơm ngoài cả ba bữa. Lâu dần, cả ba ăn nhẵn mặt hết cả con phố .
Sau khi nếm đủ các quán, Chu Hạo và Vương Lỗi thích đặt đồ ăn nhanh hơn, chỉ Chu Hưng là mang vẻ mặt phong trần hai nhóc, tìm mấy quán cơm gia đình phố để ăn cho chắc .
Vương Lỗi và Chu Hạo bắt đầu ván game mới thì bụng biểu tình dữ dội.
"Sao Hưng vẫn về nhỉ?" Chu Hạo vò đầu bứt tai: "Hay để ngoài mua đại cái gì đó nhé? Biết mải buôn chuyện với bà chủ quán nào cũng nên."
Đang thì tiếng chuông gió cửa "keng keng" vang lên, Chu Hưng hào hứng xách ba hộp cơm bước .
"Mấy thằng nhóc thối , tao hết nhé! Tao lo phúc lợi cho tụi bây đấy." Chu Hưng đặt hộp cơm lên bàn: "Xem tụi bây mua món gì ngon về cho ."
Chu Hạo liếc mắt một cái, trán đầy những dấu hỏi chấm: "Anh ơi, đây chẳng là cơm suất bình thường thôi ?" Nhìn qua chẳng thấy gì đặc biệt cả.
Ngược Vương Lỗi tinh mắt hơn: "Cơm niêu đấy!" Lớp cháy vàng ruộm lót đáy hộp nhựa, kỹ là thấy .
Chu Hạo lầm bầm: " thích ăn cơm lắm..." Cậu từ nhỏ thích các món từ bột mì, mấy thứ như cơm trắng cứ thấy ăn đủ no.
Chu Hưng hì hì: "Được thôi, thế phần của chú để hai em chia ." Nói ông đưa điện thoại cho : "Chú tự đặt bát mì mà ăn."
Chu Hạo lưỡng lự nhưng cũng nghĩ nhiều, cầm lấy điện thoại bắt đầu lướt tìm đồ ăn. Chu Hưng thì hớn hở vì ăn thêm nửa phần cơm nữa: "Lỗi ơi , em chén thôi!"
Vừa mở nắp hộp xốp , một mùi thơm nồng nàn lập tức xộc thẳng mũi. Mùi hương ngay lập tức chinh phục cả ba quanh bàn. Nhìn kỹ , những miếng sườn trong hộp cơm óng ánh dầu, ngô và đậu Hà Lan màu sắc tươi tắn, lúc giao tới dường như rưới nước sốt, hạt cơm mang màu nước tương đậm đà, tỏa một mùi vị ai thể chối từ.
Chu Hưng hít một thật sâu đầy sảng khoái: "Chính là cái mùi !" Dù món khác với món buổi trưa ăn, nhưng hương thơm chiếm trọn giác quan của !
Vương Lỗi im lặng bẻ đũa bắt đầu ăn. Chu Hạo mùi thơm tra tấn đến mức chịu nổi, điện thoại cũng chẳng buồn lướt nữa, lân la gần, kiếm chuyện quà: "Anh Hưng ơi, cơm quán nào mà thơm thế ."
Khóe mắt Chu Hạo liếc thấy Vương Lỗi xúc một miếng cơm lớn, chỉ ước gì một phút đó để vả cái miệng . Đã bảo là ghét ăn cơm cơ đấy!
Chu Hưng cũng vội vàng tống một miếng lớn miệng, rõ chữ: "Thì quán nhà lão Ôn chứ ."
"Không thể nào!" Chu Hạo phản đối ngay lập tức. Cậu từng ăn cơm nhà lão Ôn, nấu nướng cũng chỉ ở mức thường thường bậc trung, mà thơm thế ?
Chu Hưng và Vương Lỗi đang cắm cúi ăn lấy ăn để, Chu Hạo bỗng thấy mấy món ứng dụng đặt đồ ăn đều trở nên nhạt nhẽo. Đang lúc còn lưỡng lự nên gạt bỏ liêm sỉ để ăn cơm , thì Vương Lỗi ăn xong phần và bắt đầu "dòm ngó" đến hộp cơm cuối cùng còn .
"Anh Hưng, để em xới một nửa..." "... Này , phần đó là của !" "Chẳng chú bảo chú ăn mì ?" "... Ai thế, ăn cơm, cực kỳ thích ăn cơm!"
