Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 79

Cập nhật lúc: 2026-04-18 05:01:35
Lượt xem: 99

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cơn mưa nhỏ rả rích dầm dề suốt cả một ngày trời dứt. Ban đầu Ôn còn lo lắng việc buôn bán sẽ ế ẩm, ai dè khi cả nhà quây quần thưởng thức xong món bún bò, lượng khách đặt hàng buổi trưa bùng nổ còn khủng khiếp hơn cả ngày thường. là trời mưa hiếm ai lết quán. mà còn dịch vụ giao đồ ăn mà!

Mới mười hai giờ trưa, bên trong quán túm tụm hơn chục shipper mặc áo mưa đủ màu sắc, nào nấy mòn mỏi ngóng chờ lấy đơn. Ba Ôn mồ hôi nhễ nhại vật lộn trong bếp. Ôn Phạn thấy tình hình vẻ quá tải, cũng xắn tay áo lăng xăng chạy bếp, lôi chiếc thố đất bự chảng san sẻ bớt gánh nặng cho ba. May là trời mưa nên lượng khách gọi cơm thố nhiều, đa các đơn hàng đều đổ dồn các món hấp. Tiễn vài đợt shipper giao, Ôn rảnh tay lướt xem phần bình luận app giao hàng, đập mắt là những bức ảnh check-in nóng hổi.

[2**y: Cảm giác tuyệt vời nhất đời là những ngày cuối tuần mưa gió sụt sùi, nướng khét lẹt giường đến trưa trật, ngủ dậy gọi vài món ngon yêu thích, cày bộ phim ruột nhâm nhi đồ ăn.] Đính kèm là bức ảnh chụp năm sáu hộp đồ ăn bày la liệt bàn. Một suất thịt lợn chiên giòn hấp, một suất cơm trắng, một hộp mì lạnh nướng vị cà chua, một phần bạch tuộc viên, thêm bát canh bí đao chủ quán tặng kèm, và một ly sữa. Bữa trưa hoành tráng bài trí ngay ngắn, chiếc giá đỡ điện thoại kế bên đang phát bộ phim sitcom cổ trang kinh điển sống mãi với thời gian.

Bên lập tức vô vàn bình luận hưởng ứng, kèm theo ảnh khoe bữa trưa của chính chủ. [8**i: Đang cày chung bộ phim với chủ thớt nè, nhưng tui gọi thịt viên hấp, mua thêm một hộp cơm trộn Hàn Quốc, uống kèm Sprite đúng là ngon đỉnh của chóp.]

 [5**w: Tui thì cảnh trớ trêu hơn, hôm nay "mẫu hậu" nằng nặc bắt sang nhà dùng bữa, nên tui đành xách theo hộp đồ ăn mới đặt... Cuối cùng bả bắt tui order thêm vài suất nữa.]

[2**a: ... Trù ẻo mấy nha, phận ch.ó công ăn lương vẫn đang cắm rễ ở công ty đây. Mưa to gió lớn thế , tui chỉ thể ngậm ngùi ăn Gà hầm đóng gói lầu công ty.] 

[3**s: Cùng chung cảnh ngộ... Nói thật, tui thấy mấy cái công ty cho nghỉ thứ Bảy Chủ nhật nên đem xử b.ắ.n hết cho .]

 [4**r: Ủng hộ hai tay hai chân!]

Mẹ Ôn sực nhớ đến câu chuyện ba Ôn và con gái kể lúc sáng, lẳng lặng thả một chiếc "like" dòng bình luận ủng hộ . "Bà chủ ơi, quán ?" Mẹ Ôn cất điện thoại: "Xin nha, quán chỉ bán cơm thố với đồ hấp... Ơ, lúc nãy lấy đồ ăn xong ?" Mẹ Ôn vẫn còn ấn tượng với shipper mặc áo mưa vàng . Nãy xách hộp cơm chạy bán sống bán c.h.ế.t cơ mà, giờ vẫn còn lảng vảng ở quán?

