Thần Bếp cũng phải làm bài tập - Chương 78
Cập nhật lúc: 2026-04-18 05:01:34
Lượt xem: 98
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm thứ Bảy, Ôn Phạn mở mắt thấy trời đang mưa. Có lẽ vì mùa hè năm nay hạn hán khô kiệt quá đỗi, nên những cơn mưa nợ nần ồ ạt trút xuống mùa thu . Bầu trời chẳng mấy khi hửng nắng, ngày nào cũng ngắt quãng mưa một trận tạnh, sụt sùi rả rích. Mẹ Ôn đem đống quần áo giặt xong phơi kín cả nhà. Bà móc một sợi dây phơi dài ngoằng từ chiếc quạt trần cũ kỹ vắt thẳng cửa sổ. Ôn Phạn đẩy cửa phòng , đập ngay mắt là khung cảnh quần áo giăng mắc khắp nơi.
Mẹ Ôn: "Haizz, chẳng bao giờ mới hửng nắng." Căn nhà họ đang thuê là chung cư cũ kỹ thang máy, ban công nhỏ xíu xiu, bên ngoài còn gắn thêm chuồng cọp chống trộm. Trời nắng ráo thì chẳng , chứ gặp hôm mưa phùn gió bấc, cái ban công bé bằng mắt muỗi chẳng đủ chỗ phơi đồ, đành tùy cơ ứng biến. Mẹ Ôn thở dài sườn sượt, rầu rĩ vì quần áo trong nhà mãi khô. Ba Ôn dậy từ sớm tinh mơ, màn mưa mờ mịt ngoài cửa sổ, miệng lẩm bẩm. "Cứ đà thì ngô ngoài đồng thối mất thôi." Tuy rời xa quê hương mười mấy năm, nhưng dường như những ai từng gắn bó với ruộng đồng đều mang trong một tình cảm sâu đậm với đất đai. Nhìn những cơn mưa dầm dề dai dẳng, cứ nghĩ đến hoa màu kịp gặt hái ngoài đồng là lòng xót xa.
Xót thì xót , vệ sinh cá nhân xong xuôi, ba Ôn hối hả chuẩn chợ. Mẹ Ôn dặn với theo, bảo ông lấy ít hàng thôi. Thời tiết , lượng khách chắc chắn sẽ vắng hơn ngày thường. " Ông mặc thêm áo ấm hẵng !" Bắt ép chồng khoác thêm chiếc áo khoác dày, Ôn mới chịu thả .
Ôn Phạn cũng mặc kín cổng cao tường, dúi tay chiếc bình giữ nhiệt chứa đầy gừng đường đỏ cô nấu lúc sáng. "Đi với ba thì ngoan ngoãn im xe, đừng xuống nhé." Ôn Phạn "" một tiếng, an tọa ở ghế phụ chiếc xe bánh mì. Chiếc xe của gia đình, sự gợi ý của Ôn, dán thêm logo và tên quán ở hai bên hông. Mẹ Ôn tính toán, dù gì cũng coi như là một cách pr di động. Ba Ôn kéo dây an , nhấn ga xuất phát. Hôm nay tuy ngày việc, nhưng thành phố cũng chẳng thiếu những nai lưng cày dịp cuối tuần.
Ba Ôn lái xe từ tốn, suốt quãng đường vô cùng tập trung. Mới qua hai ngã tư, hai cha con chứng kiến một vụ quẹt xe, một vụ đ.â.m đuôi. Ba Ôn hễ căng thẳng lúc lái xe là bắt đầu lải nhải. Lúc , ông đang ca bài ca muôn thuở. "Mưa to gió lớn thế mà cứ phóng như điên, đúng là thiếu trách nhiệm với bản ."
"Á á á, lấn làn thế ?"
"Thôi , nhường đấy."
Ôn Phạn: " Ba ơi, ba nhường ba xe đấy." Ba Ôn hềnh hệch: "Không con, đang việc gấp. Hôm nay nhà mở quầy ăn vặt, vội." Ôn Phạn bày vẻ mặt cạn lời, đ.á.n.h mắt ngoài cửa sổ.