Ba chẳng ai nhường ai, đột nhiên Chu Hạo chộp lấy hộp cơm, chạy nhanh phòng trong: "Đã bảo là thích ăn cơm mà!"
Mẹ Ôn bận rộn suốt cả một buổi tối ngơi tay. Đơn hàng từ ứng dụng giao hàng cứ rải rác mười mươi phút nổ một , bà bận rộn nhận đơn, thu tiền tại quán, thường xuyên trao đổi với chồng và con gái trong bếp.
"Đóng gói một phần cơm sườn!" "Một phần cơm sườn, một phần ớt muối!" "Một phần cơm sườn hành!" ...
Ba Ôn từ chỗ mồ hôi đầm đìa lúc ban đầu, đó trở nên chai sạn. Một buổi tối bán hơn hai mươi phần cơm niêu, nhưng trong quán chỉ năm cái niêu đất và ba cái bếp lò. Chiều lúc mua sườn ba Ôn còn lo bán hết, nhưng khi màn đêm buông xuống ông quên bẵng chuyện đó, chỉ còn những động tác máy móc: quết dầu đáy niêu, cho gạo ngâm , cẩn thận kiểm soát lửa để cơm sôi ủ trong ba phút, đó cho sườn ướp niêu, xếp thêm ngô và đậu Hà Lan xung quanh, rưới dầu dọc theo thành niêu...
Ôn Phạn đeo đôi găng tay dày cộp mẫu: "Như thế nhé, đảm bảo cả bốn mặt đều tiếp xúc với lửa thì lớp cháy mới giòn ." Một phần cơm niêu tại chỗ mất ba mươi phút mới lò .
Ôn Phạn chiếm một cái bếp dùng niêu lớn, một thể ba phần. Ba Ôn thì trông hai cái bếp nhỏ, lừng lững từng niêu đơn một. Cơm niêu lò chậm, khách trong quán ai nấy đều sốt ruột nhưng chẳng một ai bỏ cả. Ngoài những vị khách ghé qua buổi trưa, còn Dương Hồng đến đúng giờ để lấy phần mang về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-8.html.]
Dương Hồng ban đầu định đặt bốn phần mang , nhưng Ôn bảo lẽ kịp nên bà đành nhượng bộ lấy một phần cho ăn thôi.
"Em gái , quán nhà em cũng nên sắm thêm nhiều dụng cụ nấu nướng chứ." Trong bếp ít bếp lò thiếu niêu đất, Ôn đón khách, tiễn khách, tranh thủ thời gian rửa những cái niêu mới thu dọn xong.
Mẹ Ôn lau mồ hôi: "Ngày mai mua ngay." Buổi trưa bà ngờ buổi tối kinh doanh đến thế. Hơn hai mươi phần cơm bán khiến Ôn tối nay mệt đến rã cả lưng nhưng đến lúc đếm tiền thì cực kỳ vui sướng.
"Bán hai mươi bốn phần, cộng với hơn một trăm đồng buổi trưa nữa..." Tay Ôn bấm máy tính mà run lên vì mừng rỡ: "Sáu trăm mười đồng!"
Ba Ôn cũng kinh ngạc kém, tối nay ông chỉ mải mê trong bếp, chẳng bận tâm đến chuyện gì khác nên ngờ việc kinh doanh hôm nay khởi sắc đến . Cổ họng Ôn khô khốc, chỉ riêng một ngày hôm nay thôi bằng doanh thu của ba ngày ế ẩm đó cộng .
Hai vợ chồng trân trối, vạn ngờ quán ngày đắt hàng như .
Ôn Phạn bóp bóp cánh tay mỏi nhừ: "Ba , cơm niêu tốn thời gian, mai đổi món khác ạ."
Ba Ôn ngẩn ngơ, ông nhạy bén trong kinh doanh, triết lý sống chỉ mỗi hai chữ "cần cù". Thấy doanh thu thế mà con gái bảo mai bán nữa, ông nhất thời phản ứng kịp.
Ngược Ôn tiếp nhận nhanh: "Thực cũng định thế . Nhìn thì thấy kiếm nhiều thật đấy, nhưng hai cha con vất vả quá." Món cơm niêu giống những món khác, riêng việc canh lửa thôi cũng đủ mệt phờ , thà hầm nồi thịt bò sườn gì đó khi còn đỡ nóng hơn.