Anh shipper tần ngần ngoài cửa, khổ: "Đừng nhắc nữa bà chủ ơi. Vừa chạy khỏi hẻm thì té xe luôn. Bác khách cũng t.ử tế, khó dễ gì, bảo tui cứ bấm thành đơn, bác đ.á.n.h giá thấp phạt tiền ." Cũng may thùng hàng lúc đó chỉ vỏn vẹn một đơn. Tuy ngã quá nặng, nhưng quần áo ướt nhẹp cả. Giờ cũng chẳng buồn về phòng trọ nữa, về đó ẩm ướt lạnh lẽo. Chỉ lót chút đồ ăn nóng hổi tính tiếp. "Bà chủ ơi, quán thực sự ?" Người ngợm ướt sũng thế , nếu nạp chút đồ nóng bụng, cái cảm giác chán nản tủi cứ thế mà dâng trào trong lòng.

Mẹ Ôn: "Anh đợi một lát..." Bà vén hé bức rèm ngăn cách: "Còn bún tươi con?" Ôn Phạn loáng thoáng câu chuyện bên ngoài, lôi ngay túi bún tươi từ trong tủ lạnh . "Còn ạ." Mẹ Ôn sang hỏi shipper: "Mì thì , nhưng bún bò tê cay thì ăn ?" "Được !"

Anh shipper cởi vội chiếc áo mưa vàng rực, chùi chân lẹt xẹt tấm t.h.ả.m chùi chân cửa, bước quán với vẻ e ngại: "Bà chủ cho cháu xin cái túi nilon gì bọc tạm cái ghế với, kẻo cháu ướt ghế của quán." Mẹ Ôn múc sẵn một bát canh bí đao nóng hổi bưng bàn: "Không , ghế nhựa cả mà, ướt tí lau là sạch. Cháu ngã ? Quán cô cồn I-ốt, để cô lấy cho cháu sát trùng vết thương nhé." Anh shipper xua tay lia lịa: "Không cần bà chủ, cảm ơn ạ. Trầy xước nhẹ tí xíu mà, ."

"Nhẹ cũng sát trùng chứ."

Mẹ Ôn lục lọi trong quầy thu ngân, tìm lọ cồn I-ốt và bịch tăm bông. Mấy thứ lặt vặt đáng bao nhiêu tiền, bà thường tiện tay nhét sẵn một lọ trong tủ. Anh shipper sụt sùi mũi cảm ơn bà chủ, cầm tăm bông cẩn thận sát trùng vết xước cánh tay. Sơ cứu xong xuôi, thấy trong quán thêm vài shipper ghé lấy đồ ăn, để gọn lọ cồn I-ốt lên góc bàn.

Tô bún bò nóng hổi tỏa hương ngào ngạt dọn lên bàn, nhưng vội động đũa, bưng bát canh bí đao lên húp một ngụm. Canh bí đao nấu với tôm khô, vì nồi canh luôn giữ ấm bếp nên lúc bưng vẫn còn bốc khói nghi ngút. Canh nêm nếm nhạt, bí đao ninh nhừ đến độ trong suốt, nổi bật vị ngọt thanh của tôm khô. Húp cạn bát canh, mới cầm đũa gắp bún. Bún miệng, vị tê cay bá đạo lập tức xâm chiếm vị giác. Thứ vị cay khiến trán rịn mồ hôi hột, đ.á.n.h thức nguồn năng lượng ấm áp đang say ngủ trong cơ thể. Chỉ dăm ba gắp, chân tay bắt đầu ấm dần lên.

Lúc , gắp thêm một miếng bò viên và vài lát thịt bò. Thịt bò tươi rói và ba viên bò viên ngụp lặn trong lớp váng mỡ đỏ au, viên bò dai giòn sần sật, thịt bò nhúng mềm tan, tê cay đậm đà. Rau cải xanh chìm trong nước súp, lúc ăn cảm giác cay xé lưỡi hơn cả thịt và bún. Cay đến độ nước mũi ròng ròng, hai má đỏ bừng.