Chiếc xe của ba Ôn lăn bánh rì rì. Đoạn đường chẳng phía biến gì mà kẹt xe kéo dài thê thảm, ép xe ba Ôn c.h.ế.t cứng ngay sát bến xe buýt. Thế là Ôn Phạn dịp ngắm dòng đang chờ xe bên ngoài. Đa phần đều là những lao động khốn khổ ngày cuối tuần. Đã việc ngày nghỉ còn dính quả thời tiết ẩm ương thế , hỏi tâm trạng cho vui vẻ nổi. Một cô gái đeo khẩu trang, chờ xe một lúc bỗng lảo đảo chực ngã. Ôn Phạn nhíu mày, thấy cô gái gồng thẳng , ánh mắt vẫn rời khỏi cô .
Ngay lúc đó, một chiếc xe con lách qua làn đường ưu tiên dành cho xe buýt, lao vút nước đọng văng tung tóe. Đám chờ xe nháo nhào né tránh, nhưng vẫn tránh khỏi việc bùn nước b.ắ.n bẩn. "Đi c.h.ế.t ! Mù , thấy hả?"
"Tức c.h.ế.t , chụp biển xe của nó!"
"! Gửi cho cảnh sát giao thông phạt c.h.ế.t nó !"
Giữa mớ âm thanh giận dữ của đám đông, cô gái lúc nãy đột ngột ngã chúi về phía . Cô bấu chặt lấy balo của một thanh niên mặt, khuôn mặt nhăn nhó thốt lời gì đó, ngất lịm . Đám đông hoảng hốt dạt dạt . Cô gái ngã xuống vẫn túm chặt quai balo của thanh niên, khiến những xung quanh phóng ánh mắt đầy nghi kỵ về phía hai .
"Chuyện gì thế ? Cặp đôi cãi ?" "Không thấy rõ, là trai động tay động chân?"
"Này, cần gọi cảnh sát ?"
"Chưa chừng, đợi xem ."
Cậu thanh niên suýt bật : "Không ... quen cô !"
"Thế cô túm chặt quai balo của ?" Cậu thanh niên thấy oan uổng vô cùng: "Cô chỉ hỏi kẹo thôi." Cậu còn kịp trả lời thì cô lăn đùng ngất. Nghe đến đây, những kinh nghiệm lập tức hiểu vấn đề.
"Chắc là hạ đường huyết ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/than-bep-cung-phai-lam-bai-tap/chuong-78.html.]
"Tội nghiệp cô bé, ở đây ai kẹo ?" "Socola cũng ."
" nắm cơm cuộn, nhưng mà nguội ngắt ."
"Người đang ngất thế ăn ?"
Cả đám nhao nhao bàn tán nhưng chẳng đưa giải pháp nào. Chợt mặt xuất hiện một cô bé mặc áo khoác gió màu vàng, chẳng từ chui . Chen qua đám đông, Ôn Phạn bình tĩnh đỡ cô gái dậy lên ghế chờ. Ôn Phạn vỗ vỗ nhẹ má cô gái, thấy cô thở hắt một ngắn, đôi mắt từ từ mở hé. Cô gái lúc vẫn còn ngơ ngác, chỉ nhớ nãy mắt tối sầm ngã gục. Vì hiểu rõ sức khỏe bản , cô hạ đường huyết. Ý thức vẫn tỉnh táo, trong tầm lờ mờ, bỗng một cốc nước ấm đưa đến tận môi. "Uống từ từ thôi."
Thứ nước nóng ấm mang theo vị ngọt, cô gái kịp nhận thức nuốt ực bụng. Đợi nuốt trôi, cô mới nhận đây là gừng đường đỏ. Là một quanh năm ốm đau dặt dẹo, cô uống gừng đường đỏ vô . Điều khác biệt là, cốc gừng dường như cho thêm thứ gì đó. Nước sánh đặc hơn một chút, trôi tuột từ lưỡi xuống dày, lập tức truyền ấm lan tỏa khắp cơ thể.
Ôn Phạn đút cho cô gái uống hai cốc , thấy cô dần tỉnh táo , đám đông xung quanh cũng thở phào nhẹ nhõm. lúc xe buýt cập bến, tản lên xe. Cô gái rơm rớm nước mắt xin thanh niên, cũng chẳng buồn để tâm, ừ hữ một tiếng ba chân bốn cẳng chạy theo xe buýt. Cô gái sang rối rít cảm ơn Ôn Phạn. "Cảm ơn em gái nhiều lắm." Lại thấy Ôn Phạn vì đỡ mà quần áo cũng lấm lem nước bẩn, cô vô cùng áy náy. "Để... để chị giặt áo cho em nhé." Cô cúi gầm mặt, tự trách bản gây phiền hà cho khác.