Ba Ôn vẫn còn chần chừ: " lỡ mai khách đến đòi ăn cơm niêu thì ..." Ông vốn tính hiền lành, cứ nghĩ khách đến mà đồ cho ăn là lòng thấy đành.
Ôn Phạn lấy một chai Coca từ tủ lạnh uống: "Ba, ba sợ quán vắng khách ạ?"
Ba Ôn ngượng ngùng. Ông nghĩ dù cơm niêu ngon bằng con gái, nhưng giờ cũng học bảy tám phần , trong bếp tuy vất vả nhưng để ông là . Dù thì cũng hơn cái cảnh buôn bán dở sống dở c.h.ế.t đây.
Ôn Phạn uống một ngụm nước mát lạnh, bâng quơ : "Cơm niêu vẫn , nhưng thể bán với giá nữa ạ." Mỗi niêu riêng mất nửa tiếng, thu giá xứng đáng thì nàng mới thấy bõ công.
Ngoài chuyện đó , Ôn Phạn đột nhiên với Ôn chuyện thư viện hôm nay: "Bên đó nhiều trẻ con lắm ạ, phụ đặt cơm mạng buổi trưa giao đến đó thôi... Con thấy hướng đây của quán , khách ăn nhanh, chỗ xoay vòng liên tục, thể chuẩn sẵn thức ăn từ . Ngày mai thức ăn cứ để con , ba chỉ việc lo món cơm niêu là ."
Mẹ Ôn nhạy bén hơn ba Ôn nhiều, lập tức bắt điểm mấu chốt trong lời của con gái: "Con bảo ở thư viện nhiều trẻ con ăn trưa ở đó lắm ?"
Ôn Phạn khẽ gật đầu. Mẹ Ôn im lặng hồi lâu gì. Ba Ôn thì ngơ ngác: "Hai con đang đ.á.n.h đố gì đấy?"
Ôn Phạn chẳng buồn giải thích với cha đầu óc mấy linh hoạt của , chỉ đợi lên tiếng. Một lát , mắt Ôn sáng dần lên như thể lớp sương mù tan biến mắt, bà tìm thấy hướng mới.
"Lão Ôn, mai ông dắt con gái chợ mua thêm nhiều đồ ... Việc ở quán cứ để ông dọn dẹp, ngoài chút việc!" Mẹ Ôn xong là chạy biến như một cơn gió.
Ba Ôn ngơ ngác hỏi con gái: "Mẹ con thế nhỉ?"
Ôn Phạn vươn vai: "Con ... Con đói ."
Ba Ôn ngay lập tức đổi chủ đề: "Được , con ăn gì nào?"
Ôn Phạn hất cằm: "Con mệt, mỏi tay quá."
Ba Ôn xót con vô cùng: "Thế để ba món gì dễ tiêu cho con nhé?"
Ôn Phạn uể oải : "Ba cứ nấu chút cháo bằng niêu đất ạ, hấp chỗ sườn còn thừa là ."
"Ăn thế mà đủ chất ! Trong bếp còn tôm đấy... món tôm luộc nhé?"
Ôn Phạn " " một tiếng. Bữa tối với bát cháo nấu đặc sánh, kèm sườn hấp và tôm luộc, Ôn Phạn chỉ ăn một bát nhỏ thôi. Nàng quen với nếp sống trong cung ngày . Nếu thứ gì để dấu ấn đậm nét nhất từ quãng đời nô tỳ, thì đó chính là thói quen ăn uống. Để đề phòng ban đêm chủ t.ử đột ngột sai bảo, nàng dám ngủ say, ăn uống cũng chừng mực, mỗi bữa chỉ vài món thanh đạm. Lâu dần, nàng hình thành thói quen buổi tối ăn hoặc ăn ít.
Hai dọn dẹp sơ qua quán về nhà. Khi Ôn về đến nhà thì là hơn mười hai giờ đêm. Ba Ôn trợn mắt vợ ném một xấp danh lên đầu giường. Trên tấm danh trắng đơn giản in mấy dòng chữ:
【Bếp Ăn Mùa Hè – Giao hàng miễn phí trong bán kính 3km, thực đơn ngày hôm gửi . Sạch sẽ vệ sinh, thơm ngon bổ dưỡng.】