Mấy shipper khác thấy xì xụp ăn ngon lành, tò mò hỏi thăm xem đang ăn món gì. "Bún bò tươi!" Cậu gắp từng đũa lớn nhai ngấu nghiến bún và thịt, ngửa cổ húp cạn nước dùng. Nước dùng nóng hổi cay nồng trôi tuột xuống dày, ợ một cái rõ to. Cảm giác nghẹt mũi do mưa nãy giờ bỗng chốc thông thoáng hẳn. Có shipper chạy ngay quầy hỏi Ôn xem món còn bán . "Nếu còn thì cho một suất ạ." Thời tiết khắc nghiệt thế , nền tảng giao hàng cũng phần châm chước. Anh liếc thời gian giao hàng app, tính toán thấy dư dả thời gian một tô bún trong vòng mười phút.

Ôn Phạn nhẩm tính lượng bún còn , báo với Ôn tối đa chỉ thêm ba suất nữa. Lập tức ba shipper nhanh nhảu chốt đơn. "Cái thời tiết quỷ quái , nạp tí đồ ăn nóng bụng mới chịu nổi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-79.html.]

"Cay cay thế ăn xong ấm cả ." "Mưa với chả gió, mưa nguyên một ngày thấy mặt trời ."

"Này em, ông cho hãng nào đấy, chế độ đãi ngộ bên đó ?"

"Đang thời buổi đại chiến app giao đồ ăn mà ông, chung đơn thì dồi dào đấy, nhưng đơn giá thì bèo nhèo."

" Thôi bỏ , đang ăn uống ngon lành lôi chuyện chạy đơn gì. Ấy, đưa tui múc cho."

Một shipper múc liền ba bát canh bí đao, hai ăn xong một bát thì ngại ngùng dám xin thêm. Riêng shipper trẻ tuổi thì tự nhiên như ruồi, tu liền tù tì ba bát. "Bà chủ quán xởi lởi lắm, các ông cứ ăn tẹt ga ." Mẹ Ôn mỉm , ý bảo bà thoải mái. Hai shipper thấy , cũng mạnh dạn dậy tự múc thêm canh. Hành nghề giao đồ ăn lâu năm, họ từng đụng độ đủ thể loại chủ quán. Có thì xởi lởi, hiếu khách, nhưng cũng những kẻ keo kiệt bủn xỉn vô cùng, đừng là xin cốc nước lọc, mới mượn tạm cái ghế nhựa nghỉ chân một xíu gầm gào đuổi .

Anh shipper trẻ tuổi rõ ràng là quen của quán, húp canh sột soạt quảng cáo độ ngon của mấy món hấp với hai ông bạn đồng nghiệp. "Cái món thịt viên , chắc nịch luôn, bên trong còn bọc nguyên một lòng đỏ trứng muối ngon xỉu lên xỉu xuống. Tui dằm nát lòng đỏ trộn với cơm trắng. Có khi mua một suất mà tui ăn dè tận hai ba ngày." Mỗi ngày ăn một viên, coi như là thêm món mặn đổi bữa. "Ông chơi sang thế, tốn kém phết đấy." Họ chạy khu vực suốt nên thừa quán ăn khấm khá, nhưng mức giá khá chát của quán khiến nào họ cũng đành ngậm ngùi gót sang hàng khác. Chẳng cần xa, tiền một suất đồ hấp ở đây dư sức cho họ ăn hai bữa ở mấy quán cơm bình dân tự chọn . Cậu shipper trẻ tuổi vẻ bất cần: "Trâu ngựa kéo cày cũng ăn cỏ thơm chứ, thưởng cho bản tí đồ ngon thì c.h.ế.t ai?"

Đang mải tán gẫu, Ôn bưng ba tô bún bò tê cay bốc khói nghi ngút . "Ai ăn no thì cứ gọi thêm cơm trắng nhé." Ba chẳng màng đến việc giữ kẽ, cắm mặt cắm mũi xì xụp ăn. Anh shipper té xe lúc đầu ăn xong xuôi, khoác áo mưa hỏi Ôn hết bao nhiêu tiền. Mẹ Ôn: "Mười lăm tệ." Bún bò tươi thể định giá quá bèo bọt , phần thịt cổ bò và bò viên viên nào viên nấy to đùng, chi phí nhập nguyên liệu rẻ. Mấy đang ăn bún cũng chê mắc mỏ gì, dẫu nếm thử là ngay thịt xịn. Anh shipper quẹt mã trả tiền mười lăm tệ, nhưng vội dắt xe rời . "Tui nán quán chờ nhận đơn mới ." Nạp xong năng lượng từ tô bún, cảm thấy như bơm thêm sinh lực. Đằng nào cũng chạy về nhà, thôi thì tranh thủ đợi xem vớt vát cuốc xe tiện đường nào .