"Không cần chị." Ôn Phạn ngó nghiêng bộ đồ đang mặc, thầm khen mua chiếc áo khoác gió chuẩn cần chỉnh, áo chống thấm nước cơ mà, dăm ba vết bẩn về nhà lấy khăn lau qua là sạch bóng. Ngược , tình trạng của cô gái tuy tỉnh nhưng sắc mặt vẫn nhợt nhạt, hình gầy nhom. Quần áo nước mưa ướt sũng, chiếc điện thoại trong túi thì ngừng reo réo rắt. "Điện thoại chị đang đổ chuông kìa."
Cô gái luống cuống lấy điện thoại , nước mắt tuôn rơi lã chã, giọng điện thoại xen lẫn tiếng nấc nghẹn ngào. Cô liên tục thanh minh gặp sự cố đường, nhưng ở đầu dây bên rõ ràng ý định thông cảm. Giọng gầm rú vang dội đến mức cách một vẫn rõ mồn một. "Thạch Tiểu Lôi, cô thì nghỉ luôn ! Toàn viện cớ! Dự án bao nhiêu thực tập sinh, hôm nay đông đủ, chỉ cô vắng mặt, mặt cả tổ chúng !" "Hạ đường huyết thì c.h.ế.t ? Không c.h.ế.t thì cô xin nghỉ? Ẻo lả thế thì gì!" "Cho cô nửa tiếng, nếu đến thì tự lết xác lên phòng Tổng Giám đốc mà trình bày lý do!" "Chỗ nơi thờ cúng tổ tông, tận hưởng cuộc sống nhàn hạ như ở trường thì đừng ngoài !" ...
Điện thoại tắt cái rụp, biểu cảm mặt Thạch Tiểu Lôi trống rỗng trong tích tắc. Ôn Phạn chẳng khuyên giải thế nào. Thú thực, từ lúc xuyên đến thế giới , cô chỉ tiếp xúc với gia đình và bạn bè ở trường. Dù phần bình luận mạng mấy chị dân văn phòng đùa đùa kiểu "chỉ sống sót qua ngày nhờ ăn cơm quán", Ôn Phạn cứ ngỡ họ quá. hôm nay, khi áp lực công việc chốn công sở giáng xuống ngay mắt một cách trần trụi, Ôn Phạn cũng phần bối rối. Liếc thấy xe của ba chờ một lúc lâu, Ôn Phạn cuối cùng nhét luôn bình giữ nhiệt tay Thạch Tiểu Lôi. "Chị cầm lấy uống , bình thường nhớ giữ ấm cơ thể nhé."
Thạch Tiểu Lôi vẫn đang chìm trong sự suy sụp vì sếp c.h.ử.i rủa, bỗng nhiên ấn tay một chiếc bình giữ nhiệt ấm áp. "Không cần em gái..." Ôn Phạn vẫy tay: "Chị ốm nhom ốm nhách thế , nhớ ăn uống đầy đủ đấy nhé." Nói đoạn, Ôn Phạn bước nhẹ qua mấy vũng nước, lao như bay về chiếc xe bánh mì của ba. Khoảnh khắc cánh cửa xe đóng , Thạch Tiểu Lôi sững sờ chằm chằm chiếc xe bánh mì. Lấy tinh thần, cô c.ắ.n chặt môi chạy vài bước, lấy điện thoại chụp chiếc xe bánh mì.
Trong xe. Ba Ôn xót xa hỏi: "Có lạnh con?" Ôn Phạn: "Dạ bình thường." Ba Ôn: "Haizz, con gái , là con chọn học cái ngành nào nhẹ nhàng thôi nhé? Học xong thì về nhà, ba phụ bếp cho con, mở rộng quán ăn ." Ban nãy ba Ôn xuống xe, nhưng cảnh cô gái tỉnh dậy cuống cuồng nhận điện thoại, xem biểu cảm thì chắc chắn là lời hỏi thăm của , mà chín phần mười là sự tuyệt tình chốn công sở. Ba Ôn nghĩ đến mà rợn tóc gáy. Bọn trẻ thời nay áp lực quá, học vất vả cực nhọc, trường xem cũng chẳng nhẹ nhõm gì. Con gái rượu nhà tự xót, ba Ôn đành lòng để con gái chịu đựng sự hành xác đó. Ôn Phạn: " Ba ơi, thời buổi gì ngành nào vất vả hả ba." "Vậy học nấu ăn ." " Rốt cuộc là con học con dạy đây?" Ba Ôn bật : "Vậy học đồ Tây!" Ôn Phạn bĩu môi khinh bỉ. "Làm bánh ngọt?" " Ba lo tập trung lái xe ba!" Toàn mấy chuyện .
... Hai cha con mua đồ ăn xong xuôi quán, dĩ nhiên Ôn thuyết giáo cho một trận. Trách ba Ôn: "Ông cũng đường cầm cái ô cho con nó! Ô để sẵn trong xe cảnh !" Trách Ôn Phạn: " Con ngốc hả, bảo ba con chở về nhà quần áo hẵng qua đây ? Nói thật chứ, nếu nào con cũng nằng nặc đòi tận nơi tự tay lựa, chẳng cho con theo. Gọi video call chọn rau chọn củ thì khác gì ? Suốt ngày vẽ chuyện!"
Ôn Phạn quần áo xong, ôm chặt lấy tay Ôn nũng: "Con việc mà . Mẹ ơi, con uống một cốc sữa đá vải thiều ?"
"Cấm uống đồ đá lạnh!"
"Vậy sữa đậu nành gạo nếp cẩm trân châu rắc vụn Oreo nhé ."
Đã gọi ly sữa như ý nguyện, buổi trưa Ôn Phạn ăn chút gì đó nóng hổi. Đích giã một phần thịt bò, nặn thành viên thả nồi. Thịt cổ bò tươi thái mỏng, chỉ cần nhúng sơ qua nồi nước sôi là mềm mọng vớt ăn ngay. Bún tươi mua ngoài chợ trụng sơ, thả thịt viên, thịt bò nhúng, rau cải . Dưới đáy bát lót sẵn một muôi mỡ lợn, hành lá, chút xíu nước tương và giấm. Một tô bún bò nêm nếm giản dị, trong tiết trời ẩm ương giá rét thế quả là một món ăn tuyệt hảo.
Diêu Thanh Cần ăn xong một bát, bát thứ hai thêm chút ớt, Ôn Phạn bật bếp xào riêng một ít sa tế ớt. Ớt đỏ au múc bát, tô phở bò thanh đạm ban nãy như khoác lên một lớp lụa đỏ, phút chốc trở nên rực rỡ, sống động hẳn lên. Cay tê, tươi ngọt, nóng hổi, Diêu Thanh Cần xì xụp ăn xong, ợ một cái thật to, ngại ngùng . "Tay nghề cô chủ nhỏ đỉnh quá, bún ngon thật đấy." Cô mới việc ở quán vỏn vẹn một tháng, mỗi ngày việc thể là mệt, nhưng hôm bước lên cân, cô giật phát hiện tăng năm cân. Tất cả là nhờ bữa cơm nhân viên ở quán quá sức tươm tất.
Ôn Phạn cũng cho thêm chút ớt bát của . Hương vị bún bò tê cay thực sự cuốn hút. "Ưm, bún ngon thật... Mẹ ơi, tuần nhập thêm một ít , buổi trưa bán kèm luôn món ." Tính cũng lâu quán mắt món mới. Cơm thố thì tốn thời gian, các món hấp thì thịt thà dầu mỡ. Trời trở lạnh, những món canh bún nước nóng hổi kiểu chắc chắn sẽ ưa chuộng hơn. Lại thêm việc món chế biến đơn giản. Cơ sở bán bún tươi ba Ôn đưa cô đến tham quan tay nghề khá định. Ngày nào cũng giao bún tươi đến, bếp núc chẳng cần sửa đổi gì, cứ dùng luôn thố đất để nấu bún là xong.
Mẹ Ôn cũng gật gù tán thành. Ba Ôn hút một gắp bún to đùng: "Bán loại nào? Bán mỗi bún bò thôi ?" Ôn Phạn: "Làm mấy món khác xào riêng từng loại đồ ăn kèm, lích kích lắm. Con chuẩn sẵn cốt lẩu cay tê cho cả tuần, bán một loại thôi, bún bò tê cay là đủ." Cũng coi như là đổi vị cho các bạn học sinh. "Duyệt." Ba Ôn tính nhẩm, món nhàn hạ hơn cơm thố bao nhiêu . Trụng thịt bò một loáng, thả cốt lẩu lúc luộc bún, quá nhẹ nhàng. Ôn Phạn ngửa cổ húp cạn nước dùng: "Vậy chốt nhé, chiều nay dặn giao thử mười cân bún tươi đến xem ."