Mấy shipper ăn buôn chuyện rôm rả, lúc dọn bát đĩa ai nấy mồ hôi đầm đìa. Xuất mồ hôi hột xong, trùng hợp ngoài trời cũng ngớt mưa. Anh shipper "mở hàng" đầu tiên cũng săn đơn mới. Cả hội lục tục dời quán, mỗi một ngả, hối hả cuốn guồng công việc mưu sinh tất bật. ...

Bóng dáng mấy shipper khuất, Ôn vỗ đùi đ.á.n.h đét. "Tiểu Phạn , con quên béng vụ bò viên đúng ?" Cả nhà hăm hở bàn bạc vụ đưa bún bò tê cay thực đơn, nhưng nếu dùng bò viên thủ công thì chẳng lẽ nhà hì hục giã thịt viên? Ôn Phạn: " Mẹ ơi, chốt giá mười lăm tệ thì con còn ý kiến ý cò gì nữa, cứ chạy hàng bán thịt bò mua luôn loại viên bằng máy cho khỏe." Ban đầu cô định hét giá hai mươi tệ, như thế bò viên thủ công mới lãi. Lãi thì mua luôn cái máy xay viên thịt, hoặc thuê thêm thợ phụ buổi sáng là . Ai ngờ Ôn chốt hạ cái rụp mười lăm tệ. Mẹ Ôn: " Con định giá cao chót vót thế, sinh viên tiền mà ăn?" Mười lăm tệ là đắt đỏ lắm . Thôi đành chịu, viên máy thì viên máy, đằng nào đa cũng khó mà phân biệt nổi độ ngon dở giữa viên máy và viên thủ công.

Sống sót qua đợt cao điểm buổi trưa, buổi chiều rốt cuộc cũng chút thảnh thơi nhàn rỗi. Ôn Phạn thêm khối thời gian để nghiên cứu thiết kế thực đơn cho buổi tối. Mẹ Ôn vẫn yên tâm, bấm điện thoại gọi điện cho từng bàn để check xem họ hủy lịch . Mưa gió thế , khách hủy kèo cũng là chuyện dễ hiểu. Thế nhưng gọi điện , ngoại trừ bàn của nhóm sinh viên đại học báo hủy vì bất tiện , hai bàn còn đều chốt lịch sẽ đến đúng hẹn. Dương Hồng vốn dĩ rảnh rỗi sinh nông nổi, ngoài ăn uống buổi tối khi là hoạt động giải trí duy nhất của bà trong ngày. Bên hiệu trưởng trường mầm non cũng báo đổi, sẽ đến đúng giờ.

Ôn Phạn tất bật trong bếp chuẩn nguyên liệu lách cách. Vừa chạng vạng bảy giờ tối, hai bàn khách lục tục kéo đến. Vừa bước chân quán, Dương Hồng tỏ thái độ lồi lõm vui. Bà vẫn hậm hực chuyện là khách ruột đến ủng hộ quán bao lâu nay, thế mà nhà họ Ôn mở tiệc riêng giấu giấu giếm giếm, thèm báo cho bà một tiếng đầu tiên? Quá đáng lắm luôn á! Mặc dù đợt cũng Ôn biếu bánh trung thu, bình thường quán món mới Ôn cũng niềm nở giới thiệu, nhưng đây là TIỆC RIÊNG cơ mà, nỡ để bà ăn muộn hơn nguyên một tháng trời?

Mẹ Ôn bày thái độ thành khẩn xin , ruột để ngoài da thanh minh. "Thực tình ban đầu cũng tính mở dịch vụ , con bé nhà năm lên lớp 12 , việc học hành thi cử áp lực lắm chị ạ." Sắc mặt Dương Hồng cũng giãn đôi chút. Mẹ Ôn: "Chị Hồng, thành thực xin chị nhiều lắm, tối nay sẽ giảm giá cho chị." Mới đầu là xót con cho con , về đông khách quá bận tối mắt tối mũi nên quên bẵng luôn. Dương Hồng là mối quen thuộc, Ôn cũng thấy áy náy, quyết định giảm giá 20% cho bàn của bà. Hội cạ cứng của Dương Hồng xòa xoa dịu bầu khí: "Giảm giá gì nữa, bả bà chủ nhà cho thuê lấy tiền nhà các , còn đòi giảm giá gì nữa, tăng giá lên thêm 10% cho bả!" Dương Hồng: " Này , mấy má đừng quên tối nay ai bao chầu nha!" "Thôi , cần giảm giá gì, chỉ cần đồ ăn ngon là , ba cái chuyện lẻ tẻ bỏ qua hết ."

Ngồi ở bàn bên , cô hiệu trưởng trường mầm non Tạ Thanh Khê đang vểnh tai hóng hớt động tĩnh bên bàn Dương Hồng, ánh mắt lẳng lặng quan sát thứ xung quanh. Tạ Thanh Khê nhớ mấy chiếc bánh trung thu biếu dạo . Nếu đợt phụ bé Vương T.ử Hào mua món khô bò xé sợi tặng các bé mẫu giáo bà chỉ mới danh, thì cái đợt bánh trung thu đó bà đích trải nghiệm mỹ vị mà lũ trẻ ca ngợi lên tận mây xanh. Năm loại bánh trung thu, năm hương vị khác , loại nào cũng điểm sáng riêng biệt xuất sắc. Thậm chí chất lượng còn hề thua kém mấy hộp bánh trung thu đắt xắt miếng, lên tới vài trăm tệ một cái mà bà từng ăn. Thế mà một hộp bánh như , giá bèo bọt sáu mươi tệ. Ngày đầu tiên kỳ nghỉ lễ, nhiều phụ đưa con đến trường đều ngớt lời khen ngợi món bánh trung thu đó. "Hiệu trưởng Tạ đặt bánh trung thu ở mà hương vị xuất sắc thế."

"Là thợ bánh của trường cô? Đề nghị trường tăng lương cho bác ngay và luôn."

Đi kèm với những lời khen cánh là sự tín nhiệm tuyệt đối của các bậc phụ dành cho công tác hậu cần của trường mầm non.

Tối hôm đó, Tạ Thanh Khê còn nhận điện thoại từ tổng công ty gọi xuống. Thư ký chủ tịch hội đồng quản trị thông báo sự việc với giọng điệu đậm chất công sở, nhưng ngụ ý thì vô cùng rõ ràng. Sếp tổng tuy nếm thử chiếc bánh trung thu thần thánh , nhưng mấy phụ thiết tán gẫu nhắc tới. Chủ tịch sai thư ký điều tra, phát hiện bánh là thợ của trường, bèn cử Tạ Thanh Khê "đào góc tường" . "Nghe phong phanh chỉ là một quán ăn nhỏ xíu, chị cứ rước bếp trưởng về đây, chuyện tiền nong thành vấn đề." Tạ Thanh Khê mang vác sứ mệnh cao cả đó tới đây. Có điều... Tạ Thanh Khê thấy lấn cấn, với cái cơ sở vật chất sập xệ, tồi tàn nhường , liệu thể nấu món ăn ngon ? Đồng ý là "hữu xạ tự nhiên hương", nhưng rượu ngon thể cứ chôn vùi mãi trong ngõ hẻm nghèo nàn . Tích cóp mớ vốn liếng đầu tay , ai phất cờ mở rộng quy mô kinh doanh? Đang mải suy nghĩ m.ô.n.g lung, thì các món ăn bắt đầu dọn lên bàn.

Mẹ Ôn khệ nệ bưng một chiếc khay lớn. "Ngỗng chay, Vịt bọc xôi."

 

Loading...